Người cha trước khi qua đời để lại 80% tài sản cho người tình đầu, 3 ngày sau luật sư tiết lộ: Còn một bản di chúc khác!

Tôi lật từng trang nhật ký, lòng ngột ngạt như có thứ gì đó chẹn lại. Hóa ra, bản "thỏa thuận hợp tác" ấy được sinh ra trong hoàn cảnh bi thương đến thế. Đó không phải là lựa chọn của lý trí, mà là sự kiên trinh cuối cùng của một người phụ nữ sau tuyệt vọng.

Trang cuối cùng được viết vào ngày cha tôi qu/a đ/ời, chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ:

"Văn Chấn Đình, đồ l/ừa đ/ảo."

"Anh lừa tôi cả đời, đến cuối cùng còn kéo tôi diễn vở kịch này."

"Anh bảo, đây là thứ anh n/ợ tôi."

"Nhưng thứ tôi muốn, chưa bao giờ là những điều này."

"Thôi vậy. Vở kịch đã hạ màn, chúng ta không còn n/ợ nhau."

"Mong kiếp sau, đừng gặp lại."

Tôi khép cuốn nhật ký, nước mắt làm nhòe tầm nhìn. Tôi luôn nghĩ mẹ là người chiến thắng cuối cùng. Nhưng sau khi đọc xong, tôi nhận ra trong cuộc chiến ba mươi sáu năm này, không có kẻ thắng.

Cha đ/á/nh mất tình yêu đời mình. Còn mẹ, đ/á/nh đổi cả hạnh phúc một kiếp người. Bà thắng công ty, thắng sự kính trọng của mọi người. Nhưng bà thua tình yêu, thua thanh xuân.

Tôi bước đến bên mẹ, nhẹ nhàng ôm bà từ phía sau.

"Mẹ ơi, tất cả đã qua rồi."

Bà không quay đầu, nhưng tôi thấy giọt lệ lăn dài từ khóe mắt, rơi xuống cánh hoa nhài trắng muốt.

"Ừ."

Bà khẽ đáp.

"Tất cả đã qua rồi."

**12**

Mùa xuân năm sau, dưới sự dẫn dắt của mẹ, giá trị thị trường công ty tăng gấp đôi. Tôi từ cô trợ lý ngây ngô trở thành giám đốc bộ phận đủ sức gánh vác. Các con của chú dì cũng tìm được vị trí phù hợp trong công ty. Gia tộc họ Văn thực sự bước vào thời kỳ cực thịnh.

Mẹ bắt đầu trao lại cho tôi ngày càng nhiều quyền lực. Thời gian của bà dành trọn cho khu vườn kính. Bà trồng thêm nhiều hoa nhài, nuôi dưỡng thêm các giống cây mới. Không gian kính bé nhỏ ấy trở thành thế giới riêng của bà.

Sinh nhật tôi năm ấy, mẹ không tổ chức tiệc tại công ty. Bà tự tay xuống bếp, chuẩn bị bàn ăn thịnh soạn toàn món tôi yêu thích. Sau bữa tối, bà dẫn tôi lên gác xép.

Chiếc tủ đựng chứng cứ ngày xưa giờ được mở ra. Bên trong không còn những tập tài liệu lạnh lùng, mà là chiếc két sắt lớn. Mẹ mở két, bên trong là thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần Tập đoàn Văn Thị cùng toàn bộ con dấu công ty. Tên người thụ hưởng chính là tôi - Văn Nhiên.

"Mẹ... sao lại..." Tôi sửng sốt.

"Đây là quà sinh nhật cho con."

Mẹ mỉm cười.

"Từ hôm nay, con chính thức là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Văn Thị."

"Nhưng con... con chưa đủ sức." Tôi lo lắng.

"Mẹ nói con đủ là đủ."

Ánh mắt mẹ tràn đầy tin tưởng.

"Mẹ đã dọn đường hết cho con rồi. Giờ đến lượt con tự bước đi."

"Thế còn mẹ?"

"Mẹ?" Nụ cười mẹ rạng rỡ lạ thường.

"Mẹ sẽ nghỉ hưu."

"Mẹ muốn đi vòng quanh thế giới, đến những nơi hồi trẻ luôn mong ước mà chưa từng có dịp. Mẹ muốn sống nửa đời còn lại cho chính mình."

Tôi nhìn mẹ, nước mắt lấp lánh mà nở nụ cười.

"Vâng."

Tôi gật đầu mạnh mẽ.

"Con ủng hộ mẹ."

Một tháng sau, tôi chính thức đảm nhận vị trí Chủ tịch Tập đoàn Văn Thị. Trong lễ nhậm chức, tôi phát biểu:

"Tôi cảm ơn cha - người đặt nền móng vững chắc cho công ty. Và đặc biệt cảm ơn mẹ - người bằng trí tuệ và nghị lực đã gìn giữ và phát triển tập đoàn này."

Mẹ không có mặt hôm đó. Bà đã lên chuyến bay tới Paris. Bà gửi tôi bức ảnh chụp dưới chân tháp Eiffel, diện váy đỏ rực, cười tươi như trẻ thơ. Ánh nắng phủ lên người bà - tự do và rạng ngời.

Tôi đặt tấm hình làm hình nền điện thoại.

Ba năm sau.

Tập đoàn Văn Thị dưới tay tôi trở thành đầu ngành. Mẹ đi khắp thế giới, gửi về vô số bưu thiếp. Bà kể đã xem di cư động vật ở châu Phi, ngắm cực quang ở Iceland, học điệu tango ở Nam Mỹ. Trong từng con chữ không còn nỗi u sầu xưa cũ, chỉ thấy niềm vui và phóng khoáng của người phụ nữ tìm lại chính mình.

Mùa hè năm ấy, mẹ trở về. Bà không báo trước, là Vương thẩm lén mách tôi. Tôi kết thúc cuộc họp sớm, lái xe về nhà cũ. Mở cổng vườn, thấy mẹ đứng dưới gốc cây hoa nhài lớn nhất. Bà mặc váy vải trắng, tóc c/ắt ngắn bay trong gió. Bà đang tưới hoa, vẻ mặt bình thản. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá in hằn bóng dáng bà. Khoảnh khắc ấy, tôi như thấy cô gái trong nhật ký năm nào - người từng khát khao tình yêu.

Nghe tiếng bước chân, mẹ quay lại. Thấy tôi, bà ngỡ ngàng rồi bật cười. Nụ cười tinh khiết như hoa nhài nở rộ trong vườn.

"Nhiên Nhiên, con về rồi à?"

"Vâng, con về rồi mẹ ạ."

Tôi cũng cười theo. Tôi biết lần này, mái ấm của chúng tôi thực sự đã hết mưa gió. Và cuộc đời của tôi cùng mẹ, mới chỉ vừa bắt đầu.

Hết.

Danh sách chương

3 chương
09/04/2026 15:46
0
09/04/2026 15:44
0
09/04/2026 15:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu