Tiểu thư giả mạo là trùm huyền học, còn tôi chỉ là kẻ dẫn hồn

Người kia như trông thấy phao c/ứu sinh. Hét lên một tiếng rồi không chút do dự chạy về phía tôi. Lũ q/uỷ dữ đuổi sau lưng hắn quả nhiên dừng lại cách tôi vài bước chân.

Thế là những kẻ còn sống sót đều phát đi/ên. Họ từ khắp nơi xông tới chỗ tôi. Những con q/uỷ đang ch/ém gi*t kia cũng đồng loạt ngừng tay.

Tôi suy nghĩ một chút. Vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô gái. Rồi buông tay cô ấy.

Cô gái h/oảng s/ợ nhìn tôi.

“Không sao đâu, ra ngoài đi, em sẽ ổn thôi.”

Ba ngọn đèn dương hỏa trên đỉnh đầu và hai vai cô bừng sáng. Cô bước ra cửa an toàn vô sự.

Rồi tôi ngồi khoanh chân giữa đám người, rút phấn vẽ một vòng tròn.

“Đây là lãnh địa của ta, các người còn bốn phút.”

Lũ oan h/ồn như hiểu ý, đi/ên cuồ/ng xông tới tấn công những kẻ này.

17

Nỗi sợ hãi của họ biến thành oán h/ận cùng những lời nguyền rủa. Họ ch/ửi tôi không c/ứu họ. Vừa nguyền rủa tôi, họ cũng không buông tha gia đình họ Chu, ch/ửi cả mười tám đời tổ tông nhà tôi phải ch*t thảm.

Cha mẹ họ Chu nghe vậy chẳng những không ngăn cản, ngược lại còn ch/ửi tôi thậm tệ nhất. Bảo lúc tôi mới đẻ ra đáng lẽ nên ném xuống thùng phân cho ch*t ngạt, còn hơn đẻ ra thứ bạch nhân lang như tôi đến đòi n/ợ.

Tôi bật cười.

Vừa chào đời, tôi đã bị bà ta cho là xúi quẩy vì bát tự x/ấu, vứt tôi lại bệ/nh viện không thèm đoái hoài. Nếu không có bác sĩ y tá thương tình, tôi đã chẳng thể sống sót.

Sau này bị lạc cũng không phải t/ai n/ạn, đơn giản là họ không muốn nuôi nữa. Nhận nuôi Chu Thanh Vân là vì mẹ ruột cô ta - cũng là thầy bói của mẹ họ Chu - nói bát tự cô ta có lợi cho gia tộc, nên mới bế về.

Có lẽ từ khi tôi trở về nhà họ Chu, đã tỏ ra quá ngoan ngoãn khiến họ tưởng tôi dễ b/ắt n/ạt.

Tôi bước ra khỏi vòng tròn đã vẽ. Một người thấy vậy lập tức nhảy vào. Con q/uỷ đuổi theo cô ta quả nhiên dừng lại.

Những kẻ khác giành gi/ật vòng tròn đến nỗi đầu rơi m/áu chảy. Tôi bước tới trước mặt nhà họ Chu, tự tay x/é bùa hộ mệnh của Chu Thanh Vân.

Rồi dựa vào cửa, nhìn lũ q/uỷ dữ đối xử công bằng khiến họ cũng không được ch*t lành.

Giọng sư phụ vang bên tai: “Nhân duyên phụ mẫu của con đã dứt hẳn rồi.”

18

Khắp các đài trong thành phố đều đưa tin về cùng ba sự kiện. Vì tính liên hoàn, chúng còn lên cả trending.

Tin đầu tiên: Nhiều đại gia ở thành A trong buổi tiệc tùng đột nhiên phát đi/ên vì nguyên nhân không rõ. Kẻ thì la hét bị q/uỷ dữ đòi mạng. Kẻ thì bảo chân tay mình đã bị ch/ặt đ/ứt. Kẻ khoa trương hơn còn khẳng định ruột gan đều bị móc ra ngoài.

Nhưng trong hình ảnh truyền hình, tất cả đều nguyên vẹn, da không trầy xước, thiết bị y tế cũng không phát hiện vấn đề gì.

Tin thứ hai: Trong tủ đông nhà hàng một câu lạc bộ, phát hiện th* th/ể phụ nữ mang th/ai bị mổ bụng, ước chừng th/ai đã chín tháng, đứa trẻ biến mất không dấu vết.

Tin thứ ba: Vùng ngoại ô có ngọn núi do mưa lớn đêm qua gây sạt lở, không có thương vo/ng nhưng vô tình phát lộ nhiều th* th/ể mới.

Tôi vừa ăn kem vừa xem lại bản tin.

Tạ Tất An: “Trên người con lại thêm một chút công đức.”

Phạm Vô C/ứu cũng đang ăn que kem, nói: “Chỗ thiếu đức cũng không ít.”

——Ngay khi tin tức phát sóng, tôi đã tới bệ/nh viện thăm các đại gia kia, kể rõ ràng kế hoạch của Chu Thanh Vân cho họ nghe.

Và nói rõ, lũ q/uỷ kia thực ra chưa hại họ, chỉ khiến họ giảm thọ 20 năm, sau này bệ/nh tật và vận rủi đeo bám mà thôi.

Giờ đây những đại gia mặt mũi tán lo/ạn, tinh thần bất ổn, tương lai còn di chứng chồng chất kia, hẳn sẽ “báo đáp” Chu Thanh Vân và nhà họ Chu thật hậu, thuận tiện moi luôn cả ông thầy trốn đầu lấp đuôi của cô ta ra.

Đó lại là một món công đức lớn nữa.

-Hết-

Danh sách chương

3 chương
05/04/2026 02:15
0
05/04/2026 02:12
0
05/04/2026 02:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu