Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi ta bưng trà trản bước vào, Quý Phi nương nương đang lật ra từ ngăn kệ trang đài một xấp thi cảo, nâng niu như bảo vật dâng lên trước mặt bệ hạ.
“Bệ hạ xem, những bài này đều do thần thiếp viết cho ngài. Bài này tả Trung Thu, bài này tả mưa rào.”
Nàng từng tờ từng tờ trải ra, phủ kín cả án thư, như đang khoe khoản bảo bối vô giá.
Bùi Hồng Nghị khẽ liếc nhìn, tùy ý nhón lấy một tờ.
“Thơ hay.”
Quý Phi nheo mắt cười: “Thật ư? Vậy thần thiếp sẽ ngày ngày viết cho bệ hạ!”
Bùi Hồng Nghị không đáp, chỉ đặt thi cảo xuống, nhấp ngụm trà, ánh mắt thoáng liếc qua ta.
Đêm ấy, bệ hạ lưu lại cung Quý Phi.
Nàng vui mừng khấp khởi, tự tay trải nệm, đ/ốt hương, thử độ mềm cứng của gối.
Tựa cánh bướm rộn ràng bay lượn khắp tẩm điện.
“Bệ hạ, tháng sau là thánh thần của thần thiếp, cho phép tổ chức lễ lớn được chăng?”
Vừa cởi long bào cho bệ hạ, nàng vừa nũng nịu thỉnh cầu.
Bùi Hồng Nghị để mặc nàng hầu hạ, không nghĩ ngợi gật đầu: “Chuẩn.”
“Thần thiếp muốn tự mình chuẩn bị, bệ hạ không được can thiệp! Nhất định sẽ khiến ngài kinh ngạc!”
Bùi Hồng Nghị cúi nhìn nàng, tay khẽ vạch mũi: “Được, tùy nàng xử trí.”
Quý Phi đỏ mặt vì cử chỉ ấy, gục đầu vào lòng bệ hạ, giọng nghẹn ngào: “Thần thiếp biết, bệ hạ vẫn thương ta...”
Ta đứng ngoài trướng vải, từng lớp từng lớp buông rèm xuống.
Sự tình hoàn tất, Quý Phi thỏ thẻ lời riêng tư, nói rồi lại khóc.
Nhưng người bên cạnh đã trở mình, hơi thở đều đều chìm vào giấc điệp.
12
Những ngày tiếp theo, Quý Phi dốc sức lo việc yến tiệc sinh thần.
“Thanh Đường, ngươi thấy gấm Thục may y phục có đẹp không? Hay dùng gấm Vân?”
“Nương nương mặc gì cũng lộng lẫy. Song gấm Thục sắc tươi, tiệc sinh thần mặc vào càng tôn nhan sắc.”
“Vậy chọn gấm Thục! May ba bộ: một bộ tiếp khách, một bộ thay khi yến tiệc, còn một bộ chỉ mặc cho bệ hạ thưởng lãm.”
Nàng sai người từ kho lấy ra châu báu tích trữ, chất đầy án thư.
Lựa đi chọn lại, bỏ thứ này giữ thứ kia, chọn xong lại hối h/ận, đổi lô mới chọn lại.
Thôi mỗ mỗ đứng bên ghi chép, bút gần g/ãy ngòi.
“Nương nương, những thứ trang sức này có nên chọn thêm? Để phối hợp cùng y phục.”
“Chọn! Mang hết ra đây!” Quý Phi phẩy tay, khí thế ngất trời.
“Bổn cung sẽ đeo đồ đẹp nhất, khiến những kẻ tiện tỳ kia trố mắt nhìn xem, thế nào mới gọi là phong thái phượng hoàng!”
Nàng mất mười ngày chọn y phục, năm ngày chọn châu báu, chỉ kiểu tóc đã thay bảy tám kiểu.
Khiến cung nữ hầu tóc r/un r/ẩy tay chân.
Rồi đến địa điểm yến tiệc.
Theo quy chế, chỉ có yến tiệc của Hoàng hậu được tổ chức ở chính điện, Quý Phi chỉ được dùng thiên điện.
Nhưng Quý Phi quyết đoán: “Cứ đặt ở chính điện. Bổn cung muốn cho thiên hạ thấy, bất kể quy chế lễ pháp nào, ở đây cũng chỉ là phù vân.”
“Còn thứ tự chỗ ngồi! Phu nhân của Triệu Sân lão tặc phu, không được mời! Bổn cung nhìn thấy là phát bực!”
Ta cầm bút, gạch tên Triệu phu nhân.
“Tiểu thư các lão Chu, con bé lần trước trong yến tiệc cứ dán mắt vào bệ hạ, xếp cho nó chỗ tận cùng! Để nó ngồi cửa! Gió lạnh thổi cho méo miệng càng hay.”
Ta lại cầm bút, đưa tên Chu gia tiểu thư xuống cuối.
Thôi mỗ mỗ đứng bên nhìn danh sách bị sửa lo/ạn xạ, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.
“Còn Trầm Liên Hi.”
“Bổn cung không chỉ muốn nó đến, mà còn muốn tất cả nữ nhi nhà họ Trầm đều tới! Đích nữ, thứ nữ, đã xuất giá, chưa kết hôn, tất cả đều phải đến!”
Nàng càng nói càng hưng phấn, đứng bật dậy khỏi ghế.
“Đúng rồi, lão phu nhân bảy mươi tuổi nhà họ Trầm, để bà ta chống gậy đến! Bổn cung muốn xem, xươ/ng cốt già nua ấy còn quỳ nổi ở Thừa An cung không!”
Thôi mỗ mỗ cuối cùng không nhịn được: “Nương nương, lão phu nhân họ Trầm là mệnh phụ siêu phẩm, theo quy chế không cần quỳ.”
Quý Phi cười lạnh: “Bổn cung chính là quy chế! Bảo đến thì phải đến, bảo quỳ thì phải quỳ!”
“Lần này bổn cung sẽ cho chúng mở mang tầm mắt, con gái họ Trầm ở Thừa An cung chẳng được ngồi chỗ tử tế! Đích nữ ngồy thiên tịch, thứ nữ đứng hầu, còn lão phu nhân, hừ, cho cái đệm cỏ là may!”
“Bổn cung muốn chúng biết, trong hậu cung này, ta mới là chủ. Họ Trầm là thứ gì? Chỉ là đồ chơi dưới chân bổn cung!”
Nói xong, nàng ngồi phịch xuống ghế, mặt vẫn nở nụ cười đắc ý.
Như đã thấy cảnh nữ quyến họ Trầm khúm núm trước mặt.
Ta và Thôi mỗ mỗ liếc nhau.
“Nương nương thánh minh.” Ta nói.
Thôi mỗ mỗ cười: “Lão nô sẽ đến nội vụ phủ truyền chỉ.”
Quý Phi hài lòng gật đầu, lại cầm trâm phượng lên, soi gương cài lên mái tóc.
“Đến lúc bổn cung sẽ đeo chiếc trâm này, để Trầm Liên Hi thấy rõ, bảo vật quý giá nhất bệ hạ đã ban cho ai...”
Đêm ấy, Quý Phi ngủ vẫn nở nụ cười trên môi.
Gió thu thổi đèn lồng hành lang đung đưa.
Thôi mỗ mỗ nhìn ta dưới mái hiên, ánh mắt đăm chiêu: “Bên Thái Cực Điện vẫn phải bẩm báo, kẻo xảy ra chuyện lại quy tội chúng ta.”
Ta gật đầu: “Mỗ mỗ nói phải.”
13
Bà trầm ngâm giây lát, lại nói: “Cô nương những ngày bôn ba hầu hạ, cũng giữ gìn thân thể.”
“Trong cung này, chủ tử có thể diện của chủ tử, chúng ta có cách sống riêng. Có việc, tránh được thì tránh, kẻo sóng gió ập đến, chẳng còn chỗ khô ráo.”
Nói rồi, bà móc từ tay áo lọ sứ nhỏ, nhét vào tay ta.
“Mấy hôm nay đi lại khó nhọc lắm nhỉ? Thoa vào cho đỡ.”
Tai ta bừng đỏ: “Mỗ mỗ...”
Bà vỗ tay ta: “Đêm nay gió lạnh, đóng kín cửa sổ, kẻo lâm bệ/nh không hầu được chủ tử.”
Lời nói ẩn ý, nhưng ta hiểu rõ.
Bà đang bảo ta tránh xa việc sinh thần yến, để bà đảm đương.
Khi có biến, lửa cũng chẳng ch/áy tới thân.
Chương 10
Chương 13
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook