Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tiến sát hơn.
Hắn và nữ chính đồng thanh thốt lên câu thoại đó.
– Anh nhầm rồi, tôi có tâm h/ồn sâu sắc như anh, trái tim cũng đong đầy không kém!
16
Giờ giải lao.
Đèn sáng lên.
Tôi buông tay Ninh Thán đẫm mồ hôi.
Chu Minh liếc nhìn thoáng qua.
Nhưng tôi không chắc hắn có thấy gì không.
Hắn mỉm cười điềm đạm, nói mình cần vào nhà vệ sinh.
Hắn rời khỏi phòng.
Tôi vừa định lên tiếng thì Ninh Thán lắc đầu.
Hắn tìm thấy chiếc điện thoại đang ghi âm trên chỗ ngồi của Chu Minh.
Hắn tháo nhẫn ra, nhìn sâu vào nó.
Rồi thẳng tay ném vào tay tôi.
Hắn đưa tay bịt micro điện thoại của Chu Minh.
– Năm mươi triệu.
– Bắt Chu Minh trả.
Tôi nhướng mày: – Tôi trả không được sao?
Hắn lắc đầu.
– Để Chu Minh đi giao lưu nước ngoài, tôi đã b/án căn nhà cũ của gia đình.
– Số tiền đó hắn nên trả lại cho tôi.
Tôi nghịch chiếc nhẫn còn hơi ấm, bật cười.
– Được thôi, nhưng anh Thán...
– Anh định lấy gì để đổi?
Ninh Thán nhìn tôi chằm chằm, cũng cười theo.
Môi cong lên, mang vẻ đẹp bi thương như muốn tự h/ủy ho/ại.
– Cậu muốn gì, tôi sẽ lấy thứ đó để đổi.
M/áu trong người tôi sôi sục vì phấn khích.
Chính cái vẻ mặt tự nguyện h/iến t/ế này!
Nó khiến tôi mê mẩn hơn bất cứ sự khuất phục miễn cưỡng nào.
Đây là nụ cười đẹp thứ hai tôi từng thấy trên mặt hắn.
Lần đầu là trong tấm ảnh tốt nghiệp cấp ba, thuần khiết như cừu non chưa trải đời.
Còn bây giờ, là cừu non tự bước lên bàn thờ, ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi dùng ngón tay búng chiếc nhẫn đi.
Nó chìm nghỉm vào tấm thảm trong phòng.
Tôi li /ếm môi khô, đưa tay về phía hắn.
– Đồng ý.
17
Khi Chu Minh quay lại, chúng tôi đang mải mê với điện thoại.
Hắn lại cố gợi chuyện với tôi.
– Trọng Quang, cậu thấy vở hôm nay thế nào?
Tôi tươi cười đáp lời.
– Em xem kỹ rồi, quả nhiên thầy nói rất đúng.
– Tiếc là học ngành kỹ thuật, không thì đã thành nhà phê bình rồi.
Chu Minh giả vờ khiêm tốn lắc đầu.
– Nghề nào nghiệp nấy, tôi không làm nhà phê bình được đâu.
Tôi gật đầu: – Thầy làm xuất sắc trong lĩnh vực của mình!
Chu Minh nở nụ cười mãn nguyện.
Nửa sau buổi diễn, hắn cố nắm tay tôi.
Tôi xoay điện thoại trên tay, né tránh hắn.
Sau khi đưa về khu tập thể, tôi gọi Chu Minh định xuống xe.
Khi Ninh Thán đã vào nhà, nụ cười của Chu Minh trở nên mơ hồ.
– Sao thế Trọng Quang? Lưu luyến anh à?
Tôi nắm vô lăng, nhìn theo bóng Ninh Thán khuất sau cầu thang.
– Thầy... thầy và anh Thán...
– Rốt cuộc là qu/an h/ệ gì?
Giọng Chu Minh đột nhiên hoảng lo/ạn.
– Ninh Thán nói bậy gì với cậu à?!
– Bọn tôi chỉ là anh em họ thôi!
Tôi quay sang nhìn hắn: – Nhưng em thấy ảnh chụp chung hồi cấp ba của hai người.
Chu Minh làm bộ thất vọng.
– An em họ không được học chung trường cấp ba sao?
Tôi nhíu mày, gật đầu, do dự mở lời.
– Nhưng hôm nay anh ấy đeo nhẫn...
– Không phải hai người thật sự kết hôn chứ?
– Em không muốn xen vào chuyện tình cảm của người khác.
Chu Minh phủ nhận dứt khoát: – Toàn là tin đồn thất thiệt!
Tôi thể hiện vẻ "bị thuyết phục nhưng vẫn còn nghi ngại" vừa đủ.
– Vậy... thầy bảo anh ấy chuyển đi được không?
– Em không phải không tin thầy.
– Chỉ là... nghĩ đến việc trong nhà thầy còn có đàn ông khác, em... hơi ngại lên.
Biểu cảm Chu Minh đóng băng.
Hắn vừa muốn bám lấy tôi, vừa không nỡ rời Ninh Thán.
Tôi ân cần tạo bước đệm cho hắn.
– Em có căn hộ nhỏ gần trường, lâu rồi bỏ không.
– Hay là để anh Thán dọn đến đó trước? Nội thất đồ điện đầy đủ, cũng tiện.
– Em biết anh ấy là em họ của thầy, chúng ta không thể đối xử tệ với anh ấy.
Chu Minh gắng gượng giữ nét mặt, nở nụ cười gượng gạo.
Nhưng gân xanh trên cổ hắn nổi lên từng đám.
Tôi hiểu rõ, đó là luyến tiếc, càng là giằng x/é.
Thì ra hắn vẫn còn yêu anh ta?
Tôi chờ đợi, để lòng tham của hắn áp đảo tình yêu bé nhỏ đó.
Cuối cùng, hắn gật đầu trong đ/au khổ.
– Được... vậy thì phiền cậu rồi, Trọng Quang.
18
Chu Minh đi rồi.
Tôi nhắn tin cho Ninh Thán.
– Hắn sẽ bảo anh chuyển đi, anh đòi chia tay lấy tiền.
Tôi thêm một câu: – Hắn sẽ trả.
Tôi khởi động xe, tắt đèn pha, lặng lẽ vào góc tối nhất cổng khu tập thể.
Ở đây, bất kỳ cửa sổ nào trên lầu cũng không thấy tôi.
Tôi bước xuống xe, đứng trong làn gió đêm.
Chờ đón chú mèo hoang.
Nửa tiếng dài như một thế kỷ.
Cho đến khi cánh cửa cũ kêu cót két ở tầng một mở ra.
Đèn cảm ứng bật sáng, chiếu rọi lên người hắn.
Ninh Thán bước ra.
Lôi theo vali, bánh xe kêu ken két trên nền xi măng thô ráp.
Hắn vẫn mặc chiếc áo hoodie xám, dáng người càng thêm mong manh.
Mặt hắn không biểu cảm, nhưng mắt đỏ hoe.
Thấy tôi đứng bên đường, hắn dừng bước.
Không ngạc nhiên, như thể biết trước tôi sẽ ở đây.
Tôi bước nhanh hai bước, gi/ật vali từ tay hắn.
Nhẹ bẫng.
Cả cuộc đời hắn chỉ có chừng ấy.
Hắn cho tay vào túi, lạnh lùng nhìn tôi mở cốp xe, ném vali vào.
Tôi mở cửa ghế phụ cho hắn.
– Lên xe đi.
Hắn liếc nhìn ghế sau.
Tôi cười khẽ.
– Ngồi cạnh tôi.
– Tôi phải nhìn thấy anh.
Cuối cùng hắn cũng vào xe.
Tôi lên xe, thắt dây an toàn cho hắn.
Rồi nắm lấy bàn tay trái hắn.
Bàn tay ấy cuối cùng đã không còn chiếc nhẫn.
Trống không, vừa vặn để tôi lấp đầy.
Ngón tay đan vào nhau.
Tôi nhấn ga.
– Anh Thán, tôi đưa anh về nhà.
19
Khi Ninh Thán tắm, tôi nấu đồ ăn đêm.
Khi hắn sấy tóc xong bước ra, mì vừa dọn lên bàn.
Hắn mặc bộ đồ ở nhà từ lần đầu tôi đến chơi.
Áo rộng thùng thình, quần xệ ống.
Ánh mắt tôi dừng lại trên bộ đồ hắn vài giây.
– Cởi ra.
Gương mặt ửng hồng vì hơi nước của Ninh Thán thoáng nét nh/ục nh/ã.
Hắn cúi đầu, những ngón tay trắng muốt thon dài bắt đầu cởi cúc áo.
Tôi nhìn chằm chằm cho đến khi hắn cởi cúc cuối cùng.
– Tôi lấy đồ mới cho anh, để trên giường ngủ.
– Thay vào đó rồi ra ăn.
Chương 5
Chương 10
Chương 9
Chương 6
Chương 6
7
Chương 7
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook