Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cục Đường gi/ật mình tỉnh giấc, dụi mắt mơ màng:
"Ba vốn xanh lè mà..."
"Suỵt!" Ta vội bịt miệng con.
Lâm Noãn đảo mắt: "Lần này em tìm thợ không sợ m/a rồi."
Vừa dứt lời, chuông cửa reo.
Ta vội thu khí thi, đeo kính áp tròng, thu nanh, đ/á/nh phấn (của Lâm Noãn).
Mở cửa, một gã đô con hình xăm Chung Quỳ bắt q/uỷ trên tay.
"Điều hòa hỏng?" Hắn hỏi thô lỗ.
Ta gật đầu: "Trong phòng ngủ."
Hắn xách đồ nghề vào, đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm mặt ta:
"Chú em, mặt cậu..."
Lại nữa rồi!
Ta cười gượng: "Tính trời."
Hắn ngửi ngửi: "Người cậu có mùi..."
Toang, mùi thi khí!
Đang định ra tay (không phải), hắn đột nhiên vỗ đùi:
"Formalin! Chú em học y hả?"
"Ừ, vừa tan học giải phẫu."
Gã đô con bừng tỉnh, vồn vã vòng vai ta:
"Sao không nói sớm! Em họ tôi cũng học y, suốt ngày tiếp xúc x/á/c ch*t!"
Sự hiểu lầm tuyệt vời đến mức ta không dám cải chính.
Sửa xong điều hòa, tiễn anh thợ nhiệt tình, ta nằm vật ra sofa.
Lâm Noãn ngồi cạnh, đưa ta một hộp:
"Cho anh."
"Gì đây?" Mở ra, một chiếc mũ màu xanh lá.
"Em yêu, đây là ý gì?"
Cô ấy nhịn cười: "Họp phụ huynh lần trước, mẹ Trần Tiểu Minh cứ liếc mắt đưa tình với anh. Đội cái này cho đỡ bị nhòm ngó."
Ta bĩu môi: "Anh chỉ một lòng một dạ với em!"
"Em biết." Cô ấy tựa vai, "Nên mới dám m/ua màu xanh cho anh."
Cục Đường bỗng chui ra giữa hai người: "Ba ơi, mũ xanh là gì?"
Hai chúng tôi đồng thanh: "Trẻ con không nên hỏi!"
Tối, dỗ Cục Đường ngủ xong, ta ra ban công ngắm trăng.
Lâm Noãn lại gần, đưa ly "m/áu" (nước ép cà chua đ/á).
"Nghĩ gì thế?" Cô ấy hỏi.
Ta cầm ly, khẽ nói:
"Năm năm trước, khi hiện nguyên hình trọng thương, anh tưởng em sẽ thu phục anh."
Cô ấy cười: "Lúc đó em chỉ nghĩ, con m/a này đẹp trai phết."
"Chỉ vậy thôi?"
"Còn nữa," cô ấy nháy mắt, "Cái cách anh ăn kẹo hồ lô trông ngốc nghếch lắm."
Con người này!
Đang định cãi, điện thoại rung liên hồi - nhóm phụ huynh mẫu giáo.
[Cô Lý: Thông báo khẩn! Hội thao hôm nay các bé đều biểu hiện bất thường! Trần Tiểu Minh một tay nâng cả cầu trượt! Trương Tiểu B/éo ném tạ xích ra khỏi sân! Vương Tiểu Mỹ quăng dây nhảy thành chong chóng trực thăng! Xin hỏi phụ huynh hôm nay cho con ăn gì đặc biệt?]
Hai chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phòng ngủ.
Cặp Cục Đường mở toang, lộ ra mấy chiếc cốc rỗng.
Toang rồi.
Ta run tay mở nhóm, thấy tin nhắn cuối:
[Mẹ Trần Tiểu Minh: @Ba Cục Đường Có phải th/uốc bổ gia truyền nhà anh không? B/án em vài viên nhé?]
Lâm Noãn bó tay: "Giờ giải thích sao đây?"
Ta suy nghĩ, trả lời:
[Ba Cục Đường: Th/uốc bổ mới nghiên c/ứu, còn thử nghiệm, mai tôi mang th/uốc giải đến.]
Gửi xong, ta ôm chầm Lâm Noãn:
"Em yêu, lỡi chưa ai phát hiện do m/áu thi, ta chuồn thôi!"
Cô ấy vòng tay ôm cổ: "Đi đâu?"
"Đổi thành phố, mở trường mẫu giáo mới?"
Lâm Noãn cười lớn: "Được! Đặt tên 'Mầm Non Thiên Tài X/á/c Sống'!"
Ta cúi xuống hôn cô, dưới trăng, bóng hai đứa hòa làm một.
Làm m/a bỉm sữa, tuyệt cú mèo.
(PS: M/ua vui chút thôi, đừng soi logic nha, n/ão tàn phát minh thôi! Trần Tiểu Minh theo họ mẹ, Trương Minh là rể... hí hí)
[HẾT]
Chương 7
Chương 61: Bóc tách sự thật
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Chương 9
8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook