Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong phòng VIP, Lương Cảnh mừng rỡ nhìn về phía Tần Kiêu nói:
- Kiêu ca, chị dâu có chuyện muốn nói với anh.
Gương mặt đầy dữ tợn của Tần Kiêu bỗng dịu xuống đôi phần.
- Là em.
- Anh tìm em làm gì?
- Anh đi đâu rồi? Ông cụ đang tìm anh khắp nơi.
- Em đang ở Vân Nam thư giãn, em sẽ gọi điện giải thích rõ với ông nội. Chuyện hủy hôn là do em tự quyết định, sẽ không khiến anh khó xử.
Lương Cảnh bật loa ngoài, vừa dứt lời, khóe miệng Tần Kiêu lập tức căng cứng.
- Không phải chị dâu ơi, em nói cái gì thế? Kiêu ca không liên lạc được với em đã lo sốt vó rồi, tay còn bị thương...
Thấy tình hình không ổn, Lương Cảnh lải nhải không ngừng.
Đầu dây bên kia im lặng như tờ.
- Chị dâu ơi, em còn nghe máy không?
- Chuyện của anh ấy sau này không cần báo với em nữa.
Lương Cảnh cầm điện thoại như cầm cục than hồng, đứng sững như trời trồng.
Cả không gian ch*t lặng. Trước khi cuộc gọi kết thúc, giọng Tần Kiêu lạnh băng vang lên đầy châm biếm:
- Cứ để cô ta chịu chút khí ở ngoài đi, rồi sẽ khóc lóc quay về thôi. Cô ta không thể rời xa tôi đâu.
11
Tần Kiêu nói không sai, tôi thật sự không thể rời xa anh ta.
Tôi ngoảnh nhìn thanh kẹo trong tay, nước mắt chẳng thể nào lau hết được.
Rồi đột nhiên, những cơn buồn nôn ập đến không ngừng.
Một dự cảm chẳng lành trào dâng.
Tôi đành phải đến bệ/nh viện một chuyến.
Khi nhận kết quả xét nghiệm, tôi không còn ngạc nhiên nữa.
Hình như không thể trì hoãn thêm được nữa rồi.
Hứa Hoài vì công việc nên cùng chuyến bay với tôi về Kinh Đô.
Lúc chia tay ở sân bay, tôi đột nhiên ôm chầm lấy anh.
Anh sững người, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang gi/ận dữ tiến về phía trước, rồi từ từ đưa tay ôm lấy tôi.
- Em muốn hắn thấy phải không?
Đúng vậy.
Tôi cố ý để Tần Kiêu nhìn thấy.
Cứ mãi đuổi theo hầu hạ, người ta sẽ coi đó là điều hiển nhiên.
Nhưng một khi đã mất đi, dù không có tình yêu thì sự chiếm hữu cũng sẽ trỗi dậy.
Tần Kiêu sao có thể cho phép tôi ở bên người khác chứ?
- Hứa Hoài ca, bảo trọng.
Hứa Hoài xoa đầu tôi, y như những ngày còn bé khi gặp tôi trên đường.
- Cẩn thận lạc đường, nhớ về nhà.
Nhà ư?
Từ lâu đã chẳng còn nữa rồi.
Tôi bị Tần Kiêu lôi về biệt thự.
Suốt đường đi, không ai nói với ai lời nào.
Tôi biết anh ta đang gi/ận, nhưng tôi nhất quyết không chịu dỗ.
12
Bước ra từ phòng tắm, tôi thấy Tần Kiêu đang ngồi trên sofa, tay nắm ch/ặt thanh kẹo Hứa Hoài tặng.
- Trả lại em!
Nghe vậy, anh ta hằn học ngẩng mắt, đôi mắt đen kịt như vực thẳm.
- Mới quen mấy ngày? Cô ta quan trọng đến thế sao?
Tôi im lặng, bước tới định gi/ật lại.
Tần Kiêu kéo tôi vào lòng.
- Nói một câu mềm mỏng với anh khó đến thế sao?
- Anh chẳng phải rất gh/ét em sao? Thế tốt quá, em không còn cản đường hai người nữa. Dù sao anh cũng không muốn cưới, em cũng chẳng muốn gả! Chia tay đi... ưm...
Tôi đã thành công chọc gi/ận hắn. Tần Kiêu ném phập thanh kẹo vào tường.
Ấn tôi xuống giường.
Mãi sau này.
Anh ta ôm tôi từ phía sau, hôn lên xươ/ng bả vai, sống mũi áp vào gáy tôi, thì thầm an ủi khi tôi vẫn còn đang nức nở:
- Đừng nói những lời như thế chọc gi/ận anh nữa. Em đã từng nói cả đời này chỉ chờ ngày được gả cho anh.
- Anh đã tin thật rồi, không được thất hứa.
Tay anh ta vẫn xoa nhẹ bụng tôi.
- Chúng ta sẽ kết hôn, sau này còn có cả con cái nữa.
Tôi nhìn thanh kẹo vỡ tan trong góc phòng, để mặc nước mắt lăn dài.
Đã có rồi.
Nhưng nó không thể ở lại.
13
Chuyện Tần Kiêu bắt tôi công khai xin lỗi Vũ Vũ đã lan truyền khắp nơi.
Nghe được lời đàm tiếu của thiên hạ, Tần Kiêu tuyên bố ai còn dám bép xép sẽ mất luôn cái lưỡi.
Hắn ngày ngày mang nữ trang đến tặng tôi, dẫn tôi đi chơi khắp nơi.
Ngày nào cũng đúng giờ về nhà, không thèm để ý tới Vũ Vũ nữa.
Chúng tôi như một cặp vợ chồng bình thường.
Chỉ trong chốc lát, tình thế đảo ngược.
Thiên hạ đồn đại Tần Kiêu cưng chiều tôi đến mức nào.
Khiến Vũ Vũ một lần nữa phát đi/ên.
Hôm đó, sinh nhật Tần Kiêu, tôi định bất ngờ nói với anh chuyện tôi đã mang th/ai.
Nhưng bị Vũ Vũ c/ắt ngang.
- A Kiêu, ngày mai em sẽ dọn ra khỏi biệt thự. Vốn dĩ đã nói dù không thể ở bên nhau, chúng ta vẫn là bạn cả đời. Nhưng...
- Chỉ cần em còn ở đây, sẽ ảnh hưởng đến tình cảm hai người.
- Sau này không có em bên cạnh, anh nhớ chăm sóc bản thân nhé.
Mặt Tần Kiêu đóng băng:
- Chúng ta lớn lên cùng nhau, dù không thành vợ chồng, anh vẫn xem em như em gái. Em không còn người thân trong nước nữa, em biết đi đâu bây giờ?
Vũ Vũ đột nhiên gào lên:
- Lẽ nào anh muốn em chứng kiến anh cưới người phụ nữ khác sao? Em sẽ ch*t mất!
- Năm đó rời xa anh, em bất đắc dĩ lắm, là do gia đình ép buộc...
- Em luôn chống cự...
Nói rồi, cô ta lộ ra những vết s/ẹo trên cổ tay.
- Nếu em đúng là cái gai trong mắt mọi người, chi bằng em ch*t quách đi cho xong!
Dứt lời, cô ta phóng ra ngoài.
Tần Kiêu sững lại vài giây, không chút do dự đuổi theo.
Thấy chưa?
Miệng đàn ông lừa gạt cả thế gian.
Lại bỏ rơi tôi.
Nén nỗi đ/au thắt tim, tôi đuổi theo.
Không thể để Vũ Vũ phá hỏng hôn lễ sắp tới của tôi.
14
Tôi đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm bóng dáng Tần Kiêu.
Chỉ thấy hắn đang ngồi xổm ôm ch/ặt Vũ Vũ đang giãy giụa trên đất.
- Tần Kiêu, em đã trở về rồi mà, sao anh vẫn ở bên cô ta?
- Anh không thể bỏ rơi em, em chỉ có mình anh thôi, rõ ràng em chỉ có mỗi anh mà thôi!
Tần Kiêu không ngừng vỗ về.
Vũ Vũ trông thấy tôi, ngửa mặt hỏi hắn:
- A Kiêu, anh sẽ không bỏ em đúng không? Anh sẽ không cưới Lâm Kinh Nam đúng không? Anh nói đi!
Tần Kiêu im lặng, Vũ Vũ không buông tha đòi câu trả lời.
- Anh không thích Lâm Kinh Nam đúng không? Anh chỉ xem cô ta như vật thay thế đúng không?
Vũ Vũ thấy vậy bắt đầu giãy giụa, Tần Kiêu lập tức ghì ch/ặt cô ta, cười nhạt:
- Phải, anh không thích cô ta.
Trong chốc lát, như có thứ gì đó vỡ tan.
Tôi gần như hét lên:
- Tần Kiêu!
- Sao anh có thể đối xử với em như thế...
Tôi cười khổ lùi lại.
Tần Kiêu sững sờ, không dám quay đầu.
Nhìn nụ cười đắc ý của Vũ Vũ, tôi đột nhiên phát đi/ên.
- Tần Kiêu, nếu anh quan tâm Vũ Vũ đến thế, vậy em ch*t quách cho xong.
Tôi nhìn chiếc xe đang lao tới, bình thản nói:
- Em và đứa bé sẽ cùng ch*t, để thành toàn hai người.
Chiếc xe ập vào người tôi, da thịt cào xước mặt đường, tiếng phanh gắt cùng tiếng hét thất thanh hòa làm một.
11 - NGOẠI TRUYỆN
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook