Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Im phăng phắc
- Chương 8
Hai người bước vào nhà, tôi mới kịp nhận ra, hai chúng tôi thật sự đã cả ngày chưa ăn gì. Mỗi người ôm một bát cơm trắng ăn ngon lành, cái trạng thái đói khủng khiếp không thể giả vờ được. Người đàn ông dần dần bỏ đi ý đề phòng.
"Ăn chậm thôi, trong nồi còn cơm, cá cũng còn, không đủ thì nấu thêm, làng chài mà, không có gì khác ngoài cá ăn thoải mái."
Bạch Tuyết ăn vài miếng đã hết sạch cơm, dùng khăn giấy lau miệng, đợi nuốt hết cơm trong miệng mới lên tiếng:
"Anh cả, xin hỏi nên gọi anh thế nào?"
"Tôi họ Lưu."
"Anh Lưu, thật lòng mà nói, chúng tôi đến đây tìm bạn. Cô ấy trước kia từng sống trong ngôi nhà anh đang ở hiện tại."
"Hả?" Anh Lưu sờ lên mái tóc thưa thớt của mình, "Tôi sống ở đây đã hơn mười năm rồi."
"Bạn tôi tên Tô Hồng, anh có biết không?"
"Chưa nghe bao giờ."
19
Bạch Tuyết liếc nhìn tôi, tôi lắc đầu hết sức khẽ. Ý nói tôi không thể nào nhớ sai. Năm đó, tôi và mẹ từng sống chính tại nơi này.
"Anh Lưu, căn nhà này là của anh hay đi thuê?"
"Của bố tôi."
"Ba mươi năm trước, nhà này có cho thuê không?"
"Ôi trời, ba mươi năm trước à? Hồi đó tôi còn chưa về đây, đang đi làm ăn xa, chuyện này phải hỏi bố tôi mới rõ."
Tôi do dự một chút, định nhờ anh Lưu hỏi giúp ông cụ. Nhưng lại sợ ông cụ đã qu/a đ/ời rồi, nhắc tới sẽ thành ra khó xử. May thay anh Lưu là người nhiệt tình.
"Cô đợi tôi gọi điện cho bố tôi."
Anh Lưu x/á/c nhận với ông cụ, quả nhiên ba mươi năm trước có một người phụ nữ thuê nhà ở đây. Nhưng tên là gì thì ông không nhớ nổi.
Bạch Tuyết lục trong túi lấy ra một tấm ảnh, là ảnh mẹ tôi. Điều khiến tôi kinh ngạc là đó lại là tấm ảnh cũ của mẹ. Cô ấy lấy đâu ra vậy? Ngay cả tôi còn không có. Tôi không khỏi dành cho vị luật sư trước mặt thêm chút nể phục.
"Phiền ông xem giúp, có phải người phụ nữ này không ạ?"
Ông cụ nhìn rất lâu, cuối cùng x/á/c nhận chính x/á/c. Đúng là bà ấy. Tôi không nhớ sai, năm đó tôi và mẹ đã sống ở đây gần hai năm.
"Thưa ông, ông có ấn tượng gì về người phụ nữ này không? Hay lúc bà ấy ở đây có điều gì kỳ lạ?"
Ông cụ dù sao cũng đã lớn tuổi. Suy nghĩ rất lâu vẫn không nói được gì rõ ràng.
"Có một chuyện... nhưng cũng không hẳn là kỳ lạ..."
"Chuyện gì vậy ạ? Ông kể đi."
Chuyện ông cụ kể với người thuê nhà bình thường thì không lạ, nhưng đặt vào hoàn cảnh mẹ tôi thì không đúng chút nào. Theo lời ông...
Mẹ tôi liên lạc thuê nhà từ rất sớm, sau khi đóng tiền thuê lại không đến ở. Căn nhà bỏ trống gần ba tháng mới có người tới. Nghĩa là mẹ đã đến ngôi làng chài xa xôi này trước ba tháng để thuê nhà, sau đó quay về nhà ống. Tình hình nắm được cũng tạm đủ, tôi và Bạch Tuyết đứng dậy cáo từ.
Anh Lưu không những không lấy tiền, còn nhất định đưa cho hai chúng tôi hai con cá. Từ chối không được, đành phải nhận. Trên đường lái xe về, vầng trán Bạch Tuyết nhíu ch/ặt không giãn ra.
"Không đúng, rốt cuộc chúng ta đã bỏ lỡ điều gì?"
Tôi cũng rối như tơ vò. Trong ký ức tôi, mẹ chưa từng rời nhà cả ngày. Bà thuê nhà lúc nào? Tiền đâu mà bà có? Ông cụ nói bà đóng một lần tiền thuê nhà cả năm. Hồi đó tiền nhà đã bị bố tôi tiêu sạch, chỉ dựa vào tiền làm thêm vặt của mẹ, đừng nói đến tích cóp, duy trì sinh hoạt hàng ngày còn khó khăn. Bà không có thời gian đi thuê nhà, cũng không có tiền thuê nhà. Đáng sợ hơn là, tại sao bà lại thuê nhà trước? Căn nhà này nhìn y như lộ trình đào tẩu của bà. Chẳng lẽ bà đã bắt đầu lên kế hoạch từ sớm? Đã sớm muốn gi*t Phùng Hữu Kim rồi dẫn tôi chạy đến đây? Vụ mưu sát đêm mưa năm đó, hung thủ thật sự là mẹ sao? Bà không có ý nhận tội thay tôi, bà chỉ đơn giản là nói sự thật.
"Chẳng lẽ tôi đã nghĩ sai, mẹ cậu thật sự muốn gi*t bố cậu?"
Bạch Tuyết cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình. Đột nhiên, một cảnh tượng hiện lên trong đầu tôi, đó là một chi tiết sinh hoạt cực kỳ dễ bị bỏ qua. Nếu Bạch Tuyết không dẫn tôi trở lại nơi này, có lẽ cả đời tôi cũng không nhớ ra.
"Mẹ tôi năm đó có lẽ thật sự muốn gi*t bố tôi."
"Cậu cũng nghĩ vậy?"
"Sau khi gi*t bố tôi, bà ấy còn muốn gi*t luôn cả tôi."
Thân xe rung lắc. Bạch Tuyết đạp nhầm bàn đạp, nhầm phanh thành chân ga.
20
Hồi nhỏ tôi bị dị ứng đậu phộng, loại cực kỳ nghiêm trọng. Có lần tôi ăn đậu phộng, cả cổ nổi đầy những nốt mẩn nhỏ li ti. Vừa đ/au vừa ngứa, càng gãi càng lan. Không chỉ bên ngoài, cảm giác như trong khí quản cũng đầy những cục u. Chẳng mấy chốc bắt đầu khó thở, mặt đỏ tím lại vì ngạt. Lúc đó bố không có nhà, chỉ có mẹ hoảng hốt nhìn tôi. Nếu không có bác hàng xóm phát hiện bất thường trong nhà, cõng tôi đến bệ/nh viện, tôi đã ch*t rồi. Đến bệ/nh viện kiểm tra mới biết là dị ứng đậu phộng, may mà tôi ăn không nhiều, chỉ vài hạt. Cho đến tận hôm nay, bất cứ thứ gì liên quan đến đậu phộng tôi đều không đụng vào. Bơ đậu phộng, đậu phộng vụn, sữa đậu phộng, với tôi đều là thứ ch*t người. Thế nhưng mới về làng chài ở được một thời gian, mẹ đã lén cho đậu phộng vào thức ăn. Ở làng chài nhiều cá tôm, rau xanh lại khó m/ua. Hôm đó, mẹ không biết ki/ếm đâu được ít cải thìa. Rau không nhiều, không đủ xào một đĩa. Nhưng trộn đơn giản làm đĩa rau ng/uội thì không sao. Nhưng bà lại cho đậu phộng vụn vào đĩa rau. Loại đậu phộng đã xay rất nhuyễn. Lúc tôi chơi mệt về nhà, nhìn thấy vỏ đậu phộng trong thùng rác. Tôi có một nỗi sợ bẩm sinh với thứ đó. Trên bàn tìm mãi không thấy đậu phộng, cuối cùng phát hiện vài mẩu đậu phộng nhỏ dưới lá cải. Mẹ không ngừng gắp rau cho tôi, bắt tôi ăn. Tôi nhất quyết không ăn, bà không vui, nhất định bắt tôi ăn. Tôi khóc lóc gào thét, nói trong đó có đậu phộng, tôi không ăn, tôi gh/ét đậu phộng. Bà thử vài lần nữa, rồi thở dài sâu thẳm. Bỏ cuộc.
Chương 23
Chương 7
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook