Người yêu qua mạng là kẻ lừa đảo

Người yêu qua mạng là kẻ lừa đảo

Chương 1

28/03/2026 06:16

Tôi Yêu Nhầm Kẻ Lừa Đảo Trên Mạng.

Trước ngày gặp mặt một ngày, hắn còn cẩn thận hỏi tôi: "Nhu Nhu, nhà anh nghèo lắm, em không chê anh chứ?"

Tôi nhìn số dư khủng trong Alipay, hào hứng đáp: "Không sao, em có tiền."

Ngày gặp mặt, tôi nhìn chiếc Rolls-Royce riêng đằng sau hắn mà ngẩn ngơ.

Hắn nhìn chiếc xe đạp chia sẻ tôi đang cưỡi, cũng lặng thinh.

Ba giây sau, cả hai đồng thanh:

"Anh gọi cái này là nghèo hả?"

"Em gọi cái này là có tiền hả?"

1.

Chúng tôi báo cảnh sát cho nhau.

Cảnh sát hỏi ai lừa ai?

Tôi bảo hắn giả nghèo lừa tình tôi, hắn bảo tôi giả giàu đùa giỡn với tấm chân tình hắn.

Viên cảnh sát nhìn bảng sao kê ngân hàng của hai đứa một hồi lâu.

Hỏi tôi: "Cô dư 38.000 mà tự nhận giàu?"

Tôi: "Ờ! Thì sao?"

Lại hỏi hắn: "Anh dư 800 triệu mà tự nhận nghèo?"

Hắn cũng ngang nhiên: "Ờ... Thì sao?"

Viên cảnh sát bật cười vỗ đùi, ngoái sang đồng nghiệp: "Ha ha ha, buồn cười ch*t được, hai người này định nghĩa giàu nghèo đ/ộc đáo thật."

Hai đứa chúng tôi đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn nhau.

Hắn mặc vest chỉn chu, đồng hồ hiệu, giày da thắt lưng sang chảnh, như đi họp.

Tôi áo da đen, quần thể thao, giày sneaker, như đi đòi n/ợ.

Cảnh sát bảo chúng tôi hòa giải.

Hắn lạnh lùng: "Hòa giải cái gì? Cô ta lừa tôi có tiền, tôi tưởng ít nhất môn đăng hộ đối, ai ngờ cô ấy cưỡi xe đạp chia sẻ đến gặp mặt."

Tôi bốc hỏa: "Anh còn dám nói? Anh bảo nhà nghèo, để giữ thể diện cho anh, em còn chẳng dám đ/á/nh son! Kết quả đây? Anh lái Rolls-Royce!"

Hắn cãi lại: "Chính em cho tôi hy vọng, giờ thế này, em phải chịu trách nhiệm chính!"

"Ối giời, tự nhận nghèo xong giờ giàu lòi ra thế kia, không phải bồi thường tinh thần cho tôi à?"

Cảnh sát vội kéo logic hai đứa về bình thường.

Hỏi hắn: "Sao anh giả nghèo?"

Hắn ấm ức: "Tôi nghèo thật!"

Cả hai cùng trợn mắt.

Hắn mới chịu hạ giọng: "Ba tôi bảo của cải không nên phô trương, sợ người ta để ý."

Cảnh sát hỏi tôi: "Sao cô giả giàu?"

Tôi đường hoàng: "Tôi giàu thật!"

Mọi người đồng loạt trợn mắt.

"Thôi được... Tôi sợ người ta nghĩ mình nghèo..."

Không gian yên ắng.

Viên cảnh sát thở dài: "Hiểu rồi, hai người đều sợ người ta nhòm ngó gì đó, cuối cùng nhòm được toàn... gió."

Viên khác lẩm bẩm: "Hèn chi yêu mạng được, hai cái đầu này hợp nhau phết."

2.

Hai đứa bị ép làm hòa.

Lúc chia tay, cả hai đều đầy oán h/ận.

Lập tức chia tay.

Về nhà, tôi lên mạng tra hồ sơ hắn.

Cố Trì Thanh: Nhị thiếu gia tập đoàn Cố, rich kid, CEO công ty công nghệ ABC, thành tích sáng chói, cuối cùng ghi "Độc thân chưa kết hôn".

Phẫn nộ, tủi thân trào dâng.

Tức quá block hết số hắn.

Block xong, tôi nằm khóc, càng nghĩ càng tức.

800 triệu mà giả nghèo, khiến tôi thật lòng thương hại suốt ba tháng.

Bình thường tôi chẳng dám gọi đồ ăn quá 20k.

Vì hắn, lần đầu tiên tôi gọi món 21k, còn dặn dò: "Đừng cho ngò rí, thêm nhiều tình yêu vào nhé!"

Chủ quán nửa đêm gọi hỏi "tình yêu" là món gì.

Hắn còn bảo chưa từng ăn món nhà làm nào ngon thế.

Tôi tưởng hắn nghèo chỉ ăn mì gói, ai ngờ ổng thật sự coi đó là "món nhà làm".

Kiểu người giàu như hắn, chắc lần đầu ăn cà chua xào trứng nhỉ!

Nghĩ mãi, quyết định xem hắn như người dưng.

Nhưng mỗi đêm, n/ão tôi lại tự động nhảy số: Bạn trai 800 triệu, bạn trai 800 triệu đó~

Tôi đi/ên tiết.

Nhưng vấn đề không phải bạn trai, mà là 800 triệu!

Trời ơi, sao người giàu không thêm tôi một đứa?!

3.

Tôi quyết định chữa lành bằng công việc.

Ba tháng sau, tôi leo lên chức trưởng phòng dự án.

Không phải công ty đi/ên, cũng chẳng phải tôi giỏi giang.

Là vì phòng tôi chỉ có ba người, hai đứa nghỉ việc, còn mỗi tôi.

Việc chất núi, sếp năn nỉ mời tôi vào phòng: "Tiểu Hứa à, tôi thấy cô đúng là thiên tài bẩm sinh..."

Thế là chức tăng, lương không đổi.

...

Cuộc họp đầu tuần, giám đốc đ/ập bàn thông báo tin vui.

"Dự án đình trệ nửa năm của công ty cuối cùng có tiến triển rồi! Lần này nhất định phô diễn sức mạnh, giành lấy hợp đồng lớn!"

Cả công ty reo hò, chỉ mình tôi mơ màng nghĩ về 800 triệu.

"Tiểu Hứa." Giám đốc gọi. "Dự án cô làm trước có điểm tương đồng, chiều nay họp đi theo tôi, ngồi cạnh ghi chép."

"Dạ, vâng." Tôi thẫn thờ đáp.

Đến khi ngồi trong văn phòng, nhìn thấy gã đàn ông vest chỉn chu trước mặt, tôi bừng tỉnh.

Gã này... đẹp trai quá, đúng gu tôi.

Khoan đã...

Á á á á á!

Một vạn con gà la ó đồng loạt gáy trong đầu tôi.

Đây không phải bạn trai cũ 800 triệu vừa chia tay sao?

Tôi dựng tóc gáy, người đơ cứng.

Cúi đầu giả vờ lục tài liệu.

"Tiểu Hứa?"

Giám đốc hích khuỷu tay, cây bút rơi xuống đất.

Cúi nhặt, tầm mắt đ/ập ngay vào đôi giày da của Cố Trì Thanh.

Hàng hiệu, bóng loáng.

Nhìn là biết 800 triệu.

Tôi ngẩng lên, gặp ánh mắt từ ngỡ ngàng, lúng túng chuyển thành nửa cười của hắn.

Ch*t ti/ệt.

Hắn nhận ra tôi rồi.

Tôi gượng cúi đầu, giả vờ lật giấy.

Tờ A4 trong tay xào xạc.

Giám đốc khẽ nhắc: "Cô bị run tay hả?"

Tôi buột miệng: "Thấy trai đẹp hơi kích động."

Không khí đóng băng.

Mặt Cố Trì Thanh đơ lại, ửng hồng.

Hắn nhấp ngụm trà, đặt xuống, lại nhấp nữa.

Cần cổ lăn, tai đỏ lựng.

Còn gi/ật giật cà vạt.

Giám đốc nhìn tôi như muốn xát muối, gượng cười: "Thưa Cố tổng, đây là trưởng phòng dự án Tiểu Hứa, trẻ trâu non nớt, có gì mạo phạm tôi thay cô ấy xin lỗi..."

Tôi ngoan ngoãn nở nụ cười "tôi rất đứng đắn".

Cố Trì Thanh đặt tách xuống, ánh mắt lơ đễnh quét qua tôi, khóe miệng cong cong.

Hắn buông câu đầy ẩn ý: "Không sao, tôi hiểu."

Hiểu cái nồi gì!

Trong đầu tôi chỉ còn câu ấy.

Hắn chậm rãi bồi thêm đ/ao: "Tư duy của giới trẻ bây giờ... quả thật khó lường."

Danh sách chương

3 chương
27/03/2026 19:03
0
27/03/2026 19:03
0
28/03/2026 06:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu