Cái Giá Phải Trả Cho Cuộc Hôn Nhân Dối Trá

Cái Giá Phải Trả Cho Cuộc Hôn Nhân Dối Trá

Chương 1

05/04/2026 13:27

Vào ngày phát hiện mình có th/ai, tôi định tạo bất ngờ cho chồng.

Nhân lúc anh ấy đi tắm, tôi lấy điện thoại của chồng, định đổi hình nền thành ảnh siêu âm.

Không ngờ một tin nhắn mơ hồ lọt vào tầm mắt.

Người gửi chính là người anh em thân thiết ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu của anh.

1

Trước hôm nay, tôi luôn nghĩ cuộc sống của mình tuy không hoàn hảo nhưng vẫn hạnh phúc.

Bố mẹ mất sớm nhưng để lại cho tôi khối tài sản kha khá.

Thời đại học gặp được Trần Xuyên, rồi yêu nhau.

Bạn bè đều bảo tôi phúc đức dày.

Dáng người tôi bình thường, nhan sắc chỉ xếp vào hàng ưa nhìn, vậy mà lại theo đuổi được Trần Xuyên - siêu mỹ nam.

Thực ra họ không biết, chính Trần Xuyên đã theo đuổi tôi.

Sau tốt nghiệp cũng là anh cầu hôn tôi.

Hai năm sau đám cưới, dù công việc bận rộn nhưng anh vẫn rất chu đáo với tôi.

Sự ân cần của Trần Xuyên chính là động lực giúp tôi chịu đựng mẹ anh.

Mẹ Trần Xuyên có tư tưởng cổ hủ, gần như ngày nào cũng thúc giục tôi sinh con.

Tôi cũng muốn có con, nhưng chuyện sinh đẻ đâu phải một mình tôi quyết định.

Trần Xuyên suốt ngày bận tiệc tùng, hầu như không có thời gian gần gũi tôi.

Vì thế khi phát hiện có th/ai, tôi đã vui mừng khôn xiết.

Cầm tờ kết quả xét nghiệm, tôi hớn hở về nhà.

Dù phải đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của mẹ chồng, tôi vẫn nén lòng không nói gì, chỉ để dành bất ngờ cho Trần Xuyên.

Vậy mà giờ đây, tôi cầm điện thoại của Trần Xuyên.

Lật từng dòng tin nhắn nh.ạy cả.m đầy ẩn ý giữa anh và Tề Thịnh.

Chỉ cảm giác thế giới của tôi sụp đổ trong im lặng.

May mắn là tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để bắt đầu lưu giữ bằng chứng.

Khi tiếng nước tắm ngừng, tôi nhanh chóng đ/á/nh dấu tin nhắn chưa đọc, đặt điện thoại về chỗ cũ.

Trần Xuyên quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, những giọt nước lấp lánh trên cơ bụng săn chắc.

Trước kia tôi từng mê mẩn, giờ chỉ thấy buồn nôn.

"Ọe..."

Nghĩ vậy mà tôi thật sự nôn ọe, vội vã bước qua người anh chạy vào nhà vệ sinh.

"Sao thế? Không khoẻ à?"

Anh giả vờ quan tâm hỏi, nhưng chân không nhúc nhích, ngược lại còn tiến tới cầm điện thoại.

"Anh ơi, em có th/ai rồi."

Suy nghĩ giây lát, tôi lên kế hoạch rồi bước ra thông báo tin này.

Lúc này tôi chợt nhận ra, hai năm kết hôn, tôi luôn gọi Trần Xuyên là chồng, còn anh chỉ gọi tên thật của tôi.

Anh chưa bao giờ coi tôi là vợ.

"Thật sao?"

Trần Xuyên cuối cùng cũng ngẩng mặt khỏi điện thoại, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập sự xúc động chưa từng có.

Còn hơn cả ngày tôi nhận lời cầu hôn của anh.

Tôi lục túi lấy tờ siêu âm đưa cho anh xem, Trần Xuyên liền dùng điện thoại chụp vài tấm:

"Phải báo cho mọi người biết tôi sắp được làm bố rồi."

Tôi không thấy anh đăng lên mạng xã hội, vậy những bức ảnh đó gửi cho ai, không cần nói cũng rõ.

2

Hôm sau, lạ thay, tôi được ngủ nướng thỏa thích mà không nghe tiếng mẹ chồng đ/ập bát đĩa lúc sáng sớm.

"Tiểu Tranh dậy rồi à."

"Con xem kìa, đi khám mà không nói với mẹ, một mình chạy đến bệ/nh viện."

"Thế nào, có hỏi bác sĩ là trai hay gái chưa?"

Vừa đ/á/nh răng rửa mặt xong bước ra phòng, đã thấy mẹ chồng lắc lư thân hình m/ập mạp, bưng ly nước đưa tới, miệng lảm nhảm như sú/ng liên thanh.

Tôi nhận lấy ly nước, ừ, không nóng không lạnh, nhiệt độ vừa phải.

Bình thường làm gì có đãi ngộ này.

"Mẹ ơi, bác sĩ không cho tiết lộ giới tính. Nhưng con lén hỏi rồi, họ bảo nên m/ua quần áo màu xanh dương."

Tôi giả vờ xoa bụng, bà thích cháu trai thì cứ coi như th/ai này là trai vậy.

"Ôi giời, thế mà cũng không hiểu! Là trai đấy!

"Tiểu Tranh giỏi quá, trai tốt, trai tốt lắm!

"Bà Phương nhảy quảng trường suốt ngày ôm đứa cháu gái khoe mẽ với mẹ.

"Lần này mẹ bế thằng cháu mũm mĩm, xem không ch*t tiếc!

"Con phải ăn nhiều vào, đừng để cháu trai mẹ đói."

Mẹ chồng mừng rỡ múa tay múa chân, nửa đỡ nửa dìu tôi đến bàn ăn, quả là bữa sáng thịnh soạn.

Tôi không đáp lại, chỉ nghĩ bà thật nông cạn, bà Phương kia mới thực lòng yêu thương cháu gái.

"Chị dâu ơi, hôm nay em hẹn bạn đi shopping, chị chở em đi nhé."

Em gái Trần D/ao đang học cấp ba của Trần Xuyên cũng sống cùng nhà tôi.

Hôm nay nó nghỉ học, dậy muộn như tôi.

Ngày thường nó sai khiến tôi không chút khách khí, tôi nghĩ nó là em gái Trần Xuyên lại còn nhỏ tuổi nên không so đo.

Giờ không cần tôi ra tay, người mẹ trọng nam kh/inh nữ của nó sẽ giúp tôi.

"Mày lắm chuyện quá, tự đi đi! Chị dâu mày giờ mang th/ai nặng bụng rồi không biết à!"

Quả nhiên chưa kịp mở miệng, mẹ chồng đã cầm đũa quát tháo.

Trần D/ao tức gi/ận liếc tôi một cái, ném đũa bỏ về phòng.

"Mẹ nuông chiều mày quá rồi, dám ăn nói thế với ai!"

Mẹ chồng cảm thấy uy nghiêm bị xúc phạm, đ/ập mạnh đũa xuống bàn gào lên.

Giọng bà chói tai khiến tôi nhức đầu, tôi cũng mất hứng ăn sáng:

"Mẹ ơi, cửa hàng con có chút việc, con ra ngoài một lát."

"Ôi dào, Tiểu Tranh là chủ cửa hàng mà cũng phải tự đi sao?"

Mẹ chồng nói với tôi bằng giọng điệu dịu dàng.

Điều này khiến tôi rùng mình, bình thường thấy tôi ở nhà là châm chọc tôi lười nhác, không biết chia sẻ gánh nặng với Trần Xuyên.

Giờ lại biết tôi là chủ cửa hàng rồi.

"Vâng, có việc cần con tự giải quyết."

Tự mình không đi thì làm sao có thể phá bỏ đứa cháu trai cưng của bà.

3

Tôi đến bệ/nh viện, làm xét nghiệm HIV và HPV trước.

Sau đó hẹn bác sĩ đặt lịch phẫu thuật chấm dứt th/ai kỳ.

Tôi yêu Trần Xuyên, nhưng không có nghĩa là ng/u ngốc.

Tối qua, tôi gạt bỏ lớp màn tình cảm, tỉ mỉ xem lại toàn bộ quá trình Trần Xuyên theo đuổi đến cưới tôi.

Tôi, anh ấy và Tề Thịnh là bạn cùng đại học.

Ban đầu chúng tôi chỉ dừng ở mức quen biết, không thân thiết.

Trần Xuyên và Tề Thịnh đều quá nổi bật, hai chàng trai đẹp nhất khoa Kinh tế.

Còn tôi chỉ là cô bạn học tầm thường.

Đến năm tư, các bạn cùng lớp đều lo lắng về tuyển dụng.

Tôi lại không lo nghĩ vì đã tự mình kinh doanh một quán cà phê.

Danh sách chương

3 chương
05/04/2026 12:32
0
05/04/2026 12:32
0
05/04/2026 13:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu