Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chủ quán ăn đêm nhìn thấy tôi: "Cô gái, đây là chồng cô đúng không? Mau đưa anh ta về đi. Cô không biết đâu, vì không yên tâm nên tôi phải thức trắng đêm đến sáng."
"Cảm ơn chủ quán." Tôi cúi đầu lịch sự, "Tôi sẽ đưa anh ấy về ngay."
Chủ quán ngáp dài, khoát tay: "Không sao không sao, cô thanh toán hóa đơn cho anh ta trước đi."
Tôi gi/ật mình, đỡ lấy hóa đơn. Thốt lên kinh ngạc: "Sao lại đắt thế?"
Hai nghìn năm trăm tám mươi! Ngày hôm kia tôi cố gắng uống hết một cân rư/ợu trắng mới ký được hợp đồng, tiền hoa hồng cũng chỉ có ba nghìn.
"Đắt?" Mặt chủ quán tối sầm lại, "Đừng nói với tôi là cô không có tiền trả. Nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
"Thật là xui xẻo, tưởng đêm qua có khách lớn, hóa ra là định ăn chực." Chủ quán nắm ch/ặt cánh tay tôi, "2580, không được thiếu một xu! Hôm nay không trả tiền thì đừng hòng đi!"
Tôi gi/ật tay lại nhưng không thoát được. Nhìn số dư 2386.89 trong tài khoản, tôi khẽ nói: "Chủ quán, có thể bớt được không?"
Ông ta trừng mắt gầm lên: "Bớt? Lấy đâu ra mà bớt? Nguyên liệu không mất tiền à? Rư/ợu bia không mất tiền à? Nhân công không mất tiền à? Không được giảm một xu!"
Có lẽ sau mấy tháng làm sales, da mặt tôi đã dày hơn trước. Tôi nghiến răng ngẩng cao đầu: "Tôi chỉ có hai nghìn, ông không lấy thì thôi! Không thì cứ báo cảnh sát đi!"
Chủ quán tức đến nỗi lắp bắp: "Cô... cô cô..."
Mặt tôi đỏ bừng: "Thật sự tôi không có nhiều hơn."
"Thôi được rồi!" Ông ta chỉ tay vào mã QR trên xe ba gác, giọng khó chịu: "Hai nghìn thì hai nghìn, quét ở đây!"
Tôi nén cơn đ/au quặn bụng, đỡ người đang nằm bất tỉnh dậy: "Phó Diễm, dậy đi, về nhà thôi."
Không có dấu hiệu tỉnh táo, tôi phải vừa lôi vừa cõng anh ta về đến chân tòa nhà. Khi tôi đang tựa vào cửa thép chống tr/ộm để nghỉ, anh ta đột nhiên mở mắt.
"Hà Kiều Kiều?"
Tôi chưa kịp nhận ra sự khác lạ trong giọng anh ta, vội mừng rỡ: "Diễm à, may mà anh tỉnh rồi, không thì bảy tầng lầu này biết làm sao đưa anh lên."
Vừa dứt lời, anh ta đẩy mạnh tôi ra. Tôi ngã thẳng người ra sau, đầu đ/ập mạnh xuống nền bê tông, mắt tối sầm. Anh ta cúi xuống, siết cổ tôi chất vấn:
"Tại sao?! Tại sao?! Người kế thừa gia tộc họ Phó không phải nên là tôi sao?"
"Rõ ràng tôi mới là người thừa kế chính thức của Phó gia, ngay cả... ngay cả..." Anh ta ngừng lại một lúc, nghiến răng: "Cố Ngữ Hòa vốn là hôn thê của tôi, cô ấy đáng lẽ phải cưới tôi mới đúng."
Bụng tôi đ/au quặn từng cơn, phần thân dưới ướt sũng. Tôi đưa tay sờ lên, giơ lên thấy màu đỏ chói mắt. Anh ta làm ngơ, lẩm bẩm: "Hối h/ận... ta thật sự hối h/ận..."
03.
Tỉnh dậy, tôi đã ở bệ/nh viện. Phó Diễm nắm ch/ặt tay tôi, mặt đầy đ/au khổ: "Kiều Kiều, đứa bé... con của chúng ta... không giữ được."
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng xóa, không nói gì. Anh ta tự t/át mình một cái thật mạnh: "Kiều Kiều, anh xin lỗi, em đ/á/nh anh đi, anh là đồ s/úc si/nh!"
Tôi bừng tỉnh, lắc đầu với anh ta: "Không trách anh, ngày nào em cũng tiếp khách uống rư/ợu, đứa bé này có giữ được hay không còn chưa biết chừng."
Anh ta thở phào nhẹ nhõm, áp bàn tay tôi lên má mình, nói câu quan tâm đầu tiên sau nửa năm: "Kiều Kiều, em dưỡng cho khỏe người đi, chúng ta còn trẻ, rồi sẽ có con khác."
Tôi nhìn thẳng vào đồng tử sẫm màu của anh, bỗng muốn cười. Thực tế, tôi đã mỉm cười với anh. Tôi gật đầu cười: "Ừ, rồi chúng ta sẽ có con khác."
04.
Sẽ không còn nữa rồi.
Phó Diễm tưởng chỉ mình anh hối h/ận. Nhưng thực ra, tôi cũng hối h/ận. Khi anh bắt đầu lạnh nhạt với tôi, khi anh bảo tôi kinh t/ởm rồi đóng sầm cửa bỏ đi, khi anh chê tôi không ra dáng đàn bà, khi anh đẩy mạnh khiến tôi ngã xuống, khi anh vô tư nói "rồi sẽ có con khác".
Tôi hối h/ận, cũng ch*t lòng rồi.
May thay, tất cả vẫn còn kịp. Bởi vì tôi phát hiện, mình đã trọng sinh.
Trọng sinh vào thời điểm lần đầu gặp Phó Diễm.
05.
Suốt nửa đêm, tôi co ro trong nhà bếp, nhất quyết không ra đại sảnh. Chị tổ trưởng hay giúp đỡ tôi trêu: "Đại sảnh toàn con nhà giàu, sao em không ra đó cùng Tiểu Hồng với Lâm Lâm phụ việc? Biết đâu được vị thiếu gia nào để mắt tới, may ra còn bước chân vào gia tộc giàu có chứ!"
Đời trước, tôi cũng là một trong số những người phụ việc ở đại sảnh. Không phải vì ham giàu như chị tổ trưởng nói, mà đơn thuần chỉ vì tò mò. Tôi mỉm cười: "Em không đi đâu. Mấy đại thiếu gia này cái gì chả từng thấy, người bình thường như chúng em họ chỉ coi như trò tiêu khiển thôi. Cuối cùng họ cũng cưới các tiểu thư môn đăng hộ đối cả. Em có tự biết mình là ai mà."
Chị tổ trưởng nói đúng, kiếp trước tôi với Phó Diễm quả nhiên để mắt đến nhau. Nhưng rồi sao? Kết cục của chúng tôi chỉ là gh/ét cay gh/ét đắng, hành hạ lẫn nhau.
Trải qua mài mòn của cuộc sống, nếm trải đắng cay của tình yêu, tôi đã không còn là Hà Kiều Kiều ngây thơ lý tưởng ngày xưa nữa. Trọng sinh một lần, tôi vô cùng tỉnh táo về điều mình muốn.
"Này bé, còn khá tỉnh táo đấy chứ?" Chị tổ trưởng ngạc nhiên. Chị véo má tôi: "Nhưng bây giờ không phải muốn là được đâu. Ra đại sảnh dọn dẹp đi, mọi người về hết cả rồi."
"Vâng ạ."
Tôi gật đầu, thong thả bước ra. Đến cửa, thấy trong đại sảnh chỉ còn nhân viên phục vụ đang dọn dẹp, tôi mới yên tâm làm việc.
Tôi nhanh nhẹn dọn hai bàn, ôm chồng đĩa về phía nhà bếp. Đột nhiên, có người đ/âm mạnh vào lưng tôi. Đĩa vỡ tan tành. Chưa kịp đứng vững, sau lưng đã vang lên giọng gi/ận dữ nồng nặc mùi rư/ợu:
"Mày m/ù à? Tao đi qua đây, mày không biết tránh đường?"
Tôi lập tức lùi ba bước, cúi gập người 90 độ tỏ thái độ hối lỗi: "Xin lỗi, là em không biết điều, mời ngài đi trước ạ."
Kinh nghiệm kiếp trước mách bảo tôi, không được tranh cãi với mấy vị đại thiếu gia này, nhanh chóng xin lỗi dập tắt cơn gi/ận của họ mới là thượng sách.
7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 13
Chương 12
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook