Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- Sự tình đã đến nước này, nàng hà tất liều thân?
Ta nhìn vết thương m/áu chảy ồ ạt nơi bụng phụ thân, lòng cũng rướm m/áu:
- Thần còn lời muốn hỏi, người sống nên sống cho rõ, ch*t cũng phải ch*t cho thông suốt.
29
Ta cùng phụ thân dời sang biệt điện.
Khuôn mặt trống rỗng, xám xịt của ông toát ra khí lạnh như sắt gỉ.
Một nhát đ/ao không gi*t ch*t võ tướng sa trường, ông còn thời gian nói rõ với ta.
Nhưng ông chọn im lặng.
Hai mắt nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng ta mở lời trước:
- Mẫu thân nhi rốt cuộc ch*t thế nào, phụ thân nên cho nhi một giao đãi.
Phụ thân ngẩng đầu thở sâu, ánh mắt chấp chới, như đang lục lại quá khứ.
- Nhi đã biết tất cả rồi, vì thế mới h/ận ta thế, cần gì phải hỏi?
Ta h/ận đến cực điểm thái độ này của ông.
Thuở nhỏ ta thường thấy ông như vậy, lạnh lùng thờ ơ.
Trong lòng ông dường như chỉ thấy tiền đồ vô hạn, chỉ thấy mình thống lĩnh thiên quân vạn mã, thấy sa trường m/áu lửa tàn sát.
Như thể ngoài sự nghiệp, không gì đáng để ông để tâm.
Nhưng không nên thế, chúng ta là gia đình, sao lại thế...
Thế là ta xông tới nắm ch/ặt vạt áo ông, thở gấp, tim đ/ập cuồ/ng lo/ạn:
- Phụ thân nhất định phải nói cho nhi biết vì sao? Vì sao hạ đ/ộc mẫu thân, vì sao đối với nhi tà/n nh/ẫn thế? Vì Thái hậu, hay vì quyền lực mây trời lật úp?
Ông vẫn không nói.
Ta cảm thấy mọi phẫn nộ như đ/ập vào đ/á tảng, chỉ để lại bọt nát tan.
Nhưng ta nhận rõ một điều - phụ thân cũng h/ận ta!
H/ận ta giăng bẫy b/áo th/ù, hay là...
Ta từ từ buông vạt áo lùi lại, càng lúc càng xa, tay sau lưng nắm ch/ặt d/ao găm trong tay áo, cười kh/inh:
- Phụ thân thực yêu Thái hậu, phải không?
Lông mày phụ thân khẽ gi/ật, ta tiếp tục:
- Có một chuyện phụ thân chưa biết, lúc phụ thân dẫn quân xuất chinh, Thái hậu bị phát hiện có th/ai. Vì thế nàng mới bị hoàng thượng giam lại.
- Không biết Thái hậu nương nương ngoài phụ thân còn trai hầu nào? Th/ai nhi trong bụng...
Lời châm chọc của ta bị phụ thân c/ắt ngang, giọng ông gấp gáp r/un r/ẩy:
- Vì thế hoàng thượng mới gi*t ta? Thái hậu và đứa con...
- Đứa bé đã bị Hoàng hậu họ Phương ép phá bỏ, Thái hậu của phụ thân vẫn còn sống.
Ta bắt chước giọng điệu kiêu ngạo của phụ thân, mỉm cười.
- Nhưng cũng chỉ là tạm thời, dù sao giờ chủ nhân hậu cung là nhi, xưa nàng hành hạ nhi thế nào, nhi phải từ từ trả lại chứ?
- Tất cả là lỗi của ta.
Ánh mắt phụ thân tàn lụi, đôi môi kiêu hãnh khép ch/ặt cũng mềm nhũn.
30
Cuối cùng ta cũng nghe được từ miệng phụ thân mối tình oán h/ận cùng sự thực gần rút cạn tim gan.
Hóa ra ông và Thái hậu từ nhỏ đã có tình cảm mộc mạc nhưng thân thiết.
Tằng tổ phụ ta từng là danh tướng, kết giao thân thiết với tổ phụ Thái hậu, hai người đính ước cho cháu trai cháu gái.
Nhưng sau khi tiền triều diệt vo/ng, tằng tổ phụ ng/u trung tuẫn quốc, gia tộc Tiêu suy tàn.
Còn gia tộc Vương Thái hậu khôn ngoan trung thành với tân triều, chuyển tiếp yên ổn.
Dĩ nhiên, họ Vương không nhận hôn ước với họ Tiêu.
Phụ thân đến Vương gia cầu hôn, người ta không cho vào cửa.
Đúng lúc bị gia nhân Vương gia đ/á/nh, gặp Thái hậu - khi đó là tiểu thư Vương gia 16 tuổi Vương Thường đi về.
Vương tiểu thư rất tốt, tự tay đỡ Tiêu Nghĩa đang nằm trong vũng bùn, dùng khăn lau vết bẩn trên mặt.
Nàng nói thuở nhỏ từng chơi cùng, nàng nhớ ông. Nàng nói gia nô ngang ngược, có lỗi với ông.
Sau đó Vương tiểu thư lại ra ngoài gặp ông, hai người qua lại trở nên thân thiết.
Vương tiểu thư thích Tiêu Nghĩa, nói trong mắt ông có khí phách.
Bản thân nàng cũng có khí phách, thẳng thắn dứt khoát, dám nói điều người khác không dám, làm điều người khác không làm.
Nàng kh/inh bỉ thế gian xu nịnh, nhưng vẫn ôm hy vọng khích lệ Tiêu Nghĩa:
- Ngươi cứ gắng tranh lấy sự nghiệp, đã có hôn ước, ta sẽ đợi ngươi.
Khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng của phụ thân cùng giọng điệu dịu dàng chưa từng có thật không hợp.
Ta nhíu mày sâu, ông không để ý, tiếp tục:
- Ta liều mạng leo lên, chỉ hy vọng với tới nàng. Nói sau trận Tây Bắc này, nếu sống trở về tất được thăng chức, lúc đó quân công tại thân, không ai dám kh/inh, sẽ đến cầu hôn.
- Nhưng nàng lại vào cung, ta lại được hoàng thượng chỉ hôn...
Nói xong, phụ thân nhắm mắt, giọt lệ đục lăn má, để lại vệt sáng trên mặt.
Ánh lạnh đó khiến ta đ/au đớn.
Mẫu thân từng nói, khi sinh ta băng huyết nguy kịch, đó là lần đầu bà thấy phụ thân căng thẳng.
Nhưng khi đó phụ thân không khóc.
Năm tám tuổi, ta năn nỉ phụ thân dạy võ, ông không quan tâm, ta tự luyện, cuối cùng tự rạ/ch tay đến lộ xươ/ng, m/áu chảy như suối.
Mẫu thân đ/au lòng ngất đi, phụ thân vẫn bình thản.
Bao năm qua, ta chưa từng thấy phụ thân rơi lệ.
Thậm chí thuở nhỏ ta còn nghĩ, ánh mắt phụ thân lạnh lẽo, phải chăng có tảng băng trong mắt.
Nhưng giây phút này, khi nói về người ông yêu, ông xúc động thế.
Ta không thể chấp nhận, bởi, không nên thế!
Tựa như từng tia chớp đ/ốt lửa trong tim ta, trong ánh lửa ta thấy mẫu thân hấp hối thều thào!
Thế nên ta không kìm được giọng kh/inh bỉ châm biếm:
- Phụ thân yêu Vương tiểu thư đến thế, sao không từ chối chỉ hôn của Cao Tổ? Sao không giữ mình như ngọc trọn đời vì Vương tiểu thư?
Bình luận
Bình luận Facebook