Bố mẹ ruột chấm dứt quan hệ cha con năm tôi lên tám, mười năm sau lại vừa khóc vừa van xin tôi trở về.

Năm tôi bảy tuổi, một đạo sĩ đi/ên đi ngang qua cửa nhà tôi, xin một bát nước uống.

Uống xong, ông ta đảo mắt nhìn tôi và chị gái, rồi lên giọng thần bí:

- Song sinh hoa, một trên trời, một dưới đất.

Mẹ hỏi ngay:

- Đứa nào ở trên trời?

Đạo sĩ chỉ vào chị tôi.

Mẹ cười, nụ cười mãn nguyện khó tả.

Từ đó, chị và em trai được ăn thịt, tôi chỉ được húp nước.

Có lần tôi không kìm được mà ăn tr/ộm cái đùi gà của chị. Mẹ cầm cây cán bột đ/ập túi bụi vào người tôi:

- Đạo sĩ nói đúng quá! Chẳng trách khi sinh mày, tao khổ sở thế! Hóa ra mày là đồ đòi n/ợ!

Sau này, cả nhà bốn người dọn lên thành phố, bỏ mặc tôi trong căn nhà cũ dột nát.

1.

Từ nhỏ tôi đã biết mình không được yêu.

Chị và em trai có quần áo mới mỗi dịp Tết, có bánh kem sinh nhật. Tôi chỉ được mặc đồ cũ, ăn vụn bánh mì thừa.

Nhưng chưa bao giờ oán trách.

Bố đi làm xa, một năm về không đến năm lần.

Mẹ một tay lo toan việc nhà đã quá vất vả.

Tôi chỉ là đứa trẻ thức dậy lúc sáu giờ sáng, quét dọn nhà cửa sạch sẽ, nấu sẵn cơm cho cả nhà.

Chỉ là đứa trẻ gánh cả xô quần áo bẩn, giặt giũ trong làn nước lạnh buốt xươ/ng.

Chỉ là đứa trẻ ngắm nhìn chiếc kẹp tóc mới của chị mà lặng thinh.

Chăm chỉ một chút, ít nhất cũng không ch*t đói.

...

Cho đến một buổi chiều nọ, nhà chúng tôi xuất hiện một đạo sĩ đi/ên.

Vừa thấy ông ta, mẹ đã cầm chổi đuổi:

- Cút ngay!

Đạo sĩ vội nói như đoán trước:

- Khoan đã, thí chủ! Cho tôi bát nước, tôi sẽ tiết lộ thiên cơ về hai cô con gái của bà.

Cây chổi trong tay mẹ dừng khựng giữa không trung.

Bà do dự.

Tất nhiên không phải vì tôi, mà vì chị.

Vài giây sau, mẹ quay vào bếp mang ra bát nước.

Đạo sĩ uống một hơi cạn sạch. Mẹ chống nạnh quát:

- Đừng có dám lừa tao!

Đạo sĩ cười khà khà, mắt liếc qua hai chị em tôi, vuốt râu làm ra vẻ huyền bí:

- Hai chị em này là song sinh hoa, một trên trời, một dưới đất.

Tôi không hiểu "song sinh hoa" là gì.

Tưởng đó là loài hoa xinh đẹp.

Tôi khẽ kéo tay áo chị, thì thầm vui vẻ:

- Chị ơi, đạo sĩ bảo chúng ta là hoa đó! Là song sinh hoa!

Chị kh/inh khỉnh liếc tôi, lùi ra xa.

Không sao, chị vốn lạnh lùng. Tôi quay sang nhìn mẹ đang đứng cửa.

Bà đờ đẫn như bị trúng tà, giây lát sau mới nắm tay đạo sĩ hỏi gấp:

- Thế đứa nào ở trên trời?

Đạo sĩ không trả lời, chỉ xoa bụng đói.

Chỉ một giây, tôi biết ngay ông ta là kẻ l/ừa đ/ảo.

Bạn cùng bàn tôi luôn mang đồ ăn đến lớp. Mỗi khi đói, tôi lại kể chuyện cho bạn ấy nghe, đến đoạn cao trào thì ngừng lại xoa bụng:

- Thôi, kể tiếp đói quá.

Lúc ấy, bạn ấy sẽ nhét đồ ăn vào tay tôi, mắt sáng rực:

- Ăn đi, vừa ăn vừa kể tiếp!

Mẹ tôi nở nụ cười gượng gạo, vỗ trán:

- Ái chà, sao quên mất! Đạo sĩ đợi tôi chút, để tôi lấy đồ ăn.

Tôi sốt ruột níu tay mẹ:

- Mẹ, ông ta định lừa đồ ăn của mình!

Mẹ gi/ật tay tôi ra, trừng mắt:

- Cút ra! Đừng phá, không bữa nay đ/á/nh ch*t!

Tôi ngã phịch xuống đất, nhìn chị gái ngoan ngoãn mang ghế nhỏ mời đạo sĩ:

- Chú ngồi nghỉ đi ạ.

Tôi đi/ên cuồ/ng chạy lên đẩy đạo sĩ:

- L/ừa đ/ảo! Cút khỏi nhà tôi!

Chị kéo tôi lại:

- Tiểu Xả, không được thế. Mẹ dạy phải lễ phép.

Lời vừa dứt, bàn tay mẹ đã vặn mạnh cánh tay tôi:

- Đồ con hư! Sao không học chị mày cho ngoan!

Tôi đ/au đến ứa nước mắt:

- Mẹ...

Bà t/át vào đầu tôi, quát:

- Cút! Đừng để tao nhìn thấy mặt!

Quay sang đạo sĩ, mẹ lại tươi cười dâng đùi gà, trứng gà và bánh ngọt vừa m/ua:

- Nhà nghèo, đạo sĩ thông cảm.

Đạo sí ngấu nghiến ăn. Mẹ kiên nhẫn đợi ông ta no nê mới hỏi khẽ:

- Vậy... đứa nào ở trên trời?

Đạo sĩ dùng tay áo lau miệng, chỉ vào chị tôi.

Chị nở nụ cười hạnh phúc.

Mẹ cười, rất hài lòng.

Chỉ mình tôi trợn mắt nhìn đạo sĩ. Dù "hoa dưới đất" nghe cũng đẹp, nhưng cái đùi gà cả tháng mới được ăn một lần đã bị ông ta nuốt chửng!

2.

Tiễn đạo sĩ đi, nụ cười trên mặt mẹ không tắt. Bà lẩm bẩm:

- Biết ngay mà... biết ngay mà...

Chị chạy đến nắm tay mẹ:

- Lớn lên con sẽ hiếu thảo với mẹ.

Mẹ ríu rít:

- Úi con ngoan! - Rồi hôn đ/á/nh chụt vào má chị.

Tôi bắt chước:

- Con cũng sẽ hiếu thảo với ba mẹ!

Nụ cười của mẹ tắt lịm. Bà lạnh lùng ra lệnh:

- Ra chuồng bắt thêm gà vịt đi.

Tôi toe toét chạy đi. Hôm nay mẹ nấu nhiều món thế, chắc sẽ cho thêm đùi gà.

Trong khi tôi phụ bếp, chị ngồi trên ghế khen:

- Mẹ nấu ngon quá!

Mùi thơm bốc lên. Bụng tôi réo òng ọc, không nhịn được thò mũi ngửi nồi cơm.

Danh sách chương

3 chương
30/03/2026 10:27
0
30/03/2026 10:27
0
30/03/2026 12:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu