Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bổn cung thân hành vào cung tâu trình, được hoàng đế hoàng hậu khen ngợi hết lời.
Sau đó liền sai người đưa tin đến Khổng phủ.
Thấy Khổng lão phu phụ đồng ý, bổn cung mang lễ vật hậu hĩnh đến thăm.
Dù là Thái tử phi, nhưng trước mặt Khổng lão phu phụ vẫn cung kính hành lễ bậc dưới.
Phủ Thái tử nâng mặt mũi cho Khổng gia, tự hạ thấp thân phận.
Cả kinh thành đều bàn tán Khổng tiểu thư hạ giá Thái tử phủ.
Tiêu Hằng ngồi đối diện, nếm miếng điểm tâm.
- Đây cũng là sắp đặt của Thái tử phi?
Bổn cung nhướng mày:
- Đã làm thì phải làm cho đẹp mắt.
Thần thiếp hạ mình trước Khổng lão tiên sinh có là gì, điện hạ được tiếng thơm mới là đáng giá.
Nhưng đang mang th/ai không nên lao lực.
Nên Tiêu Hằng thân hành đến cung hoàng hậu mời cung nữ quản sự đến giúp.
Hoàng hậu vui mừng, cảm thán thái tử biết thương vợ, không còn bị yêu nữ quấy rối.
Đại hôn Tiêu Hằng và Khổng tiểu thư, cả phủ tràn ngập hỉ khí.
Duy Nguyễn Mị Nhi bất mãn, cả ngày không ăn uống.
Thấy Tiêu Hằng vào động phòng, nàng lại muốn lặp lại kịch bản cũ.
Thị nữ chạy đến cửa động phòng vừa kêu lên một tiếng đã bị người ta bịt miệng mang đi.
Lão mụ nội quản ôn hòa tâu:
- Điện hạ và trắc phi nương nương an tâm, Thái tử phi đã sai người mời lang trung cho Nguyễn thị.
Khổng thị không hiểu chuyện, nhưng Tiêu Hằng mỉm cười hài lòng.
- Biết rồi, để Thái tử phi xử lý.
Nguyễn Mị Nhi chỉ là bệ/nh tâm, đâu cần lang trung.
Nhưng nghĩ tới tình cảm Tiêu Hằng dành cho nàng, bổn cung vẫn thân hành thăm hỏi.
Thấy không phải Tiêu Hằng, Nguyễn Mị Nhi không giấu nổi thất vọng.
Bổn cung ngồi chủ vị, không để ý đến tính khí trẻ con của nàng.
- Nguyễn thị, ngươi vốn là con gái tội thần, theo luật phải sung vào giáo phường tư.
Nhưng mẫu hậu thương tình, điện hạ yêu chiều, mới cho ngươi làm thị thiếp.
Ngươi phải biết ơn.
Điện hạ là quốc bổn Đại Ung, thiên tử tương lai, thân phận này nghĩa là không thuộc về riêng nữ nhân nào.
Trong lòng ngươi cũng rõ, dù không có ta, ngươi cũng không thể làm Thái tử phi, thậm chí trắc phi cũng không được.
Như thế, ngươi phải giữ bổn phận, xứng đáng với tình cảm điện hạ dành cho ngươi.
Bổn cung trấn thủ phủ đệ, sẽ không làm khó ngươi, cũng vui thấy ngươi hầu hạ điện hạ.
Nhưng sự khoan dung của ta không có nghĩa sẽ nhẫn nhục mãi.
Nếu sau này còn phạm sai lầm, bổn cung tất y theo quy củ xử lý, không khoan dung.
Từ đầu đến cuối, bổn cung không biểu lộ chút chiếm hữu nào với Tiêu Hằng.
Chỉ để nàng biết, ta là nữ chủ nhân phủ đệ, quản giáo nàng là trách nhiệm.
Nhưng chính điều này khiến Nguyễn Mị Nhi tuyệt vọng hơn.
Nếu ta gh/en t/uông, nàng có trăm phương nghìn kế ly gián.
Nhưng lấy thân phận thị thiếp khiêu khích Thái tử phi nắm thực quyền, khác nào trứng chọi đ/á.
Khổng thị vào phủ, lại chia bớt sự chú ý của Tiêu Hằng.
Nguyễn Mị Nhi đ/au khổ chứng kiến tình cảm của chàng phai nhạt, tất không cam lòng.
7.
Một tháng sau, Nguyễn Mị Nhi rốt cuộc tìm được cơ hội chứng minh ân sủng.
Bình Dương công chúa thọ thần, Thái tử phải mang gia quyến đến chúc thọ.
Bổn cung thân thể bất tiện, đáng lý Khổng thị đi cùng, nhưng Nguyễn Mị Nhi tranh được cơ hội.
- Mị Nhi thuở nhỏ từng thân thiết với biểu muội công chúa phủ, nàng đến lạy một lạy cũng hợp tình.
Hơn nữa nàng ở phủ lâu ngày buồn chán, nhân dịp này đưa nàng ra ngoài giải khuây.
Thái tử phi ý tứ thế nào?
Hóa ra Tiêu Hằng cũng biết việc này cuối cùng phải được ta đồng ý.
Bổn cung không phản đối, chỉ cười hỏi:
- Điện hạ muốn nghe lời đẹp hay lời thật?
Tiêu Hằng nhịn không được cười:
- Khác nhau thế nào?
Bổn cung phe phẩy quạt lông, ôn nhu giải thích:
- Nếu là lời đẹp, thần thiếp tất nhiên đồng ý.
Điện hạ là Thái tử, Nguyễn thị lại quen biết nữ quyến công chúa phủ.
Nàng đi cùng, cũng không ai dám nói gì.
Tiêu Hằng nhướng mày:
- Còn lời thật?
Bổn cung đặt quạt xuống, nghiêm túc đáp:
- Lời thật thì điện hạ không nên mang Nguyễn thị đến dự.
Điện hạ là kim chi ngọc diệp, không rành quy củ nữ quyến cũng là lẽ thường.
Nguyễn thị là ái thiếp của điện hạ, nhưng chỉ là thị thiếp, không phải chính thất, càng không phải trắc phi.
Thần thiếp nói vậy không phải để s/ỉ nh/ục thân phận nàng, cũng biết đó không phải lỗi của nàng.
Chỉ là nữ quyến qua lại, cũng coi trọng môn đăng hộ đối.
Chính thất tham dự mới thể hiện sự tôn trọng với chủ nhà.
Nếu mang thiếp thất dự tiệc, sẽ khiến người khác cảm thấy không xứng được chính thất tiếp đãi.
Như yến thọ công chúa, ngày mai tất có ngự sử dâng tấu chương.
Điện hạ làm vậy, dù không ai dám nói nhưng sau lưng tất nhiều lời đàm tiếu.
Thần thiếp cho rằng... được không bù mất.
Tiêu Hằng nhíu mày, thật không ngờ tới những điều này.
Nhưng chàng đã hứa với Nguyễn Mị Nhi, giờ phản hồi thật khó mở lời.
Chỉ cần nhìn sắc mặt, bổn cung đã hiểu nỗi lo của chàng.
Bổn cung cười quạt cho chàng:
- Điện hạ, Khổng thị vừa vào phủ, nên đưa nàng đi dự yến.
Nhờ các tỷ muội công chúa phủ dẫn đường, làm quen nữ quyên kinh thành.
Nàng bụng đầy chữ nghĩa, khí độ phi phàm, đủ đại diện nhan diện Thái tử phủ.
Bổn cung cũng thương Nguyễn thị lâu ngày tù túng.
Chi bằng lần nghỉ tới, điện hạ dẫn nàng đến trang viên nghỉ mát ngoại thành.
Thần thiếp sẽ sắp xếp, bảo đảm nàng vui vẻ, được chứ?
3
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook