Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chồng hợp hôn quá bận, suốt ngày công tác.
Khiến căn biệt thự rộng lớn chỉ còn tôi và đứa bé mắc chứng mất ngôn ngữ nhìn nhau chằm chằm.
Để cậu nhóc biết tôi là một người mẹ kế tốt,
tối đó tôi liền bế cậu đi tắm rửa, quyết tâm cho cậu cảm nhận được tình mẫu tử.
Nhưng cậu bé lại dùng tay che chỗ hiểm kín, ánh mắt đầy oán trách.
Vừa tắm xong, cậu lấy máy tính bảng gõ hai chữ to tướng: [X/ấu hổ!]
Tôi giả vờ không thấy, ôm cậu hôn mấy cái khiến má cậu đỏ bừng.
Từ đó, mỗi ngày tôi đều hôn chúc ngủ ngon, chào buổi sáng.
Nhưng cậu nhóc vẫn lạnh nhạt với tôi.
Ai ngờ khi chồng tôi vừa về nước, cậu bé lại ôm gối tìm tôi trước.
[Hôm nay chị quên hôn em rồi!]
[Nếu mời em ngủ cùng, em sẽ cân nhắc tha thứ cho chị.]
1
"Con trai nuôi ơi, nói chuyện với mẹ đi mà."
Thẩm Tư Khẳng nghe thấy liền nhíu mày, thở dài.
Cậu lấy máy tính bảng gõ:
[Con không muốn nói chuyện, chị nói nhiều quá, gõ mỏi tay.]
Lại chê tôi rồi.
Tôi bất lực lăn lộn trên sofa.
"Gõ mỏi tay thì nói chuyện trực tiếp đi."
Cậu nhìn tôi như xem đồ ngốc, mím môi quay sang xem Ultraman trên TV.
Tôi không chịu nổi nữa, gào lên: "A~ Ch*t vì buồn chán đây!"
Nếu không phải cái nóng ngăn cản việc đi chơi,
tôi đâu đến nỗi phải năn nỉ một đứa trẻ làm bạn tâm tình?
Nghĩ nghĩ, tôi lại cù vào má Thẩm Tư Khẳng.
"Con trai nuôi, mẹ có thật sự phiền không?"
Cậu nhìn tôi gật đầu dứt khoát.
Tôi bĩu môi gi/ận dỗi, ôm gối lăn ra góc giả vờ khóc lóc.
Một lúc sau, lưng bị ngón tay nhỏ chọc chọc.
Tôi giọng ủ rũ: "Chê mẹ phiền còn tìm làm gì?"
Cậu im lặng, tiếp tục chọc tôi.
Quay lại thấy cậu đưa túi kẹo cầu vồng cho tôi.
Tôi khịt mũi, nhớ hồi mới cưới Thẩm Kỳ Tự, vì ăn mất gói kẹo trên bàn
khiến cậu nhóc gào khóc tức gi/ận.
Sau này mới biết, cậu bé đang thay răng, hai viên kẹo là phần thưởng
vì hoàn thành bài tập phiên âm xuất sắc.
Thế mà bị tôi nuốt gọn trong một nốt nhạc.
Giờ đây cậu lại chủ động chia sẻ với tôi.
Lòng tôi trào dâng tình mẫu tử, ôm mặt cậu hôn một cái "chụt".
Hôn xong, mặt cậu đỏ bừng.
Cậu lau vội vết nước bọt, mặt nhăn nhó gõ bảng:
[Đừng hôn bừa, con gái không được hôn con trai.]
Tôi bất cần "Ừ", lại giả vờ khóc.
"Con chê mẹ đúng không? Mẹ buồn quá đi."
Cậu cuống quýt lau nước mắt giả cho tôi.
Tôi hỉ mũi nói:
"Mẹ biết mình đáng gh/ét, nhưng từ nhà mình sang đây chẳng quen ai cả.
Chỉ muốn làm bạn với con, ai ngờ..."
Cậu mím môi, vội gõ:
[Con không chê, nhưng đừng tùy tiện hôn.]
Tôi bĩu môi: "Thích thì phải hôn chứ."
"Mẹ cũng hôn bố con, có thấy bố phàn nàn đâu."
Cậu im lặng hồi lâu, cuối cùng gật đầu.
[Ừ.]
Thế là tôi ôm hôn cậu một cái thật kêu.
Cậu đỏ mặt quay đi chỗ khác.
Lòng tôi vui sướng, đúng là đàn ông dù già hay trẻ đều mềm lòng trà xanh bạch liên.
2
Nhắc đến cuộc hôn nhân với Thẩm Kỳ Tự...
Hoàn toàn nhờ tôi lắm mồm, hợp gu tán gẫu với mẹ anh ấy, được bà trưởng giả Bắc Kinh nhìn trúng, đòi kết nghĩa chị em.
Thân thiết rồi, bà lại ép tôi làm dâu.
"Chị em thân thiết, con trai và cháu trai nhà chị đều trầm mặc, cần một người hoạt ngữ như em."
"Em hãy lấy con trai chị đi!"
Nói rồi bà mở điện thoại, dí ảnh con trai vào mặt tôi bắt phải nhận xét.
Không xem thì thôi, xem một phát thấy gương mặt góc cạnh, toát lên vẻ soái ca quý tộc khiến tôi dán mắt.
Tôi nuốt nước bọt: "Cái này..."
Chị Văn liền quảng cáo: "Cơ bụng tám múi."
Mắt tôi sáng rực, giả bộ ngại ngùng: "Nhưng mà..."
Bà tiếp lời: "Cao 1m88, cơ bắp săn chắc, cả đời không phát tướng."
Tôi chớp mắt, xoa xoa tay: "Chị Văn à, dù cháu trai nhà chị ngon nghẻ thật, nhưng em còn là gái tân mà. Lấy chồng hai con, ba em đ/á/nh ch*t."
Chị Văn ngơ ngác, chợt hiểu ra.
"Há, cháu trai tuy ghi danh con trai chị, gọi nó bằng bố, nhưng không phải m/áu mủ. Thằng bé vẫn còn zin nguyên đấy."
Tôi tròn mắt, thì thào: "Chẳng lẽ... con riêng của anh rể?"
Chị Văn đ/ập vào vai tôi một cái, thở dài:
"Cháu là con của anh cả nhà chị. Hai năm trước hai vợ chồng nó gặp t/ai n/ạn, chỉ để lại đứa bé này."
"Thằng Tư Khẳng tội nghiệp lắm. Lúc ấy được mẹ ôm ch/ặt nên thoát ch*t, nhưng... từ đó mắc chứng c/âm do sang chấn. Bác sĩ tâm lý bảo khó chữa."
"Đứa bé mất cha mẹ, khóc thâu đêm. Giờ nghĩ lại tim chị còn thắt lại. May nhờ Kỳ Tự dỗ dành."
"Lúc ấy nó bám riết lấy Kỳ Tự, gọi bố dù chưa biết nói. Lâu dần coi Kỳ Tự như cha thật."
Nói đến đây, chị Văn nghẹn ngào khóc thành tiếng.
Chương 7
Chương 7
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 55: Mượn tà linh bắt hung thủ
Bình luận
Bình luận Facebook