Sau Khi Bị Gã Thô Kệch Chú Ý

Sau Khi Bị Gã Thô Kệch Chú Ý

Chương 8

31/03/2026 05:57

Tôi bị hắn kéo ngồi xuống, một tay nâng gáy hôn lên môi. Nhưng khác hẳn những nụ hôn trước, bàn tay kia bắt đầu táy máy khắp nơi. Tôi cắn nhẹ vào đầu lưỡi hắn, nhân lúc hắn nhả ra liền giọng mếu máo: "Anh đừng có sờ em."

Tần Phong lại cúi sát xuống, cổ họng rung lên tiếng cười khàn: "Mới chỉ thế này thôi mà đã sợ rồi?"

19

Tôi không dám kể chuyện đã xảy ra với Tần Phong. Em trai cũng chẳng dám thừa nhận đã dẫn tôi đi đâu. Thế là hôm đó về nhà, hai chị em ăn xong cơm tối liền ù té chạy lên phòng.

Mẹ bực bội: "Hai đứa này bị làm sao thế?"

Bố vừa ăn vội vừa nói: "Chắc chơi mệt rồi đó mà."

"Hứ." Mẹ thở dài: "Phải mau tìm đối tượng cho con bé thôi, tôi cứ sợ thằng họ Tần kia thật lòng để ý nó. Chênh lệch tuổi tác lớn thế, lại mang vẻ khó đụng. Biết đâu hắn chỉ muốn chơi bời? Con bé nhà mình ngốc nghếch thế, yêu đương với hắn xong chắc bị nuốt chửng đến xươ/ng cũng chẳng còn..."

Trên lầu, em trai cũng lo tôi bị "nuốt chửng".

"Chị, hắn không làm gì chị chứ?"

Tôi né tránh ánh mắt, mặt đỏ bừng: "Em đừng kéo áo chị."

Thằng bé lập tức nổi đóa: "Cái tên khốn đó... hắn làm chuyện trong video em cho chị xem hả?"

Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu lia lịa. Có nhưng chưa đến mức đó. Không biết diễn tả sao, tôi đẩy tay em trai rồi chạy vội vào phòng, để mặc nó đứng hình: "Rốt cuộc là có hay không vậy?"

20

Hôm sau, khi mẹ định kéo tôi đi xem mắt thì Tần Phong xuất hiện. Hắn mặc sơ mi trắng quần tây đen, đeo chiếc đồng hồ hàng hiệu, chiếc Volkswagen cũ kỹ đã được thay bằng BMW đời mới.

Chiếc BMW dừng ngay cửa hàng tạp hóa nhà tôi, mặt mẹ tối sầm. Bà cùng em trai đứng chắn ở hành lang, ra điều "hắn mà dám vào là đuổi cổ ngay".

"Dì, cháu là người yêu của Kiều Kiều." Người đàn ông từ cốp xe lôi ra mấy thùng quà: rư/ợu, th/uốc lá, trà cao cấp cho bố; hồng sâm, mỹ phẩm, dây chuyền vàng cho mẹ; máy chơi game và phong bì dày cộm cho em trai.

Tôi chớp mắt nhìn hắn: "Của em đâu?"

Tần Phong vẫy tay. Tôi chạy đến, vạt áo bị em trai gi/ật lại, chỉ thấy nó nghiến răng gi/ận dữ. Thấy tôi ngoảnh đầu, nó thở dài n/ão nề: "Con gái lớn không giữ được."

Mẹ tôi t/át nhẹ sau gáy nó: "Mau xuống gọi bộ!"

Tần Phong ôm bó hồng xanh Blue Rose từ cốp xe, nửa khoang còn lại chất đầy hộp quà. Tôi chống tay lên thành xe: "Toàn của em hả?"

"Ừ." Hắn xoa đầu tôi: "Anh vào nói chuyện với bố mẹ, em mang hộp hạt đi. Ngồi cạnh anh, anh bóc cho em ăn. Thích hộp nào?"

Tôi chỉ đại một hộp. Tần Phong với tay lấy, tôi ôm ch/ặt vào ng/ực: "Không, em tự mang."

Người đàn ông bật cười: "Ai tranh của em đâu, trong xe còn nhiều." Tôi mặc kệ, nhất quyết ôm khư khư.

Tần Phong ôm đồ lỉnh kỉnh bước vào cửa hàng, được bố dẫn lên phòng khách. Tôi lẽo đẽo theo sau. Dưới nhà, mẹ và em trai đồng loạt thở dài. Em trai ôm máy game thì thầm: "Chẳng trách chị muốn lấy anh ta, đến em còn muốn cưới anh rể nữa là."

Mẹ trừng mắt: "Thằng nhóc, muốn ăn đò/n hả?"

"Con sai rồi ạ!"

Ngoại truyện

(Góc nhìn Tôn Kiều)

1

Dù không thông minh nhưng tôi biết bố mẹ và em trai không thích Tần Phong. Họ gh/ét việc hắn lớn hơn tôi những chín tuổi. Đặc biệt là em trai.

"Chị biết chênh chín tuổi nghĩa là gì không?" Thằng bé nghiêm túc nhìn tôi, như thể chuyện tôi yêu người hơn chín tuổi sẽ khiến thiên thạch đ/âm vào Trái Đất.

Tôi lắc đầu do dự: "Không biết."

Em trai nghẹn lời, gằn giọng: "Nghĩa là hắn già hơn chị những chín tuổi!"

Tôi: "Hả? À..."

Mẹ nghe không nổi, kéo phắt em trai ra: "Đồ n/ão phẳng, cút ra chỗ khác!" Bà dắt tôi vào phòng ngủ. Qua phòng khách, Tần Phong đang nói chuyện với bố liếc nhìn sang. Hắn mở lòng bàn tay đầy hạt mắc ca bóc vỏ sẵn.

Tôi bỏ mặc mẹ, chạy ù tới chụp lấy. Tần Phong đổ cả nắm hạt vào tay tôi: "Ăn xong lên tìm anh."

Đằng sau, ánh mắt bố mẹ giao hội, dường như đã hiểu ý nhau. Mẹ gọi gi/ật về: "Còn đứng đấy làm gì? Vào đây với mẹ!"

Trong phòng ngủ, bà nghiêm túc hơn cả em trai: "Kiều Kiều, con có thích nó không?"

Tôi định gật, mẹ ngắt lời: "Không phải thích kiểu bạn bè, càng không phải thích thú vật. Kiều Kiều, là tình cảm như mẹ dành cho bố ấy. Nếu con gật đầu, Tần Phong sẽ là người cùng con đi hết nửa đời sau. Con ngốc lắm, bị b/ắt n/ạt chỉ biết mách, không biết phản kháng. Mẹ định tìm cho con người thật thà, có em trai đỡ đầu, dù bố mẹ có mất đi cũng không ai dám b/ắt n/ạt con. Nhưng Tần Phong kiểu người ấy, em trai con trị được nó sao? Nếu con bị b/ắt n/ạt, ai đứng ra bảo vệ?"

Giọng mẹ nghẹn lại. Chưa bao giờ tôi thấy bà khóc, thường chỉ mình tôi là hay mếu máo. Tôi bắt chước động tác xoa đầu bà: "Đừng khóc, Tần Phong không b/ắt n/ạt em đâu, anh ấy tốt với em lắm."

Mẹ hất tay tôi ra: "Mẹ nào có khóc? Mẹ chỉ... lo cho con thôi, Kiều Kiều à."

2

Nhờ câu "anh ấy tốt với em", Tần Phong chính thức bước vào giai đoạn thử thách. Tranh thủ lúc em trai chưa nhập học, mẹ giao nhiệm vụ gian nan: theo chân hai chúng tôi đi chơi, hay nói đúng hơn là đi hẹn hò.

Thị trấn nhỏ chẳng có gì vui. Tần Phong lái xe đưa chúng tôi lên thành phố. "Đi ăn trước." Hắn mở cửa xe cho tôi: "Rồi xem phim, tối đến khu vui chơi..."

Chưa dứt lời, em trai đã hích vai hắn ra.

Danh sách chương

5 chương
30/03/2026 10:32
0
30/03/2026 10:32
0
31/03/2026 05:57
0
31/03/2026 05:55
0
31/03/2026 05:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu