Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- lật bàn
- Chương 1
Trong buổi đấu giá, trợ lý nhỏ của vị hôn phu vô tình giơ thẻ hai lần.
Lần đầu, cô ta hạ giá ba trăm cư/ớp mất chuỗi ngọc của phu nhân Hà.
Đối mặt với sự chỉ trích của Thịnh Đình, cô ta thè lưỡi làm nũng:
- Ai bảo chồng bà ấy cứ hành hạ anh? Em muốn cho bả một bài học!
Cô ta ngang ngược vô lễ, nhưng khắp nơi đều bênh vực Thịnh Đình.
Khiến Thịnh Đình bật cười.
Lần thứ hai, cô ta điểm thiên đăng, nháy mắt vô tội với tôi:
- Chị tuổi này không hợp màu hồng nữa rồi, nhường em đi.
Nhìn những lượt trả giá liên tiếp.
Thịnh Đình thở dài bất lực: - Ôn Hòa, da em ngăm không hợp hồng, nhường cô ấy đi.
1
Buổi đấu giá này không lớn, giá tác phẩm hiếm hầu như không vượt tám chữ số.
Tiểu Lâm của ban tổ chức là con trai đối tác.
Vừa du học về, tổ chức đấu giá từ thiện.
Để nâng đỡ con trai, Lâm tổng đích thân đến nhà phát thiệp mời.
Nếu không tôi đã chẳng tới.
Nhưng không ngờ, tôi lại gặp Thịnh Đình ở đây.
- Xin chúc mừng tổng giám đốc Thịnh Thịnh Kỹ Thuật đã trúng thầu với giá sáu triệu ba trăm!
Ba tiếng búa gõ xuống.
Trần D/ao đứng dậy cúi nhẹ về phía phu nhân Hà.
Vốn nổi tiếng hiền lành, phu nhân Hà hiếm hoi lạnh mặt.
Xung quanh vang lên tiếng xì xào.
- Ai lại trả giá kiểu này, chỉ cộng thêm ba trăm.
- Ai chẳng biết dạo này phu nhân Hà bị tiểu tam hành hạ, cô ta cố ý đấy.
Thịnh Đình nhíu mày.
Anh ta cũng cảm thấy Trần D/ao hơi quá đáng.
Nhưng Trần D/ao lại thè lưỡi:
- Ai bảo chồng bả cứ trì hoãn thanh toán dự án? Em muốn dạy bả một bài học!
- Ba trăm thì sao? Em thích con số ba mà.
Giọng cô ta không lớn nhưng đủ để mọi người nghe thấy.
Sắc mặt phu nhân Hà càng thêm lạnh.
Nhìn vẻ ngang ngược của Trần D/ao, Thịnh Đình lại bật cười.
- Em à, lần sau không được bướng bỉnh thế nữa.
Tiểu Tuyết ngồi cạnh tôi không nhịn được liếc nhìn.
- Ôn tổng, chuyện này...
Tôi thu hồi ánh mắt, nhấp ngụm cà phê do tiểu Lâm tổng tự tay pha.
Hương thơm nồng nàn, hoa văn xinh đẹp. Đáng tiếc, tách cà phê này không thể vào miệng tôi được nữa.
Món hàng tiếp theo nhanh chóng được đưa lên.
Một chuỗi ngọc kim cương hồng.
Giá khởi điểm ba triệu.
Tiểu Tuyết lập tức giơ thẻ.
Tôi đến đây chỉ vì món đồ này.
Giá cả phải chăng, trả vài chục triệu cũng là cho Lâm tổng thể diện.
Hơn nữa lát nữa sẽ phá hư buổi tiệc của hắn, tổng phải có chút bồi thường.
Khi giá lên tám triệu, chỉ còn vài người trả giá.
Cùng trong một giới, ngày ngày gặp mặt.
Mọi người chỉ nâng giá tượng trưng.
Ít ai tiếp tục đẩy giá lên.
Người dẫn chương trình gõ búa hai lần.
Nhưng ngay khi chuẩn bị gõ lần thứ ba, Trần D/ao lại giơ thẻ.
- Điểm thiên đăng!
Lời vừa dứt, mọi ánh mắt đổ dồn về cô ta.
Điểm thiên đăng trong giới rất hiếm gặp.
Trừ khi đấu khí, ít người chọn cách này.
Việc này thường hại người không lợi mình.
Trần D/ao lắc mái tóc, ngoảnh lại ném cho tôi nụ cười khiêu khích.
- Ôn tổng, tuổi chị không hợp màu hồng nữa rồi, nhường em đi.
2
Nghe lời Trần D/ao, Thịnh Đình quay phắt lại.
Lúc này anh ta mới phát hiện tôi ở đây.
Ánh mắt mọi người chuyển từ Trần D/ao sang tôi.
- Sao tôi có cảm giác như thiếp thách thức chính thất vậy?
- Ôn tổng và Thịnh tổng đã đính hôn rồi, cô nói cũng không sai.
- Hóa ra cô ta khiêu khích phu nhân Hà là vì đều làm tiểu tam cả.
- Xem kịch hay đây, vị này tính khí chẳng hiền lành đâu.
Chuyện tôi và Thịnh Đình đính hôn cả giới đều biết.
Ban đầu nhiều người gh/en tỵ với vận may của anh ta, khi gia tộc sắp phá sản lại bám được tôi.
Thế mà giờ đây, anh ta lại dung túng trợ lý công khai cư/ớp đồ của tôi.
Tiểu Tuyết liếc tôi, tay không ngừng tiếp tục trả giá.
- Hai mươi triệu.
- Ba mươi triệu.
- Bốn mươi triệu.
...
Sắc mặt Thịnh Đình càng lúc càng khó coi.
Luật đấu giá quy định, một khi điểm thiên đăng thì dù giá lên bao nhiêu cũng không được dừng.
Nhìn giá đã lên năm mươi triệu, Thịnh Đình đứng phắt dậy.
- Ôn Hòa, đủ rồi!
Tôi nhướng mày.
Thế này chưa đủ.
Chỉ mươi giây ngắn ngủi, Trần D/ao đã mất hết vẻ ngạo mạn ban đầu.
Cô ta nghe người dẫn chương trình xướng giá, mặt trắng bệch từng tấc.
Thịnh Đình bước đến bên tôi, gượng gạo kéo khóe miệng.
- Ôn Hòa, đừng trả thêm nữa.
Tôi ngẩng mặt nhìn anh ta.
Thật lòng mà nói, Thịnh Đình đúng là có nhan sắc.
Bằng không đã không khiến kẻ sắt đ/á như tôi mềm lòng.
Khi Thịnh gia sắp phá sản, anh ta đã c/ầu x/in khắp Giang Thành, cuối cùng quỳ trước cổng nhà tôi.
Trong tuyệt cảnh, chỉ mình tôi giơ tay kéo anh ta dậy.
Anh ta nói chỉ cần c/ứu được gia tộc, bất cứ việc gì cũng làm.
Anh ta còn nói tôi không chỉ là người yêu, mà còn là ân nhân, cả đời không phản bội.
Hình ảnh người trước mặt hòa lẫn với chàng trai quỳ gối năm ấy, rồi lại tách ra.
Bóng hình thiếu niên ấy vỡ tan thành mảnh.
Thấy tôi im lặng, Thịnh Đình nghiến răng:
- Ôn Hòa, da em ngăm không hợp hồng, nhường cô ấy đi.
- Choang!
Tách cà phê đầy vỡ tan trên đầu Thịnh Đình.
Miệng tách để lại vết thương trên trán anh ta.
M/áu tươi hòa lẫn cà phê nhuộm bẩn chiếc áo trắng.
- Á! Cô làm gì anh ấy!
3
Trần D/ao hét lên chạy tới.
Cô ta luống cuống lau vết cà phê trên người Thịnh Đình.
Nhìn vết thương trên đầu anh ta, cô ta đỏ mắt xót xa.
- Đồ đ/ộc á/c! Sao cô có thể tà/n nh/ẫn...
Lời chưa dứt, Tiểu Tuyết đã đưa tách cà phê của cô ta đến tay tôi.
- Á!
Tiếng hét lại vang lên.
Tiểu Tuyết có khẩu vị đặc biệt, thích uống cà phê đen nóng.
Tách này vừa mới được mang lên.
Làn da Trần D/ao đỏ rực vì bỏng, kiểu tóc chải chuốt rối bời.
Chiếc váy dạ hội trắng tinh cũng chung số phận.
Dáng vẻ lôi thôi đầy vết cà phê của hai người họ, đúng là xứng đôi vừa lứa.
Tôi nhận thẻ từ tay Tiểu Tuyết, tiếp tục xướng giá.
- Một tỷ.
Thịnh Đình đang kiểm tra vết bỏng của Trần D/ao bỗng đờ người.
Trần D/ao thậm chí quên cả rơi nước mắt.
Hai người ngây ra nhìn tôi.
Xung quanh lại xôn xao bàn tán.
- Giá này mà còn trả kiểu này?
- Đúng ra nên kiểm tra tài sản khi giá lên cao, chỉ cần Ôn tổng qua được là hợp lệ.
Chương 9
Chương 6
22-23
Chương 19
Chương 6
24-26
Chương 11
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook