Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiết Ngộ buông rơi chén tử sa đang nghịch trong tay, vỡ tan tành trên nền gạch xanh. Hắn định đưa tay ôm lấy nàng, nhưng tay giữa chừng lại dừng lại, r/un r/ẩy dữ dội.
"Thính Âm... ta rất vui." Hắn mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc không ra tiếng,
Từ sau hôn lễ, hắn luôn xưng hô như thế với nương thân.
Bất kể mẫu thân có thích hay không.
Vì đứa con chưa chào đời này, Tiết Ngộ vui mừng khôn xiết, phá lệ nhượng bộ hai phần binh quyền cuối cùng trên triều đường, chỉ để tích phúc cho hài tử trong bụng vương phi.
Đêm hôm ấy, hắn áp mặt nhẹ nhàng lên bụng mẫu thân ta, ánh mắt dịu dàng tột cùng:
"Nàng muốn gì? Chỉ cần nói ra, ngay cả sao trên trời bổn vương cũng hái xuống cho nàng."
Mẫu thân ta tựa vào gối mềm, ngón tay vuốt nhẹ mái tóc hắn từng lọn một.
"Tiết lang," giọng nàng nhẹ như làn gió, "thiếp muốn xuống thành, đến Tê Hà tự một chuyến."
Tiết Ngộ người cứng đờ, lập tức ngẩng mặt nhìn nàng.
Mấy tháng nay, hắn tuyệt không cho phép nàng bước chân ra khỏi vương phủ.
"Thiếp muốn tự mình đến trước Phật đài, cầu một đạo bình an phù cho con của chúng ta."
Nàng khép mi, hàng lông mi dài che khuất vẻ u ám trong đáy mắt, giọng điệu nhu mị thấu xươ/ng.
Tiết Ngộ trừng mắt nhìn chằm chằm nàng hồi lâu.
Rốt cuộc, hắn vẫn thua trước đôi mắt ấy và đứa con chưa chào đời.
"Được thôi." Hắn nắm ch/ặt bàn tay lạnh giá của nàng trong lòng bàn tay, "Bổn vương đích thân đưa nàng đi."
Tê Hà tự tọa lạc giữa lưng chừng núi.
Đường tuyết sơ rơ trơn trượt, mấy dặm xe ngựa đi nửa ngày mới tới.
Tiết Ngộ để ta trên xe, tự tay đỡ mẫu thân ta bước qua ngạch cao của Đại Hùng Bảo Điện.
Cánh cửa gỗ dày nặng từ từ khép lại sau lưng họ, phát ra tiếng thở dài n/ão nuột.
Trong điện khói trầm lượn lờ, pho tượng Phật kim thân khổng lồ cúi mắt nhìn xuống chúng sinh.
"Bổn vương cả đời này, hai tay nhuốm đầy m/áu tanh, chưa từng tin thần Phật."
Tiết Ngộ buông tay mẫu thân, vén vạt áo gấm huyền sắc.
Kẻ ngay cả thiên tử cũng không quỳ, giờ hai gối đ/ập xuống bồ đoàn trước Phật.
Hắn ngửa mặt nhìn tượng Phật, giọng nhuốm chút hy vọng:
"Nhưng ta chờ ngày này đã mười năm."
"Hôm nay, bổn vương chỉ cầu Phật tổ bảo hộ Thính... bảo hộ vương phi bình an, bảo hộ hài tử khang kiện, bảo hộ nàng... đừng h/ận ta nữa."
Hắn nhắm mắt, cúi đầu đ/ập mạnh xuống nền gạch vàng trước tượng Phật.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Trán đ/ập xuống gạch vàng vang lên âm thanh đục đặc.
Vị sư mặc tăng bào tiến lên, đưa cho Tiết Ngộ ba đạo bùa vàng.
Tiết Ngộ quay người, hướng về phía mẫu thân bước tới.
Khóe mắt hắn hơi đỏ, không biết là do vừa dập đầu hay vì điều gì khác.
"Cầu xong rồi," hắn nói, giọng cẩn trọng pha lẫn hân hoan,
"Cầu được ba đạo bình an phù, một đạo cho nàng, một đạo cho hài tử trong bụng, một đạo..."
Hắn ngập ngừng. "Một đạo cho Uyển nhi của chúng ta."
Mẫu thân ta ngẩng phắt đầu, trong mắt tràn ngập kh/iếp s/ợ.
Ngoài điện vó ngựa đột nhiên vang lên, hắn bỗng cười khẽ,
"Yên tâm, sợ rằng ta không thể đợi được ngày Uyển nhi gọi một tiếng phụ thân rồi."
"Uyển nhi chỉ có một phụ thân, đã ch*t dưới vó ngựa của hồng nhan tri kỷ của ngươi."
"Ngươi hủy diệt nhân gian của ta." Mẫu thân ta nhìn Tiết Ngộ, thần sắc không khác gì chư Phật trong điện.
"Tiết Ngộ, ta trở về bên ngươi, chỉ để tận tay đưa ngươi xuống địa ngục."
Lời nàng vừa dứt, hai cánh cửa gỗ nặng nề của Đại Hùng Bảo Điện bị người ngoài đẩy ầm một tiếng.
Ánh dương chói chang mùa đông tràn vào điện Phật u ám.
Ngoài điện là hàng ngàn cấm quân hoàng gia mặc giáp trụ nặng.
Cung nỏ lên dây, giáo dài như rừng, vây kín cả tòa đại điện.
Cấm quân thống lĩnh Lục Diêm mặc chiến bào, bước mạnh qua ngưỡng cửa, tay đặt lên trảm mã đ/ao, lạnh lùng nhìn Tiết Ngộ đang quỳ trước Phật:
"Nhiếp chính vương Tiết Ngộ, kết đảng tư lợi, mưu đồ tạo phản. Thánh chỉ đã truyền, lập tức áp giải, chờ lệnh xử trí!"
Đối diện thiên quân vạn mã cùng vô số đ/ao thương chĩa về mình, Tiết Ngộ thậm chí không quay đầu.
Dáng người thẳng như tùng, áo đen như mực.
Hắn vẫn là Diêm Vương sống ngạo nghễ thiên hạ, coi mạng người như cỏ rác.
"Tiết Ngộ! Ngươi đã không đường thoát, còn không quy hàng!" Lục Diêm gầm thét, chan chát rút đ/ao.
Tiết Ngộ đột nhiên cười.
Đó là nụ cười kh/inh bỉ tột cùng, lại thấm đẫm bi thương vô tận.
Hắn thong thả phủi bụi trầm trên tay áo, lạnh lùng liếc nhìn ra ngoài điện:
"Nếu bổn vương muốn đi, chỉ bằng lũ phế vật các ngươi, ngăn được sao?"
Lời vừa dứt, hắn từ trong tay áo lấy ra một tấm hổ phù bằng thiết đen, tùy ý ném xuống chân Lục Diêm.
"Cầm lấy. Về bảo tiểu bệ hạ trong cung, thiên hạ hắn muốn, hôm nay ta ban cho hắn."
Trong bảy ngày mẫu thân ta sắp xuất giá,
Tiết Ngộ điều động tất cả nhân thủ có thể: ám vệ, hình bộ, thậm chí cả thám tử trong cung.
Mọi thứ về Thẩm Thính Âm mười bốn năm trước, từ khi sinh ra, nhập phủ, đến tử nạn trong hỏa hoạn, từng chi tiết đều bị lật ra tra xét kỹ lưỡng.
Không tra ra.
Lửa là lửa thật, th* th/ể là th* th/ể thật, người phụ nữ ch*t trong biển lửa đó, đích thực đeo trâm của Thẩm Thính Âm, mặc y phục của nàng, dáng người cũng không khác là mấy.
Còn "Chu thị" trước mắt này, hộ tịch văn thư đều là thật, thân phận lai lịch cũng thật.
Ngay cả thân phận "em gái họ xa" của Thượng thư hình bộ phu nhân, cũng là thật.
Hoàng đế đích thân đóng ấn, nội các đã lưu án.
Không một kẽ hở.
Tiết Ngộ ném những cuốn án tịch đó lên bàn, chằm chằm nhìn người áo đen trước mặt.
"Nàng ta có phải Thẩm Thính Âm không?"
Người áo đen cúi đầu: "Bẩm vương gia, không tra ra được."
Tất cả đầu mối đều đ/ứt đoạn, giống như... giống như có người cố ý xóa sạch mọi thứ."
Hắn ngồi trước án thư chất đầy án tịch, bỗng cười một tiếng.
Không tra ra được?
Không tra ra được, chính là câu trả lời tốt nhất.
Về sau thuộc hạ báo lại, nói thấy trong điểm tâm mỗi ngày của phu nhân có trộn thứ gì đó.
Hắn xem qua từng thứ, lại bảo người bỏ vào, giả vờ như chưa phát hiện.
Hắn sao có thể quên, Thẩm Thính Âm thuở thiếu thời, vô ý c/ứu mạng cửu hoàng tử đang bị hành hạ trong lãnh cung.
Vị cửu hoàng tử đó trong cuộc tranh đoạt ngôi vị, đã bị hắn chọn trúng, trở thành hoàng đế hiện tại.
Bây giờ, nàng muốn giúp hoàng điệt lật đổ mình.
Đứng trước gian nhà tranh xiêu vẹo kia, Tiết Ngộ tốn không ít công sức.
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 24
Bình luận
Bình luận Facebook