Chỉnh Dung Sư

Chỉnh Dung Sư

Chương 6

02/04/2026 02:03

Hôm nay động hình, mười ngón tay đều bị châm thủng, vẫn không chịu khai.

Lòng ta thắt lại.

Hoàng thượng bước đến gần.

- Gương mặt của Đinh tần, là ngươi thay đổi phải không?

- Khuôn mặt của Liễu thị, cũng là ngươi lấy lại chứ? Hôm ấy trong ngự hoa viên, trẫm thấy mặt nàng biến đổi không ngừng, cũng là tay nghề của ngươi chứ?

Ta không phủ nhận.

- Hoàng thượng thông minh.

Ánh mắt hoàng thượng sắc bén.

- Trẫm vẫn luôn nghĩ, trên đời đã có thuật hoán diện, người nắm giữ tay nghề này sao có thể dễ dàng ch*t đi?

- Liễu thị nói nàng đã gi*t ngươi, nhưng trẫm không tin.

Ta hiểu ra.

- Vậy nên ngài mới canh giữ nàng, đợi ta xuất hiện?

Hoàng thượng gật đầu.

- Quả nhiên ngươi đã đến.

Ta thản nhiên đáp:

- Vậy giờ hoàng thượng muốn thế nào? Gi*t ta?

Nụ cười hoàng thượng càng thêm đắc ý.

- Ngươi là nhân tài, trẫm trọng dụng nhân tài.

- Trẫm có thể ban cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn.

Ta nhướng mày.

- Vinh hoa phú quý, chức cao bổng hậu, ngươi muốn gì trẫm đều có thể ban.

Ánh mắt hoàng thượng rực lửa:

- Chỉ cần từ nay về sau ngươi nguyện vì trẫm tạo mặt. Đầu tiên là khuôn mặt của thái tử nước địch.

Ta quay đầu nhìn Uyển nương.

Nàng đầy thương tích, vẫn không ngừng nhìn ta, ánh mắt tràn ngập lo âu.

- Hoàng thượng, thần có hai điều kiện.

- Nói.

- Một là thả nàng ấy. Chữa trị vết thương, đưa nàng ra khỏi cung, bảo đảm nàng bình an nửa đời sau.

Hoàng thượng gật đầu:

- Được.

Uyển nương giãy giụa muốn nói gì, ta lắc đầu ra hiệu.

Ta quay lại nhìn Liễu Tịch Nhi.

- Hai là, ta muốn nàng phải sống.

- Dùng chính khuôn mặt nàng gh/ét nhất, trong lãnh cung này, sống mòn mỏi đến hơi thở cuối cùng.

Điều này với Liễu Tịch Nhi còn đ/au đớn hơn cái ch*t.

Hoàng thượng liếc nhìn Liễu Tịch Nhi, không chút do dự:

- Nàng là của ngươi rồi.

Liễu Tịch Nhi gục xuống đất, tuyệt vọng tột cùng.

Ta cúi xuống, khẽ nói:

- Vừa nãy ngươi nói gì nhỉ? Trên đời chỉ có ta đối tốt với ngươi?

- Phải vậy, A Tú, chỉ có ngươi đối tốt với ta...

Ta cười.

- Vậy tại sao ngươi còn muốn gi*t ta?

Nàng không trả lời được.

- Bởi vì ngươi sợ. - Ta thay nàng trả lời - Ngươi sợ ta lấy lại khuôn mặt ấy, ngươi sợ ta tiết lộ bí mật của ngươi, ngươi sợ ta sống khiến ngươi không yên giấc.

- Ngươi có biết tại sao mặt ngươi lại biến đổi không?

- Trên tay ta luôn giữ bản gốc khuôn mặt ngươi. Ta làm gì với nó, mặt ngươi sẽ biến đổi theo.

- Ta giữ nó, vốn là để đợi khi ngươi già đi, x/ấu xí, sẽ giúp ngươi tu sửa, để ngươi cả đời đều xinh đẹp.

Ánh mắt ta dồn nén h/ận ý:

- Thế nhưng ngươi thì sao?

- Ngươi sai người đ/ốt nhà ta! Cha ta, mẹ ta, huynh trưởng, chị dâu, đứa cháu nhỏ mới biết gọi cô. Ba mươi bảy người, không một ai thoát được.

Liễu Tịch Nhi nghẹt thở.

Đôi mắt từ mê mang chuyển sang chợt hiểu, từ chợt hiểu thành chấn động, cuối cùng hóa thành hối h/ận ngập trời.

- Ý ngươi là, ngươi giữ nó là để...

Nàng không nói hết câu.

Hai tay ôm mặt, vai r/un r/ẩy dữ dội.

- A Tú, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi...

Ta đứng dậy đi đến trước mặt Uyển nương, nắm lấy tay nàng.

- Không sao nữa rồi. - Ta khẽ nói - Ngươi sắp được ra ngoài rồi.

Uyển nương khóc lắc đầu, giọng nhỏ như muỗi vo ve.

Ta biết nàng muốn nói gì.

Nàng muốn đi cùng ta.

Nhưng ta không thể đưa nàng đi.

Ta hướng về hoàng thượng:

- Hoàng thượng, thần còn có một thỉnh cầu khó nói.

- Thần cần thời gian. Thay một khuôn mặt không phải chuyện một sớm một chiều. Ít nhất ba tháng, nhiều nhất nửa năm.

Hoàng thượng mắt lạnh:

- Ngươi muốn bao lâu?

- Nửa năm. - Ta đáp - Thần phải đến nước địch, tận mắt nhìn dung mạo thái tử kia. Chỉ dựa vào tranh vẽ không làm được, phải nhìn cận cảnh cốt tướng, thần thái của hắn mới tạo hình được.

Hoàng thượng nhìn ta, ánh mắt thăm thẳm:

- Ngươi quả có gan lớn.

- Được, trẫm cho ngươi nửa năm. Nửa năm sau, nếu ngươi không trở về...

Ngài liếc nhìn Uyển nương:

- Nàng ấy sẽ ch*t.

- Ngươi cũng phải uống đ/ộc dược mới được rời cung, trẫm sẽ sai người mỗi tháng đưa giải dược cho ngươi.

Ta tiếp nhận viên th/uốc, nuốt ngay.

- Hoàng thượng yên tâm, thần còn muốn sống trở về.

Sáng hôm sau.

Bà mụ lãnh cung mang cơm đến, phát hiện Liễu Tịch Nhi đã ch*t.

Trên bàn để lại một tờ giấy.

Trên giấy chỉ vẽ một khuôn mặt.

Khuôn mặt ấy, mắt cười như trăng non.

Bà mụ hét lên kinh hãi, lăn lộn bỏ chạy.

Tờ giấy bị gió thổi bay lên, lơ lửng rơi bên cạnh Liễu Tịch Nhi.

Nàng mở to mắt, như đang nhìn chằm chằm vào nụ cười ấy.

Đó là A Tú năm xưa, người duy nhất thật lòng đối tốt với nàng.

Mấy ngày sau.

Trạm dịch biên ải, ta dắt ngựa đứng nhìn quan ải phía xa.

Phía sau, một kỵ mã phi nước đại tới.

- Cô nương họ Thẩm! Thư từ kinh thành gửi tới!

Ta nhận thư, mở ra.

Trên thư chỉ có hai chữ:

- "Bình an".

Ta khẽ cười, đó là nét chữ của Uyển nương.

Ta gấp thư cất vào ng/ực, lên ngựa.

Phía trước là hướng nước địch.

Phía sau là cố thổ.

Ta ngoảnh lại nhìn lần cuối, quất ngựa phi đi.

Tiếng vó ngựa dần xa, tan biến trong cõi mênh mông.

Danh sách chương

3 chương
02/04/2026 02:03
0
02/04/2026 02:00
0
02/04/2026 01:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu