Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tại sao? - Tôi hỏi lại lần nữa - Họ bỏ công sức làm chuyện khó nhọc chẳng được tích sự gì này, rốt cuộc vì cái gì?
Em trai cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi vo ve:
- Bố nói... chị xinh đẹp, chắc chắn có nhiều người theo đuổi. Nếu chị kết hôn quá sớm, lại có con, thì tiền chị ki/ếm được chắc chắn sẽ ưu tiên chi cho gia đình nhỏ của chị. Mẹ và bố... sẽ chẳng dùng được bao nhiêu.
Nó ngập ngừng, ngẩng lên liếc tôi rồi vội cúi mặt xuống:
- Họ định vài năm nữa, đợi chị 37, 38 tuổi nhưng vẫn còn sinh đẻ được, lại lừa chị rằng họ tìm được bài th/uốc lạ chữa khỏi bệ/nh cho chị. Tiện thể... vòi chị một khoản tiền lớn. Sau đó, thu thêm một món tiền thách cưới nữa rồi gả chị đi.
Ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi?
Vẫn còn sinh đẻ được?
Tôi đứng như trời trồng giữa hành lang.
Ánh đèn vẫn trắng xóa, trắng đến chói mắt.
Đâu đó vẳng lại tiếng y tá nói chuyện rồi tan biến.
Mùi th/uốc sát trùng luồn vào mũi, cay xộc khiến tôi buồn nôn.
Nhưng chân tay tôi cứ đờ ra.
Như bị ai đó trói ch/ặt.
Như bị sét đ/á/nh.
Trước giờ tôi chỉ đọc thấy cụm từ này trong sách.
Giờ thì tôi hiểu, cảm giác bị sét đ/á/nh là thế nào - đầu óc trống rỗng, thân thể như bị hút cạn sinh lực, đứng không vững.
Tôi chao đảo, tì tay vào tường.
Rồi một cơn buồn nôn dâng lên.
Cơn buồn nôn ấy không đến từ dạ dày, mà phát ra từ tận đáy lòng.
Cuộn trào, đ/è nén không nổi.
Tôi cúi người xuống, nôn thốc nôn tháo.
Cháo kê buổi trưa còn nguyên hạt táo đỏ, phun hết ra ngoài.
Đỏ vàng lẫn lộn, vương vãi dưới đất như vũng m/áu bầm.
Em trai hoảng hốt, vỗ lưng tôi liên hồi:
- Chị ơi, chị phải nghĩ thoáng lên...
Tôi nắm ch/ặt cánh tay nó, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt nó: - Trước giờ sao em không nói cho chị biết?
Nó sững người.
- Em nghe được từ khi nào? - Giọng tôi khàn đặc không ra tiếng - Em biết chuyện đó là giả dối từ bao giờ?
Ánh mắt nó lảng tránh, không dám nhìn tôi.
- Nói!
Cả người nó run bần bật, hai chân khuỵu xuống quỳ gối.
- Rầm!
Vài người trong hành lang ngoái lại nhìn.
Bên trạm y tá có người đứng dậy.
Tôi chẳng thiết để ý.
Em trai quỳ dưới đất, cúi gằm mặt, hai vai run lẩy bẩy.
- Em xin lỗi... chị... em... em ích kỷ quá...
Giọng nó đ/ứt quãng xen lẫn tiếng nấc:
- Thực ra em tốt nghiệp cấp hai, bố đã ép em vào xưởng...
Nhưng chị cho em tiền đóng học, cho em học cấp ba...
Chị ơi, em muốn có tương lai...
Em muốn được học...
Em muốn thi đậu đại học...
Em sợ nói ra, chị sẽ gh/ét cái nhà này...
Chị sẽ... bỏ mặc em...
Nó ngẩng mặt lên, nước mắt nhễ nhại, mắt đỏ như mắt thỏ:
- Chị ơi, em có lỗi với chị... em là đồ s/úc si/nh...
Vừa nói, nó vừa giơ tay lên t/át vào mặt mình.
Một cái, hai cái, đ/á/nh rất mạnh.
Mọi người trong hành lang đổ dồn ánh mắt.
Tiếng xì xào bàn tán.
Trương Á Kiều đứng bên cạnh, muốn can mà không dám.
Tôi không nhúc nhích.
Cứ đứng đó, nhìn nó tự t/át.
Một cái, rồi một cái nữa.
Đến cái thứ năm, Trương Á Kiều mới đưa tay ngăn lại.
- Tiểu Long à - Giọng cô nhẹ nhàng đầy ngao ngán - Em khiến chị biết phải nói sao giờ?!
Em trai bị cô nắm ch/ặt tay, không giãy ra được, cứ thế quỳ dưới đất ngửa mặt nhìn tôi, nước mắt chảy dàn dụa:
- Chị ơi, em nhất định sẽ thi đậu đại học! Nhất định sẽ làm nên danh phận! Sau này em sẽ báo đáp chị! Em thề! Em thề mà!
Nó gào thét thảm thiết.
Tôi cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt nó.
Trong đó lấp lánh bao thứ - sợ hãi, áy náy, van nài, và chút hy vọng mong manh.
Nó sợ tôi bỏ mặc nó.
Sợ mất đi chỗ dựa duy nhất.
Như chính tôi năm xưa, sợ mất mẹ.
Nước mắt bỗng trào ra.
Tôi không khóc thành tiếng, cứ đứng đó để nước mắt chảy.
Một lúc sau, tôi lau mặt hỏi nó:
- Em đến tìm chị, vậy bố mẹ có biết chị bị đưa vào bệ/nh viện huyện không?
Em trai gật đầu: - Họ bảo em... đến dò la thái độ của chị.
Tôi nheo mắt.
Vùng quê nhỏ bé là thế, không giấu được ai.
Dò la thái độ.
Họ không ngờ tôi còn sống đâu.
- Tiểu Long - Tôi ngồi xổm xuống ngang tầm mắt nó - Em nói thật đi, có phải họ đang gặp chuyện gấp cần tiền không?
Ánh mắt nó lại thoáng chút lảng tránh.
Nhưng chỉ một thoáng.
Nó ngẩng mặt lên nhìn tôi, ánh mắt đã thêm phần dứt khoát: - Bố... đ/á/nh bài thua mất căn nhà mới rồi.
8
Đầu óc tôi "oàng" một tiếng.
Tôi biết dượng Tưởng Tông Vinh nghiện bài, càng ngày càng nặng.
Mỗi năm tôi về quê, ông ta suốt ngày vắng nhà, nói là đi thăm bạn bè nhưng thực chất là đi đ/á/nh bạc.
Nhưng cá độ lớn thế sao?!
- Ông ta thua bao nhiêu? - Tôi hỏi.
- Cả căn nhà - Giọng em trai trầm xuống - Ông ta thua sạch căn nhà mới của nhà mình, qua năm là người ta đến thu hồi.
Tôi đỡ tường.
Căn nhà mới.
Căn nhà tôi bỏ ra 300 triệu xây dựng.
Căn nhà tôi chưa từng ở lấy một ngày.
Tưởng Tông Vinh đem nó đ/á/nh bạc thua sạch.
Trương Á Kiều trầm ngâm: - Tưởng Tông Vinh đúng là hay khoe khắp làng rằng ông ta may mắn, rằng chị ở Bắc Kinh ki/ếm tiền như nước! Mấy năm nay ván bài của ông ta càng ngày càng lớn, trước chỉ đ/á/nh với mấy tay nhàn rỗi trong làng, sau này dân làng bên, cả thị trấn cũng đến tìm đ/á/nh!
Thì ra là vậy, thì ra chính tôi đã nuôi lớn lòng tham của họ sao?
- Còn gì nữa? - Tôi nhìn thẳng vào mắt em trai - Còn điều gì?
Ánh mắt nó lại chớp liên hồi.
- Nói.
- Còn chị Tuệ Hà... - Giọng nó nhỏ dần - Chị ấy ký hợp đồng với công ty livestream nhưng không đủ giờ phát sóng, giờ công ty kiện chị ấy vi phạm hợp đồng, đòi bồi thường 200,000 tệ.
Tưởng Tuệ Hà?
Livestream?
Tôi nhíu mày: - Nó làm livestream từ khi nào? Nó không lên lớp học à?
Em trai cúi đầu, im lặng giây lát:
- Chị ấy trượt quá nhiều môn, năm ngoái đã bị đuổi học rồi.
Tôi đờ người ra.
Tưởng Tuệ Hà, bị đuổi học?
Mà tôi, vẫn đang chu cấp học phí và sinh hoạt phí cho nó.
Bỗng nhiên tôi thấy tất cả thật nực cười.
Tôi xây nhà mới cho gia đình, chu cấp cho em trai học cấp ba, nuôi em gái kế học đại học.
Tôi tưởng gia đình này đã thoát khỏi vũng lầy.
Tưởng rằng mẹ tôi cuối cùng có thể sống sung túc.
Tưởng rằng dượng sẽ chăm chỉ làm ruộng, em gái kế sẽ chăm học, em trai sẽ thi đỗ đại học.
Chương 14
Chương 6
Chương 8
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook