Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
31/03/2026 21:28
Phụ thân phản đối việc ta đối đãi quá tốt với mẹ con họ.
Người thường nói: một đấu gạo là ân, một hộc gạo là th/ù.
Việc giúp người cũng nên có chừng mực, chữa lành vết thương cho họ xong thì nên mời họ rời phủ Tống, tự mưu sinh.
Ta không nỡ để Thẩm Chu ra đi.
Nên ta lén thuê nhà gần đó cho họ, chu cấp cho hắn học tại Bạch Lộc Thư Viện danh tiếng nhất.
Ta đã giúp đỡ hắn nhiều năm như thế.
Chi phí học hành năm sau cao hơn năm trước, tình cảm Thẩm Chu dành cho ta cũng ngày càng khác lạ.
Năm mười tám tuổi, hắn đích thân cầu hôn phụ thân, nói nguyện nhập tịch Tống gia, kết thành phu thê với ta.
Phụ thân vô cùng kinh ngạc.
"Nhập tịch? Ngươi thật sự đồng ý?"
"Thẩm Chu, ngươi suy nghĩ kỹ chưa? Đây không phải chuyện đùa!"
Thời bấy giờ, kẻ sĩ coi trọng khí tiết và thể diện, xem khí khái là mạng sống.
Nhập tịch đồng nghĩa với việc từ bỏ tông tịch họ hàng, con cháu đời sau phải theo họ mẹ - trong mắt thế tục gần như là làm nh/ục môn đình, bị giới thanh lưu kh/inh bỉ.
Đàn ông thường còn không muốn, huống chi là Thẩm Chu loại tâm cao khí ngạo, một lòng trông chờ khoa cử đổi đời.
Thuở hắn ở nhà ta nửa năm, phụ thân từng có ý m/ua Thẩm Chu về làm tiểu đồng, nhưng hắn kiên quyết không đồng ý.
Lúc đó mẫu thân hắn còn sốt cao, Thẩm Chu thu xếp hành lý, cõng mẹ đến từ biệt.
"Tống lão gia, Thẩm Chu tuy nghèo nhưng chí làm quân tử, bần tiện bất năng di.
Nếu vì đấu gạo mà khom lưng, tự b/án thân làm nô, thì họ hàng tổ tông, khí tiết một đời để vào đâu? Ngày sau xuống suối vàng, còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông họ Thẩm?"
Hắn cúi sâu chào phụ thân.
"Ân tình thu dung chiếu cố mấy tháng của Tống lão gia, Thẩm Chu đến ch*t không quên. Nếu may mắn đỗ đạt sau này, tất kết cỏ ngậm vành báo đáp. Hôm nay xin từ biệt, mong lão gia bảo trọng."
Dứt lời, Thẩm Chu cõng mẹ quay đi.
Trong gió tuyết mịt m/ù, bóng hình g/ầy guộc đơn bạc ấy, trong mắt ta lúc ấu thơ, lại mang vẻ bi tráng.
Phụ thân động lòng, khuyên họ quay lại, không nhắc tới chuyện b/án thân nữa.
Nên giờ nghe Thẩm Chu xin nhập tịch, phụ thân không thể tin nổi.
Lúc đó, phụ thân đang chọn nhân tuyển cho ta - có cử nhân, có thương gia giàu có vạn quan, điều kiện ai cũng hơn Thẩm Chu.
Thẩm Chu chỉ là tú tài, thi hương một lần không đỗ.
So ra, hắn chẳng có ưu thế gì, mới nghĩ ra kế này.
Nhà ta chỉ có một đ/ộc nữ, một nho sinh tiền đồ rộng mở chịu nhập tịch, với phụ thân mà nói quả thực có sức hút khó cưỡng.
Thế nên người vui vẻ đồng ý hôn sự.
Ta lúc ấy cảm động đến bật khóc.
Qua nhiều năm chung sống, ta rất hiểu Thẩm Chu.
Con người kiêu ngạo như hắn, vì ta mà nguyện làm rể.
Điều này còn ý nghĩa hơn bất cứ lời thề non hẹn biển nào.
Ta ôm ch/ặt hắn, nghẹn ngào:
"Đồ ngốc! Sau này ngươi còn phải bước chốn quan trường, làm rể sao được? Người đời sẽ chê cười ngươi!"
"Ta không muốn ngươi làm rể. Đợi ngươi đỗ cử nhân, hãy dùng bát đài đại giáo, đường hoàng đến cưới ta!"
Ta thương hắn, đến cả chức rể cũng không nỡ để hắn làm.
Vậy mà giờ hắn lại bắt ta làm nô tì!
Ta h/ận đến đỏ mắt:
"Khi xưa ngươi tay trắng, không có ta thu nhận, ngươi đã ch*t đói rồi!"
"Tiền ngươi đọc sách, thi cử đều do ta chu cấp, giờ ngươi dám bảo ta làm nô lệ cho ngươi? Ngươi đừng hòng!"
Nghe ta nhắc chuyện cũ, sắc mặt Thẩm Chu bỗng biến đổi.
Hắn bước tới, siết ch/ặt cằm ta, nghiến răng nói:
"Tống Thanh Hoan, đừng có không biết điều!"
"Giờ ngươi đã mất tri/nh ti/ết - không theo ta, còn theo được ai?"
"Đêm qua mãnh liệt như thế..."
Ánh mắt hắn liếc xuống bụng ta, cười lạnh:
"Dược đó không chỉ kích tình, còn giúp thụ th/ai."
"Giờ này, trong bụng ngươi chắc đã mang giọt m/áu nhà họ Thẩm rồi!"
"Chửa hoang không theo ta, ngươi chỉ có đường bị đem đi thả trôi sông!"
Đối diện ánh mắt đ/ộc á/c đó, ta chợt hiểu ra:
"Ngươi cho ta uống dược d/âm?"
Dược này chắc chính Thẩm Chu cũng uống.
Thảo nào hắn không phân biệt nổi bốn mươi tám tuổi với mười tám tuổi.
Chuyện này nói ra thật trùng hợp khó tin.
Hôm qua, thái quân phủ hầu dẫn đoàn nô bộc ồ ạt xông vào nhà ta.
Ta đang thu xếp hành lý, cổng viện bị đạp mạnh.
Mười mấy nô bộc hộ vệ hung dữ xông vào, không nói lời nào liền ghì ta quỳ trên phiến đ/á lạnh.
Ta chưa kịp nhìn rõ mặt người, chỉ nghe tiếng quát lạnh lùng "đ/á/nh", những cái t/át như quạt mo liên tiếp giáng xuống.
Tai ta ù đi, mắt hoa lên, má sưng phồng.
Trong hỗn lo/ạn, ta thấy đôi hài vân đầu tinh xảo dừng trước mặt.
Nô bộc lui ra, có người nắm tóc ta bắt ngẩng đầu.
Thái quân phủ hầu đứng đó, khoác áo choàng sẫm, tóc bạc phơ, khuôn mặt g/ầy gò lộ vẻ khắc nghiệt.
Bà cúi xuống, bóp ch/ặt cằm ta, móng tay gần như đ/âm vào thịt:
"Kẻ tiện dân như ngươi, dám tranh đàn ông với cháu gái lão phu?"
"Phủ hầu muốn gi*t ngươi dễ như bóp ch*t con kiến!"
Ta từ nhỏ sống trong nhung lụa, được song thân nâng như trứng.
Lần này lên kinh, là lần đầu xa phụ mẫu theo Thẩm Chu viễn du.
Nào ngờ gặp cảnh tượng kinh h/ồn này.
Ta sợ hãi khóc lớn:
"Thái quân hiểu lầm rồi, tiện nữ không dám tranh đàn ông với Triệu tiểu thư..."
"Đã Thẩm Chu muốn làm con rể phủ hầu, tiện nữ đi ngay đây, vốn đang thu xếp hành lý chuẩn bị rời kinh, sau này không dám quay lại nữa!"
Thực ra ngày Thẩm Chu đỗ thám hoa, ta đã có linh cảm.
Ta nắm tay hắn, lòng dậy sóng, bất an khôn xiết:
"Cô gái liên tục ném hoa túi thơm cho ngươi lúc nãy, người ta nói là tiểu thư phủ Vĩnh Xươ/ng hầu."
"Nàng ta thích ngươi sao?"
"Thẩm Chu, ở kinh thành nhiều quý nữ môn đệ cao như thế ưa thích ngươi, hay ngươi chọn một người môn đệ cao kết hôn, hủy ước hôn của chúng ta đi. Ta vẫn về Dương Châu."
Chương 6
Chương 10
8
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook