Boss Kinh Dịch Hôm Nay Lại Dỗ Tôi Ngủ

Boss Kinh Dịch Hôm Nay Lại Dỗ Tôi Ngủ

Chương 1

28/03/2026 03:00

Tôi là một tiểu thư yếu ớt hay làm nũng.

Khi tôi lại một lần nữa bướng bỉnh bảo quản gia đến dỗ tôi ngủ.

Đột nhiên trước mắt hiện lên những dòng bình luận:

"Trùm cuối đ/áng s/ợ đang mải săn lùng🔪 người chơi bên ngoài, làm gì có thời gian dỗ cô ngủ đắp chăn."

"Một con người bị trùm cuối đ/áng s/ợ nh/ốt trong lâu đài làm thú cưng giải trí, tưởng mình thật sự là tiểu thư sao?"

"Đợi khi trùm cuối gặp được nữ chính thông minh lanh lợi, hắn sẽ gh/ét cay gh/ét đắng cô gái yếu đuối này, dùng đủ th/ủ đo/ạn bi/ến th/ái tr/a t/ấn, rồi từng miếng từng miếng ăn sống nuốt tươi."

Tôi sợ đến mức co rúm trong chăn run lẩy bẩy.

Ngay lập tức, một bàn tay mát lạnh nhẹ nhàng kéo chăn ra.

Giọng nói dịu dàng nhưng phảng phất âm hàn vang lên trên đầu tôi:

"Thưa chủ nhân, có chuyện gì vậy?"

1.

Cơ thể tôi r/un r/ẩy dữ dội hơn.

Bàn tay kia khựng lại, rồi nhẹ nhàng hơn vuốt ve sau gáy tôi.

Như hàng nghìn đêm trước.

Đầu ngón tay xuyên qua tóc tôi, với lực đạo vừa phải.

"Tối nay chủ nhân không khỏe ạ?"

Giọng Charles vẫn như mọi khi, trầm ấm dịu dàng đầy lo lắng.

Hắn đưa tay định sờ trán tôi.

Một dòng bình luận lướt qua:

"Không trách nữ phụ cứng đầu không nghi ngờ, nếu không tận mắt thấy trùm cuối cười toe toét vặn cổ người chơi, tôi cũng bị vẻ ngoài dịu dàng này lừa mất."

Vặn cổ?

Cơ thể tôi cứng đờ, đ/ập mạnh vào tay hắn đang giơ ra.

Đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay hắn, cái lạnh khiến tôi rùng mình.

"Đi ra! Tay lạnh cóng thế này, muốn tôi ch*t cóng à?"

Tôi gắng ngồi dậy, duy trì vẻ kiêu ngạo ngang tàng trước đây.

Charles không gi/ận, thu tay về.

Thậm chí nở nụ cười nuông chiều.

"Xin lỗi chủ nhân, vừa xử lý mấy món hàng đông lạnh xong, tay còn hơi lạnh."

Xử lý hàng đông lạnh?

Tôi để ý thấy trên ống tay áo sơ mi trắng của hắn có vết bẩn màu đỏ sẫm.

Bình luận:

"Hahaha hàng đông lạnh, ý là mấy người chơi bị🔪 xong đem đông lạnh trong kho chứ gì?"

"May mà nữ phụ lười biếng suốt ngày ru rú trong phòng, nếu cô ta đi loanh quanh lâu đài thì sớm phát hiện ra manh mối rồi."

"Nhớ là nữ phụ này bị trùm cuối làm thành gỏi, ăn từng miếng một đấy."

"Nguyên liệu tự tay trùm cuối nuôi dưỡng, ăn vào chắc sạch sẽ an toàn lắm hahaha."

Gỏi?

Tôi ư?

Bình luận không ngừng lướt qua, càng xem tôi càng h/oảng s/ợ.

Vốn dĩ đã yếu ớt, giờ lại thêm sợ hãi tột độ, tôi ho sặc sụa.

Charles vừa vỗ nhẹ lưng tôi, vừa đút nước ấm.

Trong nước dường như có mật ong, ngòn ngọt.

Cơn ho dần dịu xuống, lòng tôi cũng đỡ hồi hộp.

Tôi ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Là quản gia chu đáo nhất lâu đài, Charles luôn xuất hiện trong bộ vest đuôi tôm đen.

Gương mặt góc cạnh sắc sảo, làn da trắng đến bệ/nh hoạn.

Cử chỉ thanh lịch mà kiêu sa.

Không phải quản gia, mà tựa như chủ nhân thực sự của lâu đài.

Thấy tôi không chớp mắt nhìn chằm chằm.

Charles lăn cổ họng, đôi mắt xám bạc thoáng ánh đỏ.

Hắn đưa tay nới lỏng cà vạt.

Tôi lập tức hiểu ý, ngăn lại: "Không được cởi!"

Áo khoác Charles đã tuột xuống.

Tay vừa chạm vào thắt lưng da, liền dừng lại.

Hắn nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Giây lát sau bỗng hiểu ra.

"Tôi sơ suất rồi, thưa chủ nhân. Tôi đi tắm trước, mặc bộ đồ người hầu nam chủ nhân thích nhất nhé."

Chưa kịp ngăn cản, hắn đã biến mất khỏi phòng như m/a.

2.

Tôi chưa bao giờ hối h/ận đến thế.

Lâu đài rộng lớn tối tăm, phòng tôi dù được Charles bài trí ấm cúng với tranh tường dễ thương, thảm len mềm mại, búp bê xinh xắn khắp nơi.

Nhưng tôi vẫn không dám ngủ một mình.

Ngày nào cũng bắt Charles đến dỗ ngủ.

Nằm trong chăn được dỗ dành kiểu đó.

Tôi bắt hắn cởi bộ vest đuôi tôm chỉn chu ban ngày, chỉ mặc mỗi áo lót mỏng màu trắng.

Ôm tôi vào lòng, kể chuyện.

Chuyện gì hắn kể tôi chẳng nhớ.

Chỉ nhớ cơ bụng săn chắc và đường cong cơ thể khi chúng tôi áp sát nhau.

Bình luận:

"Khốn nạn, nữ phụ lại sai trùm cuối cởi đồ dỗ ngủ rồi!"

"Huhu buông nữ phụ ra để tôi vào, body trùm cuối đỉnh thế kia, tôi cũng muốn nằm trong lòng hắn vừa sờ cơ bụng vừa nghe kể chuyện!"

"Trên kia mê trai vừa thôi, bản chất boss q/uỷ dị là m/áu lạnh t/àn b/ạo, tất cả chỉ là giả tạo, con người trước mặt hắn đều là cỏ rác, ai lại yêu cỏ rác chứ?"

"Chỉ có nữ chính thông minh dũng cảm mới được boss thiên vị! Đồ làm nũng này vừa nhát gan vừa dê, suốt ngày sai boss hầu hạ, sống lâu thế đúng là kỳ tích."

Kỳ tích như tôi: "..."

Tâm trạng tôi giờ rối bời.

Chưa kịp tiêu hóa hết thông tin từ bình luận.

Chớp mắt, từ tiểu thư quý giá nhất lâu đài, tôi thành nguyên liệu nấu ăn.

Nên khi Charles mặc bộ đồ người hầu nam tôi thích nhất, ôm tôi vào lòng kể chuyện.

Cơ ng/ực săn chắc áp sát tôi.

Tôi cũng chẳng còn hứng thú.

Hắn nhận ra, dừng câu chuyện giữa chừng, vô tình cởi hai khuy áo trên.

Trong lòng tôi, Charles đã thành á/c q/uỷ 🔪 người không chớp mắt.

Tôi sợ hắn.

Nhưng tay tôi vẫn quen mò vào trong áo.

Body Charles quá hoàn hảo.

Tay tôi mò mẫm khắp nơi, dần đi xuống dưới.

Charles rên khẽ, hơi thở dồn dập.

Một lúc sau, hắn nắm tay tôi ngăn lại.

"Thưa chủ nhân, không được xuống nữa ạ."

Bình luận:

"Á á nữ phụ buông tay ra! Để tôi!"

"Thấy chưa! Trùm cuối chỉ coi đồ làm nũng này là thú cưng, sao cho phép cô ta tùy tiện!"

"Trùm cuối là của nữ chính, nữ phụ rút tay dơ của cô lại đi!"

Tôi cắn môi, bình luận nói đúng.

Charles chiều chuộng tôi bấy lâu, chỉ vì tôi chưa chạm vào giới hạn của hắn.

Danh sách chương

3 chương
28/03/2026 03:03
0
28/03/2026 03:01
0
28/03/2026 03:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu