Lồng Chim Cổ Đỏ

Lồng Chim Cổ Đỏ

Chương 2

31/03/2026 15:00

Hơi thở vừa thả lỏng chưa được bao lâu lại nghẹn lại.

[Bình luận: Thế này thôi? Nam chính dễ tin thế ư?]

[Không không không! Với kinh nghiệm đọc truyện bá tổng nhiều năm, đây chính là khoảnh khắc yên tĩnh trước cơn bão!]

[Bác sĩ: Cô ấy bị chấn động tâm lý. Nam chính: Ai dọa? (Ánh mắt sát thủ)]

"Bị dọa rồi hả?"

Giang Hoài Từ ngồi xuống bên mép giường, giơ tay định chạm vào mặt tôi.

Tôi co người lại, rồi ngay lập tức dừng lại, gượng gạo nở nụ cười yếu ớt.

"Em không sao."

Bàn tay anh rốt cuộc đặt lên đỉnh đầu tôi, xoa nhẹ nhàng.

"Vậy tối nay còn cần anh nằm cùng không?"

Trước đây tôi luôn dùng giọng điệu đỏng đảnh, ra lệnh anh phải nằm ngủ cùng. Nhưng giờ đừng nói đến mệnh lệnh, tôi còn chẳng dám nói chuyện to tiếng với anh.

Tôi quay mặt đi, "Nếu anh không muốn thì thôi."

Anh không nói gì thêm, chỉ kéo chăn nằm nghiêng người. Cánh tay luồn qua gáy tôi, kéo cả người tôi vào lòng.

"Ngủ đi."

Bàn tay vòng qua eo vỗ nhẹ hai cái như an ủi.

Như đang dỗ dành một đứa trẻ thực sự bị dọa.

3

Tôi ngủ chẳng yên giấc.

Ý thức chìm nổi giữa cơn mơ hỗn lo/ạn và hiện thực lạnh lẽo.

Trong mơ là những mảnh vỡ ngỗ ngược, bướng bỉnh của quá khứ.

Tôi ra lệnh, còn Giang Hoài Từ im lặng vâng lời.

Cảnh tượng đột ngột chuyển sang hình ảnh khuôn mặt bị cào nát trong bình luận, ném ra biển khơi.

Nửa tỉnh nửa mê, có bàn tay đưa bàn chải đ/á/nh răng qua.

Tôi mơ màng đón lấy.

Tựa vào vòng tay quen thuộc, bản năng bắt đầu đ/á/nh răng.

Vị the mát của bạc hà bùng n/ổ trong khoang miệng, xua tan chút buồn ngủ.

Nhưng không hoàn toàn kéo ý thức tôi trở lại.

Tôi vẫn đắm chìm trong sự lười biếng được chăm sóc chu đáo.

Để mặc đôi tay mạnh mẽ kia giữ ch/ặt lấy mình.

Đến khi miệng đầy bọt trắng xóa, tôi bỗng gi/ật mình.

Chờ đã!

Tôi bật mở mắt.

Ập vào tầm mắt là khuôn mặt Giang Hoài Từ gần trong gang tấc.

Cánh tay anh giữ ch/ặt lấy tôi, cả người tôi đ/è lên ng/ười anh.

Đầu tựa lên vai anh, tay vẫn cầm bàn chải, bọt kem suýt chảy ra.

Ký ức đêm qua dần ùa về.

Những dòng bình luận cũng lướt qua.

[Lại thói quen bao nuôi của nữ phụ!]

[Lại được voi đòi tiên! Hóa ra hôm qua chỉ là ảo giác của chúng ta.]

[Chị em ơi đừng mê muội nữa.]

Tôi suýt nuốt luôn kem đ/á/nh răng.

"Sao thế?"

Giọng trầm của Giang Hoài Từ vang lên bên tai.

Anh quay đầu, đôi môi mỏng lướt qua má tôi.

Trước đây tôi luôn bắt anh ôm mình dậy, ôm mình đ/á/nh răng.

Thậm chí ăn cơm cũng phải đút.

Nhưng giờ, tôi đúng là đang chọc vào chỗ hiểm!

"Em... em muốn nôn."

Tôi cố gắng thoát khỏi vòng tay anh.

Nhưng cánh tay vòng qua eo vẫn không nhúc nhích.

"Cứ nôn đi."

Ý em là anh thả em xuống!

"Anh thả em xuống."

Tôi khó nhọc cất tiếng từ kẽ răng, lòng bàn tay lại ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Đánh răng xong rồi?"

Anh cúi xuống nhìn tôi.

Tôi vội rút bàn chải khỏi miệng, gật đầu lia lịa.

Giang Hoài Từ mới từ từ buông tay.

Tôi vội nhảy xuống khỏi người anh.

Kết quả hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã dúi.

"Từ từ thôi."

Anh đưa tay đỡ lấy cánh tay tôi.

"Cảm ơn anh."

Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Anh không nói gì, chỉ quay người mở cửa phòng tắm bước ra.

"Anh xuống xem bữa sáng."

"Vệ sinh xong thì xuống."

"Ừ."

Tôi ậm ừ cho xong, chỉ mong anh mau đi.

Đến khi cánh cửa khép nhẹ.

Tôi mới thở phào r/un r/ẩy.

[Bình luận: Cảm giác vợ chồng già thế này??? Tối qua không còn không khí kinh dị nữa?]

[Nữ phụ hình như chưa tỉnh hẳn, đang hành động theo bản năng... Thói quen này khắc vào DNA rồi chăng?]

[Chỉ mình tôi thấy nam chính động tác thành thạo sao? Chắc chắn không phải lần đầu!]

Bình luận vẫn không ngừng lướt qua trước mắt.

Chúng biết tình tiết truyện, biết thân phận Giang Hoài Từ, thậm chí có thể biết nhiều hơn.

Một ý nghĩ lóe lên.

Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng bình luận đang cuộn nhanh, thử nói với không khí.

"Mấy người... nghe thấy tôi nói không?"

Phòng tắm chìm trong im lặng, dường như tôi còn nghe được tiếng tim mình đ/ập.

Bình luận ngừng lại trong chốc lát.

Rồi ngay lập tức cuộn đi/ên cuồ/ng hơn.

[???]

[Trời ơi??? Nữ phụ nói chuyện với chúng ta???]

[Phá vỡ bức tường thứ tư rồi???]

[Nghe được nghe được nghe được!!! Em gái em nhìn thấy chúng ta sao???]

[Á á á nữ phụ cuối cùng cũng phát hiện ra chúng ta rồi!!!]

4

"Vậy Giang Hoài Từ thật sự là người Hương Cảng đó sao?"

"Sau này tôi thật sự sẽ bị..."

Chưa nói hết câu, bình luận lập tức chiếm màn hình.

[Chắc chắn ngàn lần đúng em gái ơi!]

[Cào nát mặt ném ra biển là thật! Bọn chị không lừa em đâu!]

[Em gái hiện giờ rất nguy hiểm! Nhưng tình tiết hình như vì "khó chịu" tối qua của em mà hơi lệch hướng.]

Bình luận cuộn nhanh đến mức có những dòng tôi không kịp đọc.

Nhưng mấy chữ "cào nát mặt", "ném ra biển" đã bị tôi bắt gọn.

Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng tôi vẫn toát mồ hôi lạnh.

"Vậy tôi phải làm sao?"

Tôi gần như vô thức lẩm bẩm.

"Giờ tôi đối tốt với anh ấy, còn kịp không?"

[Đối tốt là bắt buộc!]

[Nhưng phải khiến anh ta hứng thú với em, không phải kiểu hứng thú trả th/ù đâu!]

[Giả yếu đuối! Giả ngoan ngoãn! Đừng cứng rắn với anh ta.]

[Không em chạy đi, chạy càng xa càng tốt.]

[Chạy đi đâu? Nam chính Hương Cảng nắm giữ nửa ngọn núi, chạy được người chẳng chạy được chùa đâu!]

Bình luận cuồn cuộn không ngừng, dòng này nối tiếp dòng kia.

Chữ nghĩa dày đặc lấp đầy tầm mắt.

[Theo chị thấy chi bằng chân thành đối tốt, dùng tình cảm cảm hóa...]

[Giả yếu đuối! Giả đáng thương! Đàn ông đều mê chiêu này! Em không bị chấn động tâm lý sao? Cứ tiếp tục giả đi!]

[Chân mệnh thiên nữ hình như xuất hiện ở buổi dạ tiện từ thiện tháng sau.]

[Không đúng, chị nhớ là ba tháng sau, để chị lật nguyên tác xem.]

Thông tin về "chân mệnh thiên nữ" và "buổi dạ tiện từ thiện" chưa kịp xem đã bị cuốn đi.

Phần còn lại chỉ là tranh luận bất tận và những đề nghị càng lúc càng kỳ quặc.

Tôi nén nỗi bực bội và tuyệt vọng trong lòng.

"Chờ đã chờ đã."

"Chúng ta tạm không bàn làm thế nào."

"Mấy người nói trước đi, trong nguyên tác tại sao Giang Hoài Từ lại giấu thân phận để cho tôi bao nuôi."

Danh sách chương

4 chương
31/03/2026 10:54
0
31/03/2026 10:54
0
31/03/2026 15:00
0
31/03/2026 14:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu