Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Âm thanh không lớn, nhưng mang theo uy thế sấm sét.
"Cút ngay!"
Mấy tên thị vệ xông lên trước nhất bị chấn bay ra bởi sát khí vô hình.
Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Xâu tràng hạt của Thái hậu văng tung tóe, Lâm Uyển Nhu sợ đến mức quỵ chân quỳ rạp.
Chỉ có ta biết, thân thể gắng gượng của hắn đang r/un r/ẩy.
Ly rư/ợu đ/ộc kia đang từng chút gặm nhấm sinh mệnh hắn.
Lần đầu tiên, trái tim ta rối bời không phương hướng.
11
Mấy ngày sau đó, Tiêu Tẫn đối đãi với ta càng tốt hơn.
Cổ vật quý hiếm như nước chảy đưa vào Trường Lạc cung.
Ngay cả con gà đẻ trứng nhiều nhất của ngự thiện phòng cũng bị gi*t để bồi bổ cho ta.
Tựa như chuyện ta hạ đ/ộc trong rư/ợu hắn tối đó chưa từng xảy ra.
Nhưng trực giác ngàn năm tuổi của ta luôn báo động.
Sự tốt đẹp này giống như kẻ đồ tể nuôi heo.
Hết lòng vỗ b/éo rồi ch/ém một nhát lên mâm.
Tâm can ta căng như dây đàn, cho đến khi Tô Thanh Hàn lại lộ nanh vuốt.
Trên điện Thái Hòa.
"Bằng chứng" chất như núi đủ ch/ôn vùi ta.
Thư từ thông đồng phản quốc, nét chữ bắt chước y hệt.
Mấy con bùa chú găm đầy kim, khắc bát tự hoàng đế.
Cả cung nữ thân tín bị m/ua chuộc.
Khai nhận ta ngày đêm tu luyện yêu thuật, mưu đồ hút cạn long khí bệ hạ.
Văn võ bá quan quỳ rạp một dải, đồng thanh hô "trừ yêu nữ".
Thái hậu ngồi sau rèm lấy cái ch*t minh chí.
Lâm Uyển Nhu đứng bên, khoác áo tang trắng.
"Bệ hạ, Vãn phi tâm địa đ/ộc á/c, không những hạ đ/ộc ngài mà còn mưu đồ giang sơn, ngài không thể bị nàng mê hoặc nữa!"
Ta ngẩng đầu, tầm mắt xuyên qua lớp lớp người, dừng lại nơi long ỷ tối cao.
Tiêu Tẫn khoác long bào màu vàng, nhìn xuống ta từ trên cao.
Trái tim ta như bị bàn tay vô hình siết ch/ặt, đ/au đến nghẹt thở.
"Bệ hạ, ngài tin bọn họ, hay tin ta?"
Ta tưởng hắn sẽ như trước, không chút do dự bảo vệ ta.
Nhưng lần này, hắn lại trầm mặc.
"Tống vào thiên lao, chờ xử trí."
Thị vệ xông lên, th/ô b/ạo khóa vai ta, xích sắt siết vào thịt da.
Những ân ái ấm êm thuở nào đều tan biến.
"Tiêu Tẫn, từ nay về sau, ân nghĩa giữa ta với ngươi - đoạn tuyệt!"
Hắn không nói gì, chỉ khóe mắt run nhẹ.
Trên đường áp giải vào ngục, ta như con rối không h/ồn.
Qua ngự hoa viên, ta tận mắt thấy hắn dịu dàng an ủi Lâm Uyển Nhu.
Ta còn nghe được đạo thánh chỉ.
Ba ngày sau, xử trảm tại Ngọ Môn, th/iêu sống yêu nữ họa quốc này.
Ta bị ném vào ngục tối tầng sâu.
Tu vi đột phá bình cảnh, cửu vĩ trong cơ thể hoàn toàn tỉnh giấc.
Ta phải trốn thoát.
12
Lâm Uyển Nhu mặc cung trang màu đỏ chính, xuất hiện như tế phẩm đầu tiên.
Nàng cầm roj tẩm nước muối.
"Yêu nữ, ngươi cũng có ngày nay!"
"Rốt cuộc bệ hạ vẫn tin ta, sau khi ngươi ch*t, ta sẽ là hoàng hậu!"
Nếu là hôm qua, có lẽ ta còn đ/au lòng vì thái độ của Tiêu Tẫn.
Nhưng giờ ta không cần đóng vai thỏ trắng nữa.
Ta khẽ cười, giọng khản đặc đầy mỉa mai: "Chỉ bằng ngươi?"
"Đến ch*t còn ngang ngạnh, bản cung hôm nay sẽ làm nát mặt ngươi!"
Roj vung xuống trong chớp mắt, ta nhẹ nhàng vùng vẫy.
Xích huyền thiết dày như cổ tay trẻ con, từng khúc vỡ vụn trên cổ tay ta.
Lâm Uyển Nhu h/ồn phi phách tán, quay đầu bỏ chạy.
Một trong chín chiếc đuôi ta như rắn đ/ộc lao tới, treo nàng lơ lửng giữa không trung.
Nàng gào thét, hai tay quờ quạng.
"Đừng hét nữa, ngục tốt đã bị ta bóp nát yết hầu rồi."
Ta lạnh lùng nói: "Ngươi thật sự cho rằng Tô Thanh Hàn chân thành hợp tác với ngươi?"
Đầu ngón tay ta ngưng tụ linh lực màu lam, không chút khách khí đ/á/nh vào n/ão hải nàng.
"Vậy để chính ngươi xem, "hảo tỷ muội" của ngươi rốt cuộc là thứ gì."
Linh lực như kim châm, phá vỡ hàng rào thức hải.
Chân tướng như thủy triều tràn vào ý thức nàng.
Tô Thanh Hàn từ đầu đã gieo cho nàng cốt trùng ăn tim, chỉ xem nàng như quân cờ.
Sau khi trừ khử ta, sẽ lập tức gi*t nàng.
Ngay cả chuyện nàng giả có th/ai, vu cáo ta, Tô Thanh Hàn cũng đã lưu hậu chiêu.
Chuẩn bị đổ hết tội trạng lên người nàng sau khi thành sự.
"Không thể nào, nàng ấy hứa sẽ bảo ta toàn mạng! Nàng ấy là tu tiên giả, không thể lừa ta..."
"Tu là m/a đạo táng tâm tệ bạc chứ?"
Nàng khóc lóc van xin ta tha mạng.
Móng vuốt trên đầu ngón tay ta dừng ngay hoàng đan của nàng.
"Ta tha ngươi không khó, nhưng Tô Thanh Hàn không cho ngươi đường sống."
Khí tức Lâm Uyển Nhu suy yếu nhanh chóng, cốt trùng bắt đầu phản phệ đi/ên cuồ/ng.
Trước khi ch*t, nàng nhét vào tay ta ngọc bội và phong mật tín.
"Tô Thanh Hàn, ngày hành hình, sẽ phát động cung biến... soán ngôi đoạt quyền..."
"Mẫu tộc của Tiêu Tẫn... do nàng tàn sát."
Chưa nói hết lời, nàng đã khô quắt thành x/á/c.
Tô Thanh Hàn, giờ đến lượt ngươi.
13
Pháp trường Ngọ Môn.
Trên cao đài, Tô Thanh Hàn khoác đạo bào trắng muốt, tay cầm ki/ếm đào mộc.
"Giờ lành đã đến, hành hình!"
Đao phủ giơ cao đuốc tẩm m/áu chó, từng bước tiến về phía ta.
Xích huyền thiết trói toàn thân, dưới yêu lực bộc phát trong cơ thể ta, từng khúc nứt vỡ.
Chín bóng hư ảnh khổng lồ phía sau bỗng bung tỏa.
Bầu trời quang đãng chốc lát tối sầm, cuồ/ng phong gào thét.
"Yêu... yêu nữ hiện thế rồi!"
"Chạy mau!"
Bá quan vừa còn đạo mạo giờ đái cả ra quần.
Tô Thanh Hàn mặt mày tái nhợ: "Hoảng lo/ạn cái gì! Nàng chỉ là cây cung hết đà, mau gi*t nàng đi!"
"Bằng ngươi?"
Giọng nói trầm ấm vang lên đột ngột sau lưng ta.
Tiêu Tẫn vững vàng đứng chắn trước mặt ta.
Long khí chân chính ngưng tụ quanh người, lập tức trấn an yêu lực đang cuồ/ng bạo trong ta.
"Kẻ nào dám động đến hoàng hậu của trẫm - xử trảm!"
Câu nói như sét đ/á/nh ngang tai, mọi người ch*t lặng.
Tô Thanh Hàn trợn mắt há hốc: "Bệ hạ... Ngài nói gì? Nàng là yêu vật!"
Ta cũng ngây người, đầu óc tê cứng.
Hoàng đế đi/ên cuồ/ng này đang diễn kịch gì thế?
Tiêu Tẫn vươn tay về phía ta.
"Vãn Vãn, xin lỗi nàng, để nàng chịu oan ức rồi."
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook