Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ch/ửi bạn thân tôi, ch/ửi cả tôi.
Máy chủ suýt nữa thì sập.
【Trần Tiện Nhân không xứng, Trần Tiện Nhân cút khỏi làng giải trí!】
【Lần này xem mày lấy gì đỡ đạn cho Trần Di Nhân!】
【Có giỏi thì nói người hẹn hò bí mật với Giang Trì là mày đi, sao giờ im re rồi?】
Tôi hỏi lại: "Thì sao? Người yêu Giang Trì, sống chung, có bầu một mạch là tôi thì không được sao? Tôi không xứng à?"
Bình luận đơ người một giây.
Rồi bùng n/ổ những lời ch/ửi bới dữ dội hơn.
【Mày nói là là à? Tao còn bảo Giang Trì là chồng tao này!】
【Giang Trì đã từng liếc mắt nhìn mày chưa? Thảm hại vãi!】
Thảm hại?
Tôi cười nhạt.
Lấy điện thoại, bấm thẳng video call cho Giang Trì.
Dân tình cười nhạo tôi thảm hại.
【Điên à, tao cũng đổi ghi chú WeChat ba tao thành Giang Trì được, ai chả làm được.】
【Tin người kia là Giang Trì, hay tin tao là Tần Thủy Hoàng?】
Tách.
Cuộc gọi được chấp nhận.
Trên màn hình hiện lên gương mặt đi/ên đảo thiên hạ của Giang Trì.
Anh ta dường như vừa tắm xong, tóc còn ướt sũng, ánh mắt phảng phất mê ly.
Livestream im phăng phắc năm giây.
Rồi hàng triệu thiếu nữ đồng loạt hét vang.
Bên kia video, Giang Trì nhíu mày ngơ ngác.
Đôi môi mỏng gợi cảm hé mở, như sắp nói điều gì.
Tôi nhanh như chớp, cư/ớp lời: "Chồng ơi! Sao giờ mới nghe máy?"
13
Giang Trì đứng hình, biểu cảm biến thành k/inh h/oàng tột độ.
"Em... em gọi anh cái gì cơ?!"
Tôi đang định ra hiệu, thì anh ta cúp máy.
Bình luận cười nhạo tôi không ngớt.
【Haha, có WeChat thì làm sao, gọi người ta là chồng mà ai thèm đáp lại?】
【Phương Hà Cử và Trần Di Nhân đúng là một giuộc trơ trẽn!】
Nhưng ngay giây sau.
Giang Trì dùng tài khoản chính thức đăng nhập vào livestream của tôi.
Bùm — Bùm — Bùm —
Hiệu ứng lâu đài pháo hoa n/ổ rộ trên màn hình.
Thông báo hệ thống:
Người dùng "Giang Trì" tặng chủ phòng 30 Lâu Đài Pháo Hoa!
Món quà trị giá hơn trăm triệu khiến phòng livestream n/ổ tung.
Luồng gió bình luận lập tức xoay chiều.
【Trời, hai người này thật là một đôi à?】
【Khán giả ngẫu nhiên, tôi thấy hợp phết đấy.】
【Cặp đôi thật mới đáng đồng tiền bát gạo!】
Ngay sau đó, dòng bình luận in đậm của Giang Trì bay ngang màn hình.
【Chị dâu tha cho em!】
【Anh hai đang cầm d/ao đứng trước cửa phòng em nè!】
14
Anh trai Giang Trì...
Giang Lâm Xuyên?!
Cảm giác bất ổn xẹt dọc xươ/ng sống.
Tôi định thần hai giây, tắt livestream, rút tiền quà tặng.
Ba phút sau, tôi m/ua xong vé tàu.
Mang theo số tiền ấm áp của mình, rời khỏi thành phố băng giá này.
Khi lên chuyến tàu tốc hành.
Chút lương tâm cuối cùng khiến tôi gọi video cho Giang Trì.
Kẻo anh ta bị anh trai đ/á/nh ch*t thật.
Cuộc gọi được kết nối.
Nhưng người cầm điện thoại bên kia không phải Giang Trì.
Một người đàn ông cực kỳ điển trai cầm điện thoại, thần sắc lạnh lùng.
"Sao, còn điều gì muốn nói với Giang Trì?"
"Hay là bàn luận xem đặt tên cho đứa con thứ ba?"
Xin giới thiệu với mọi người, đây chính là bạn trai cũ của tôi - Giang Lâm Xuyên.
Cao ráo, đẹp trai, giàu có.
Điểm trừ duy nhất là mẹ anh ta còn giàu hơn.
Năm đó đ/á tôi 5 triệu tiền chia tay, như đùa.
Đừng hỏi, hỏi là giàu sang ta dễ uốn, uy vũ ta dễ quỳ.
Sau chia tay, tôi chưa gặp lại Giang Lâm Xuyên.
Mấy năm không gặp, anh ta càng đẹp trai.
Khiến tôi phát bệ/nh.
Quên mất chúng tôi đã chia tay.
"Bảo bối, cậu ấy chỉ là cái khiên cho em thôi, thực ra anh mới là chân ái của em."
Biểu cảm Giang Lâm Xuyên hơi chùng xuống, nhưng vẫn lạnh nhạt.
"Thôi đi, anh vẫn còn trong danh sách đen WeChat của em đây này."
Tôi lập tức kéo anh ta ra.
Gửi một cái sticker.
【Bảo ki/ếm, thụ ngươi nhất kháo tử.】
Bên kia màn hình, biểu cảm Giang Lâm Xuyên không hề thay đổi.
Ngón tay gõ nhẹ màn hình, dường như đang nhắn tin cho tôi.
15
Thật bá đạo, tôi thích.
Tôi tiếp tục gửi cho anh ta hơn chục sticker hôn hít ôm ấp.
Nào, hãy dùng tiền đ/ập choáng tôi đi!
Bản quyền những sticker này đều thuộc về anh hết!
Lần này Giang Lâm Xuyên không thèm đáp, cúp máy luôn.
Hứ, đàn ông.
Tôi buồn, tôi thất vọng.
Xuống tàu, tôi thẳng tiến đến hội.
Dùng tiền Giang Lâm Xuyên chuyển khoản gọi tám trai bao.
An ủi tâm h/ồn bé nhỏ bị tổn thương.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ 23 của Trần Di Nhân.
Mười năm trước, khi chúng tôi còn là lũ nhóc.
Tôi hứa với cô ấy, lớn lên nhất định tìm cho cô ấy hoàng tử bạch mã đ/ộc nhất vô nhị.
Nhưng lớn lên tôi mới phát hiện.
Truyện cổ Grimm vẫn còn thiếu chút tưởng tượng.
Một hoàng tử bạch mã là gì chứ?
Hội Bạch Mã chật cứng hoàng tử.
Lúc này chúng tôi không phải Lọ Lem, mà là Võ Tắc Thiên.
Tôi không muốn làm công chúa, tôi muốn làm hoàng đế!
Trong phòng VIP.
Tám hoàng tử mắt phượng mày ngài, nhảy nhót tưng bừng.
Tám người góp lại không đủ một chiếc quần lành lặn.
Tôi và bạn thân lén lút, ôm trái ấp phải.
Sợ bị săn ảnh chộp hình, uống rư/ợu vẫn đeo khẩu trang.
Dù vậy, hai đứa vẫn say túy lúy.
Tôi ôm bạn thân khóc như mưa.
"Bạn iu, tao muốn quay lại với Giang Lâm Xuyên!"
Bạn thân còn giữ chút tỉnh táo.
"Hồi đó mày đ/á người ta, ảnh đồng ý sao?"
Tôi khóc càng thảm.
"Vậy mai mày đi cùng tao đến quỳ trước cửa nhà ảnh, quỳ một ngày một đêm, ảnh chắc chắn đồng ý."
Bạn thân im lặng.
"Cái này... heo nái nhà chú ba tao vừa đẻ ra chó con, tao đi mừng tí, có việc phải về trước 886."
Nói rồi, cô ấy đứng phắt dậy, kéo một trai bao đẩy vào lòng tôi.
"Giao Phương Hà Cử cho mày, chăm sóc kỹ vào!"
16
Bạn thân đi rồi.
Trai bao cũng đi hết.
Chỉ còn lại một người ôm eo tôi.
Giống Giang Lâm Xuyên đến lạ.
Hội Bạch Mã quả là có mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi sụt sịt.
Trai bao lau nước mắt cho tôi, giọng lạnh nhạt.
"Sao, ai lại chọc em?"
Tốt quá, cái vẻ lạnh lùng này cũng giống Giang Lâm Xuyên.
Tôi khóc: "Em muốn quay lại với bạn trai cũ."
Trai bao nói nhạt: "Thì quay lại đi."
Tôi càng đ/au khổ: "Hồi đó em là người đề nghị chia tay, anh ấy không đồng ý đâu."
Trai bao biểu cảm bình thản: "Em chưa thử, sao biết anh ấy không đồng ý?"
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook