Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- khanh khanh
- Chương 4
Đến ngày hôm sau, quan phủ đến nói hắn đ/á/nh nhau với người, bị tố cáo, giam một đêm. Quan phủ hỏi mãi không nói mình là ai, nhà ở đâu, lại có quan sai từng thấy hắn cùng Lâm Vân Bạch đi chung, đi hỏi Vân Bạch, chúng ta mới biết. Lâm Vân Bạch dẫn hắn về, đầu hắn cúi rất thấp.
- Vì sao? - Ta hỏi.
Hắn quay đầu đi, không nói.
Lâm Vân Bạch thở dài, thay hắn đáp: - Hắn ra phố, nghe thấy có người nói x/ấu nàng...
Ta kinh ngạc: - Chỉ vậy thôi sao?
Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt đầy uất ức: - Sao gọi là chỉ vậy? Bọn họ ch/ửi bới thậm tệ, nói nàng là đàn bà bị bỏ, bị đuổi cổ về nhà mẹ đẻ...
- Ta không đ/á/nh đàn bà, chỉ bảo họ đừng nói, họ liền sai gia đinh ra đ/á/nh ta. Ta chống cự vài chiêu, họ đ/á/nh không lại, liền tố ta đ/á/nh nhau...
- Không sao, ta không để tâm những chuyện đó. - Ta đứng dậy lấy rư/ợu th/uốc xoa vết thương cho hắn. - Ngươi giỏi như vậy, sao cứ để họ bắt? Còn chịu hình ph/ạt? Chạy đi là xong.
Hắn: - Ta sợ chạy rồi, họ tới gây phiền phức cho nàng...
Tay xoa th/uốc khựng lại.
- Cởi áo đi, khó xoa lắm.
Lần này hắn nghe lời.
- Nàng nhẹ tay chút, - hắn nói, - ta đ/au.
09
Xoa th/uốc xong, hắn vẫn không đi.
- Dung Khanh Khanh, - hắn bất ngờ ngẩng đầu, - đây là lần thứ hai nàng nhìn ta rồi.
Ta: - Ừ.
Hắn lúng túng ngượng ngùng.
- Ta đã bị nàng nhìn hết rồi...
Hắn như quyết tâm lắm, lấy ra ngọc bội trên thuyền ta đưa.
- Trăm lượng vàng ta cũng chẳng dùng, ta muốn... muốn ở lại...
Ta hiểu ra.
- Ngươi muốn làm người phòng ta?
Hắn cúi đầu: - ...Ừ.
Im lặng.
Mãi không thấy trả lời, hắn sốt ruột ngẩng lên: - Nàng không thích ta? Ta có thể sửa...
- Không phải, - ta nói, - chỉ là ta đã có Vân Bạch rồi, ngươi muốn ở lại, phải để hắn đồng ý.
Hắn sững sờ, quay sang nhìn Lâm Vân Bạch.
- Vân Bạch ca...
Lâm Vân Bạch như đã đoán trước, đứng lên bình thản: - Đi theo ta.
Qua song tre, ta nghe tiếng hai người.
- Khanh Khanh lập nữ hộ, dọn khỏi nhà họ Dung. Một nữ nhi làm ăn, dù họ Dung ngầm giúp đỡ, vẫn khó khăn.
- Ta... biết.
- Việc làm ăn càng tốt, kẻ gh/en gh/ét càng nhiều, kẻ muốn h/ãm h/ại cũng lắm. Hôm nay ngươi hành động hấp tấp, tưởng bảo vệ nàng nhưng dễ bị kẻ x/ấu lợi dụng như trao d/ao cho người khác hại nàng.
- ...Ta sai rồi, - giọng Hoắc Du đã nghẹn ngào, - ta... ta đi thu xếp...
- Sau này gặp chuyện, ba chúng ta phải bàn bạc, nghe lời Khanh Khanh, không được làm nàng gi/ận, hiểu không?
Hoắc Du sửng sốt: - Ý ca là...
Lâm Vân Bạch vỗ vai hắn: - Từ nay đều là một nhà, làm việc phải suy nghĩ kỹ, đừng hấp tấp nữa.
Lâm Vân Bạch quay đi, bước ra lấy sổ sách trên tay ta.
Ta ngẩng đầu.
Hắn hôn lên trán ta.
- Những thứ này, tối nay ta xem ở thư phòng.
Hoắc Du ngơ ngác bước ra, thấy Lâm Vân Bạch đi rồi, bỗng cũng quay đi.
Ta: - ?
Hắn ấp úng: - Ta... ta đi lấy thứ gì đó... xong về ngay.
Một canh giờ sau, hắn mới quay lại.
Mặt đỏ bừng ném cho ta một cuốn sách tranh.
- Nàng... đã xem chưa?
Ta: - ...Hoắc Du, ta từng thành thân, không cần học.
- Ta biết! - Hắn cúi xuống, hào hứng lật sách đến một trang - Cái này, thử qua chưa?
Ta: - ...Chưa.
- Cái này?
- Chưa...
- Còn cái này...
- Hoắc Du! - Ta không nhịn được.
- Thôi được, những cái còn lại... - hắn ho nhẹ, gi/ật lại sách - Ngày dài còn lâu.
Đèn tắt.
- Dung Khanh Khanh, hôm nay, và mỗi ngày sau này.
Trong bóng tối, hắn cắn mạnh vào tai ta.
- Ta nhất định khiến nàng khen ta ch*t đi được.
10
Ngày tháng trôi qua như thế.
Ta tách khỏi bổn gia, m/ua một dinh thự ở phía đông thành.
Buôn lụa và phấn sáp ngày càng phát đạt, ta lại m/ua thêm cửa hàng đồ sứ.
Mấy phu nhân quen ở kinh thành thường gửi thư nhớ tiếc mấy cửa hiệu của ta khi xưa, ta mở lại, vẫn lão quản lý và tiểu nhị cũ, b/án lụa và đồ sứ Giang Nam.
Hàng xa cần thuê hộ vệ, nghĩ đến chuyến thủy lộ kinh h/ồn khi về, bàn với Lâm Vân Bạch và Hoắc Du, chúng ta tự mở một tiệm.
Hoắc Du chững chạc hơn, quản lý tiêu cục rất tốt, tuyển toàn huynh đệ đáng tin.
Hôm đó trong thư phòng, ta ngẩng đầu thấy Lâm Vân Bạch cầm sách đối diện, chợt nhớ một chuyện.
- Một phu nhân kinh thành nói, gần đây thơ của Ký Bạch tiên sinh được truyền tụng khắp nơi, đến cả hoàng thượng cũng đọc.
Hắn ngẩng lên, mắt trong veo.
Ta bước tới, hai tay ôm cổ hắn, tự nhiên ngồi vào lòng.
- Vân Bạch, ngươi thật không muốn nhập sĩ? Có lẽ đây là thời cơ tốt.
Hắn cười: - Nếu không phải Khanh Khanh đề thơ ta lên đồ sứ, làm sao kinh thành truyền nhanh thế?
- Đó là ngươi viết hay, - ta dựa vào vai hắn, - ta không muốn tài hoa ngươi gói gọn trong khuê phòng. Vân Bạch, nếu trong lòng có chí hướng, muốn đi lúc nào, ta sẽ giúp, không trệch bước.
Hắn nâng cằm ta lên, mắt tràn tình ý.
- Khanh Khanh, ta khác người khác.
- Nàng chính là chí hướng cả đời ta.
Thấy không.
Vẫn phải là thi nhân.
Một câu nói khiến ta mê muội.
Nếu không phải Tiểu Đào gõ cửa báo có khách, sợ lúc này ta lại bị hắn quyến rũ giữa ban ngày trong thư phòng.
Ra phòng khách, người đến lại là đại công tử họ Lưu.
- Hôm nọ xem đồ sứ, tình cờ nhặt được khăn tay của Dung nhị tiểu thư, đặc biệt trả lại. - Hắn cung kính chắp tay - Thực ra, vợ tôi mất sớm, nghe nói Dung nhị tiểu thư cũng đã ly hôn...
Nói vài câu, ý tứ rõ ràng.
Muốn ta làm kế thất.
Cửa trong thoáng bóng áo đen.
Tiễn Lưu công tử đi, ta đứng dậy, đi qua sân trước thấy hai bóng trong phòng.
Mở cửa, hai người cùng quay lại.
Hoắc Du mặt mày ủ rũ.
- Sao thế?
Hắn đỏ mắt: - Nàng còn hỏi? Nàng định thêm người mới nữa sao?
Dáng hắn gh/en thật đáng yêu.
- Ồ, chuyện đó thôi à? - Ta ngồi xuống giường.
Hắn chạy tới ngồi bên phải, mặt đầy oán h/ận: - Nàng thật muốn nạp hắn? Hắn đâu đẹp bằng ta với Vân Bạch ca? Vừa x/ấu vừa thấp!
Ta: - Hả? Có sao không?
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook