Xuyên Sách Hậu, Tôi Trở Thành Bình Luận Nổi Của Bạn Thân

Tạ Vệ Thanh tưởng nàng đã hiểu ý, hơi căng vai, chờ đợi lời đáp.

Khương Hiểu Hiểu chậm rãi mở miệng:

- Vương gia, ngài đang nói mình đ/á/nh mất vật gì sao?

Tạ Vệ Thanh: "..."

- Đánh mất vật gì? Thần nữ sẽ giúp ngài tìm.

- Bổn vương không mất đồ.

- Vậy lúc nãy ngài nói...

- Không có gì.

- Ồ. - Khương Hiểu Hiểu gật đầu.

- Vậy thưa vương gia, trong phủ có ai từng thấy con chó hoang màu nâu chưa ạ?

Tạ Vệ Thanh: - Ngươi lui xuống đi.

Thanh tiến độ: 45%.

Ta lơ lửng ở góc thư phòng, chứng kiến toàn bộ, lặng người. Độc giả bình luận bay qua:

- Ha ha ha ha Tạ Vệ Thanh đang ám chỉ nàng mà

- Nữ chính hoàn toàn không hiểu ha ha ha

- Hai người này đang nói chuyện gì cách nhau trăm dặm vậy

- Nam chính sốt ruột ch*t đi được ha ha

Lần thứ tư, Tạ Vệ Thanh đổi chiến thuật, quyết định nói thẳng. Hắn tìm Khương Hiểu Hiểu, đứng im, hít sâu:

- Khương tiểu thư, bổn vương có lời muốn nói.

Khương Hiểu Hiểu ngẩng đầu: - Vương gia cứ nói.

Hắn im lặng ba giây, mở miệng:

- Bổn vương cho rằng, nàng không cần tìm con chó đó nữa.

Khương Hiểu Hiểu nhìn chằm chằm, không nói gì. Tạ Vệ Thanh tưởng nàng đang suy nghĩ nghiêm túc, tim đ/ập thình thịch:

- Bên cạnh nàng đã có người đồng hành, hơn tất cả...

- Vương gia! - Khương Hiểu Hiểu ngắt lời, sắc mặt nghiêm nghị.

- Ngài nhặt được nó rồi phải không?

- Ngài giấu nó phải không?

- Bổn vương không có...

- Vậy sao ngài bảo ta đừng tìm nữa!

Tạ Vệ Thanh hít sâu: - Bổn vương không có ý đó.

- Vậy ý ngài là gì?

- ...Không có ý gì.

- Ồ.

Khương Hiểu Hiểu nhìn hắn hồi lâu, thở dài:

- Vương gia, nếu ngài thật sự gặp nó, xin hãy nói với nó rằng ta đang đợi ở đây.

Nàng rời đi. Thanh tiến độ: 50%.

Tạ Vệ Thanh đứng nguyên chỗ, nhìn bóng lưng nàng khuất dần, bất động rất lâu. Ta lơ lửng bên cạnh, lần đầu cảm thấy thanh tiến độ này tăng lên có lỗi với hắn. Độc giả bình luận:

- Nam chính đáng thương quá ha ha

- Hắn đang tranh giành nữ chính với một con chó đấy

- Tạ Vệ Thanh cố lên!!

Thanh tiến độ: 50%. Còn một nửa. Tạ Vệ Thanh, xin lỗi, ta không điều khiển được nàng.

7

Thanh tiến độ kẹt ở 50% suốt năm ngày. Tạ Vệ Thanh không nói năng gì nữa. Hắn vẫn xuất hiện chỗ Khương Hiểu Hiểu có thể thấy, nhưng không ám chỉ gì, chỉ hiện diện rồi đi. Khương Hiểu Hiểu vẫn tìm chó, vẫn ăn thịt xào chua ngọt, vẫn không nhận ra gì.

Đến ngày thứ sáu, biến cố xảy ra. Chiều mưa, Khương Hiểu Hiểu đứng dưới hiên ngắm mưa, Tạ Vệ Thanh không biết từ đâu tới, đứng cạnh. Hai người cùng ngắm mưa rất lâu không nói. Rồi Khương Hiểu Hiểu hắt xì.

Tạ Vệ Thanh quay đi. Nàng tưởng hắn bỏ đi, ôm cánh tay thì thầm:

- Huệ Huệ, nơi này chẳng vui chút nào, ngươi ở đâu thế?

Tạ Vệ Thanh quay lại, trên tay thêm chiếc áo choàng, không nói lời nào khoác lên vai nàng, rồi tiếp tục đứng ngắm mưa. Khương Hiểu Hiểu cúi nhìn chiếc áo trên vai, lại ngẩng nhìn Tạ Vệ Thanh. Chỉ một cái liếc đó. Giao nhau ánh mắt.

Thanh tiến độ: 73%!!!

Ta nhìn chằm chằm con số, tưởng mình hoa mắt. 73%. Từ 50% nhảy lên 73%. Chỉ vì một ánh mắt. Độc giả bình luận n/ổ tung:

- !!!!!

- Thanh tiến độ!! Bùng n/ổ rồi!!

- Nam chính rung động!! Nữ chính cũng vậy!!

Khương Hiểu Hiểu lúc này cúi đầu, lấy mu bàn tay xoa má. Rồi nàng dịch nửa bước sang ngang, kéo khoảng cách với Tạ Vệ Thanh, tiếp tục ngắm mưa, mặt lạnh như tiền.

Ta lơ lửng trên mái hiên, nhìn con số ấy, nhìn nửa bước xa cách của nàng, chợt hiểu ra. Nàng rung động rồi. Nàng biết mình rung động nên mới tránh xa.

Độc giả vẫn bình luận:

- Sao nữ chính lại tránh xa?

- Nàng đang làm gì vậy?

- Tạ Vệ Thanh mau lên tiếng đi!!

Tạ Vệ Thanh đứng nguyên chỗ, liếc nhìn khoảng cách nửa bước, không nói cũng không đuổi theo. Nhưng hắn cũng không đi. Mưa rơi rất lâu. Hai người đứng đến khi tạnh mưa.

Ta trên mái hiên, lòng dạ ngổn ngang. Hiểu Hiểu, ngươi động lòng thì động, nhưng nhiệm vụ còn 27% nữa. Thừa thắng xông lên đi.

Thế là ta gửi bình luận:

- Nữ chính, Nhiếp chính vương đối với nàng tình thâm nghĩa trọng, lẽ nào nàng không cảm nhận được?

Lần này hệ thống không lọc. Khương Hiểu Hiểu nhìn chằm chằm bình luận này rất lâu. Rồi nàng quay lại nhìn Tạ Vệ Thanh. Tạ Vệ Thanh cũng đang nhìn nàng. Hai người nhìn nhau ba giây. Khương Hiểu Hiểu quay đi, khẽ nói:

- Vương gia.

- Ừm.

- Ngài giúp ta tìm con chó, là vì sao?

Tạ Vệ Thanh trầm mặc rất lâu. Lâu đến mức Khương Hiểu Hiểu tưởng hắn không trả lời. Rồi hắn lên tiếng, giọng bình thản nhưng chậm rãi:

- Bởi vì nàng muốn tìm thấy nó.

- Những việc nàng để tâm... - hắn ngừng một nhịp - bổn vương muốn giúp.

Dưới hiên lại yên tĩnh. Mưa đã tạnh, nước mưa từ mái hiên nhỏ xuống phiến đ/á xanh. Thanh tiến độ: 85%.

Độc giả im lặng hai giây rồi bùng n/ổ:

- !!!!!!!!

- Hắn nói rồi! Cuối cùng cũng nói ra rồi!

- Đây có phải tỏ tình không??

- Nữ chính mau đáp lại đi!!

Khương Hiểu Hiểu đứng đó, cúi đầu không nhúc nhích. Rất lâu sau, nàng mở miệng:

- Vương gia... - giọng khẽ khàng - Nếu ta tìm thấy nó, ngài có còn giúp ta không?

Tạ Vệ Thanh: - Có.

- Nếu ta tìm thấy nó, chúng ta cùng đi... - nàng ngập ngừng - ngài có còn giúp không?

Lần này Tạ Vệ Thanh trầm mặc lâu hơn. Lâu đến mức thanh tiến độ run nhẹ. Rồi hắn nói:

- Nàng đi đâu, bổn vương giúp đến đó.

Thanh tiến độ: 99%!!!

Tạ Vệ Thanh! Ngươi chính là! Thần của ta!

Độc giả bình luận n/ổ tung hoàn toàn:

- 99%!!!!

- Còn một bước nữa thôi!!

- Tạ Vệ Thanh ta ghiền cặp này rồi!!!

Khương Hiểu Hiểu đứng nguyên chỗ, không quay lại, nhưng ta thấy vai nàng khẽ động. Nàng đang cười. Cười xong, nàng hít sâu, quay người nhìn thẳng Tạ Vệ Thanh:

- Vương gia, đợi ta tìm thấy nó, ta sẽ đến tạ ơn ngài.

Nàng gấp gọn áo choàng, đặt lại vào tay hắn, quay đi. Thanh tiến độ: 99%.

Tạ Vệ Thanh đứng dưới hiên, cúi nhìn chiếc áo trên tay, bất động rất lâu.

Danh sách chương

4 chương
11/04/2026 14:15
0
11/04/2026 17:11
0
11/04/2026 17:08
0
11/04/2026 17:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu