Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cảm thấy sắp khóc đến nghẹt thở.
Vì tôi, gián tiếp hại ch*t người.
Ryan cúi mắt nhìn tôi, thở dài.
Anh bấm một cuộc điện thoại.
Người đầu dây bị thúc giục phải nói.
"Huyền Tưởng! Không phải! Gã người Anh đó đưa tôi một triệu, bảo tôi rời xa em, ý gì vậy?"
Quả là tình huống kinh điển.
Cuộc gọi bị ngắt.
Ryan từng bước áp sát tôi.
"Còn khóc nữa không?"
Cảm thấy khí thế không ổn, tôi lùi từng chút, ngã nhào vào chiếu tatami.
Anh ghì ch/ặt hai tay tôi, giơ lên qua đầu.
"Đã hôn hắn bao giờ chưa?"
"Chưa."
"Người thích không phải hắn?"
"Không phải."
"Thế anh thì sao?"
"Bảo bối đã thay lòng đổi dạ."
"Không yêu anh nữa."
"Tại sao không thể yêu anh?"
"C/ầu x/in em nói cho anh biết."
13
Tại sao không yêu anh ấy?
Câu nói này vang lên chắc nịch, đầy vẻ tan vỡ.
Tôi giãi bày mọi nỗi bận tâm và lo lắng trước mặt anh.
"Ryan, những lời lúc chia tay có đôi phần là cố ý để đuổi anh đi."
"Em không phải không yêu anh."
"Nhưng cũng chẳng đến mức đặc biệt thích anh."
"Vì em thực sự chưa từng nghĩ đến tương lai với anh."
"Em không dám nghĩ anh sẽ xuất hiện trong tương lai của mình."
"Chúng ta ở hai đất nước khác nhau, nói ngôn ngữ khác nhau, yêu xa đã khó có kết đẹp, huống chi là khác quốc gia."
"Khi tình yêu và cảm giác mới mẻ phai nhạt, những cơn vật vã không cách nào chữa lành sẽ kéo đến."
"Mà em không muốn như thế."
"Em không muốn đợi đến lúc chúng ta đã hòa vào cuộc sống của nhau rồi lại phải chia tay vì đủ thứ lý do."
"Thói quen là thứ đ/áng s/ợ, thà chia tay khi chưa đến mức không thể rời xa nhau để giảm thiểu tổn thất, không tốt sao?"
Anh nghe rất chăm chú, hơi nhíu mày.
"Vậy đây là lý do em hơi thích anh nhưng vẫn muốn rời xa?"
Anh cúi đầu, khi tầm mắt ngang bằng, hôn nhẹ lên mắt tôi.
"Anh không chấp nhận lý do này."
"Vì ngay từ ánh mắt đầu tiên, khi em dùng đôi mắt xinh đẹp hôn anh, anh đã không thể không có em."
"Anh đã đến mức không thể rời xa."
"Có lẽ anh đã hại chính mình vì không kịp nói với em."
"Anh đủ yêu em, khoảng cách chưa bao giờ là vấn đề."
"Anh sẵn sàng sống cùng em ở Hoa Quốc."
"Nhưng... đây mới là nhà của anh..."
"So với việc ở lại nước Anh không có em, anh muốn biết mảnh đất nào đã nuôi dưỡng người khiến anh yêu say đắm đến thế."
"Anh muốn tìm câu trả lời."
"Em có muốn cùng anh khám phá không?"
Mũi tôi cay x/é, mắt ngân ngấn lệ.
Bị anh làm cảm động rồi.
"Ryan, tương lai còn dài, chúng ta từ từ tìm đáp án."
14
Đêm đó.
Lửa gặp củi khô.
"Biết lúc chia tay, em nói nhiều nhất câu gì không?"
"Chơi cho vui thôi."
"Em cúp máy, block anh, xóa anh."
"Không sao, em cứ việc."
"Anh có cả đống cách tìm ra em."
"Chỉ cần đừng nói break up, đừng nói chia tay."
"Chỉ điều này, anh không chịu nổi."
Tay tôi sờ vào cơ bắp anh, mặt đỏ bừng.
Đúng là vua mồm mà, qua màn hình còn dám trêu "không biết nên li /ếm từ đâu".
Giọng tôi khàn nhẹ: "Em xin lỗi, sau này em sẽ không đòi chia tay nữa..."
"Bảo bối, giờ chúng ta hòa rồi nhỉ?"
"Ừm..."
"Vậy tính tiếp chuyện khác nhé."
"Tính... tính gì?"
Vài phút sau.
Tôi hoàn toàn hiểu ra.
Nói muốn ngủ sinh viên đại học - tính một lần.
Bịa chuyện anh từng yêu nhiều mỹ nhân tóc vàng mắt xanh - tính một lần.
Ch/ửi anh là chó ng/u - tính một lần.
Gọi anh là "tây" - tính thêm một lần.
Nước mắt sinh lý của tôi bị ép trào ra.
"Cái này không tính... 'Tây' không phải ch/ửi đâu... Em không chịu nổi nữa."
"Đừng vội, chưa tính xong đâu."
Anh cúi xuống hôn đi giọt nước mắt trên má tôi.
"Em nắm tay đàn ông khác."
"Tự em nói đi, có nên tính thêm một lần không."
Ngoài trời dần sáng, trong lúc mơ màng, tôi thoáng cảm nhận anh dụi đầu vào ng/ực tôi.
Phát ra tiếng thở nặng nề đầy kìm nén.
"Bảo bối, em khiến anh... sướng quá."
15
Kết thúc trao đổi, Ryan cùng tôi trở về Hoa Quốc.
Anh mang theo chiếc máy cassette tôi tặng khi mới quen.
Tôi nhớ trong máy có vài bài hát tiếng Trung tôi thích chia sẻ cho anh.
Nhưng không ngờ anh trân trọng cất giữ, còn thu nhiều đoạn âm thanh tôi không biết.
Anh nâng niu chiếc máy, không cho tôi đụng vào.
Không rõ đã thu những gì.
Tôi lén đổ vodka vào cốc Americano đ/á của anh, anh uống xong mới phát hiện, cười toe toét nắm gáy tôi kéo lại hôn: "Naughty kitten."
"Naughty kitten và fierce puppy rất hợp đúng không?"
Đợi anh ngủ say, tôi mới rón rén đi tìm máy cassette.
Phát hiện dưới máy có hai tấm ảnh.
Một tấm là ảnh tự sướng tôi gửi anh thời gian yêu online.
Anh in ra cất giữ cẩn thận.
Lúc này anh có thể nói tiếng Trung nhưng chưa viết được.
Nên mặt sau ảnh viết dòng chữ Anh bay bổng - "Wife".
Tấm khác là ảnh cặp đôi chúng tôi chụp sau khi về Băng Thành.
Mặt sau anh viết ng/uệch ngoạc hai chữ Hán - "Thê tử".
Tim tôi như bị gãi nhẹ, tò mò bật đoạn ghi âm.
Ryan thu tới mấy trăm đoạn.
May mà bộ nhớ đủ lớn.
Tôi cắm tai nghe.
Giọng trầm ấm từ từ vang lên.
"Hôm nay là ngày đầu tiên bên Huyền Tưởng."
"Bảo bối nói cơ thể cô ấy bị lấy mất rồi."
"Anh suýt ch*t khiếp."
"Tại sao tr/ộm lại lấy cơ thể em ấy?"
"Em cười tiếng Trung của anh tệ quá."
"Hừ! Anh học cái gì cũng nhanh mà."
-"Hôm nay là ngày thứ hai (không đúng, là ngày thứ hai) bên Huyền Tưởng."
"Anh nói với bảo bối để hiểu hết ngôn ngữ của em, đêm qua anh ngủ ôm sách phiên âm."
"Nhưng em bảo tin anh không bằng tin em là Tần Thủy Hoàng."
"Emperor? Anh hỏi em có cần quỳ lạy không?"
"Em gửi anh 'cảm ơn', đây có phải trái nghĩa của 'xì hơi' không?"
-"Hôm nay là ngày thứ mười bên Huyền Tưởng."
"Tiếng Trung khó quá."
"Lén khóc trong toilet."
"Học đến phát đi/ên là vậy."
"Nhưng trình độ tiếng Trung hiện tại chưa đủ, anh phải học sâu hơn."
"Để có thể nói thật nhiều thật nhiều với em."
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 12
Chương 11
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook