Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi bọn họ vừa lắng xuống, Ninh Vương chợt lên tiếng:
- Ta... ta có lẽ không còn mấy ngày nữa.
Phụ thân ta sững sờ.
- Vương gia, ngài...
- Uất kết thành bệ/nh.
Ninh Vương cười khổ:
- Ngự y nói, nhiều nhất còn một năm.
Phụ thân há hốc miệng, không thốt nên lời.
Ninh Vương nhìn ông, ánh mắt đầy áy náy:
- Thầy Thẩm, ta có lỗi với ngươi.
- Năm ấy ngươi gánh tội thay ta, thế mà ta... ta chẳng làm được gì, chỉ biết khép cửa phủ chờ ch*t...
- Vương gia đừng nói vậy...
- Ta biết.
Ninh Vương phất tay.
- Ngươi vì ta tốt, nhưng trong lòng ta không yên, luôn cảm thấy mình vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì. Phụ hoàng kiêng kỵ, huynh đệ nghi kỵ, ngay cả bề tôi cũng không giữ nổi...
Nói đến đây, khóe mắt ông lại đỏ hoe.
Phụ thân ta cũng rơm rớm lệ.
Hai người đàn ông đối diện nhau lau nước mắt.
Ta đứng bên nhìn, thầm thở dài.
Vừa định lên tiếng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Một người xông vào, mặt mày tái mét:
- Vương gia! Không ổn rồi! Thành Vương... Thành Vương tạo phản rồi!
Tất cả sững người.
Ninh Vương đứng dậy, lảo đảo suýt ngã.
Phụ thân đỡ lấy ông.
- Sao lại... sao lại nhanh thế...
Người đó thở hổ/n h/ển:
- Hoàng thượng đêm nay bỗng nguy kịch, Thành Vương nhận được tin, đã dẫn quân doanh kinh thành vây kín hoàng cung rồi! Nói là hộ giá, nhưng ai cũng biết hắn muốn...
Mặt Ninh Vương trắng bệch.
Phụ thân hoảng hốt:
- Vương gia, ngài không thể vào cung! Giờ ra ngoài chẳng khác nào t/ự s*t!
Ninh Vương đứng đó, ngước nhìn bầu trời.
Mây đen càng lúc càng thấp.
- Thầy Thẩm, người đó dù không tốt, vẫn là phụ hoàng của ta. Ta không thể đứng nhìn người bất hiếu khiến phụ hoàng tức ch*t...
- Nhưng ngài vào đó làm được gì? Ngài đâu có binh mã...
- Ta còn mạng này.
Phụ thân sững sờ.
Ninh Vương quay lại nhìn phụ thân:
- Thầy Thẩm, ta phụ ngươi, kiếp này chưa trả được, kiếp sau sẽ đền!
Dứt lời, ông liền bước ra ngoài.
Ta vội chặn lại.
- Vương gia hãy ở lại đây.
Ông ngẩn người:
- Ngươi...
Ta không giải thích, quay sang phụ thân:
- Phụ thân hãy ở lại cùng vương gia, đừng đi đâu cả.
Phụ thân há miệng:
- Minh Nhi, con...
- Con đi một lát sẽ về.
8
Khi ta dẫn người tới hoàng cung, cửa Thừa Thiên đã bị phá.
Quân Thành Vương đang xông vào, tiếng hò hét vang trời.
Ta dẫn người len lỏi trong đám đông, lặng lẽ tiến sâu vào.
Sú/ng thô giấu dưới áo, bom thô buộc quanh eo.
Chúng tôi nép tường đi, nhân hỗn lo/ạn lọt vào nội cung.
Ngoài điện Càn Thanh là phòng tuyến cuối.
Cấm quân liều ch*t giữ cửa, sắp không chống đỡ nổi.
Giặc xông lên từng đợt, đ/ao ki/ếm loang lổ, m/áu b/ắn khắp nơi.
Vĩnh Ninh hầu cưỡi ngựa đứng sau đám đông, vung roj chỉ huy:
- Xông lên! Xông vào!
Đang hăng m/áu, hắn không hay biết sau lưng bóng tối đã có mấy bóng người.
Ta nép sau cột, nhìn gáy hắn.
Sú/ng thô đã lên nòng sẵn.
- Ầm!
Cửa cung đổ sập.
Giặc reo hò xông vào.
Vĩnh Ninh hầu cười ha hả, thúc ngựa tiến lên.
Ta bước ra từ sau cột, giơ sú/ng lên.
Nhắm vào sau gáy hắn.
Bóp cò.
- Đoàng!
Đầu Vĩnh Ninh hầu n/ổ tung đóa hoa m/áu.
Cả người ngã ngựa xuống đất, bụi đất bốc lên.
Cả điện Càn Thanh chợt im phăng phắc như nghĩa địa.
Ta bước ra từ bóng tối, giơ sú/ng chĩa vào lũ giặc đờ người.
- Gi*t!
Chuyện sau đó diễn ra nhanh như mộng.
Sú/ng thô đồng loạt nhả đạn, bom thô ném lo/ạn xạ, tiếng n/ổ vang trời như thiên lôi trừng ph/ạt.
Ch*t cả đám.
Chưa đầy nửa canh giờ, quân Thành Vương ch*t kẻ hàng người.
Ta xách sú/ng, bước qua vũng m/áu.
- Hoàng thượng đâu?
Tướng cấm quân sững giây lâu mới hoàn h/ồn:
- Ở... ở trong...
Ta gật đầu, bước vào.
Trong điện Càn Thanh, đèn đuốc sáng trưng.
Lão hoàng đế nằm trên long sàng, mặt mày xám xịt, thoi thóp.
Thành Vương đứng trước giường, thấy ta vào, gi/ật mình.
Hắn nhận ra ta.
- Ngươi... con gái Thẩm Chính Thanh?
Ta không thèm đáp, bước tới giường ngó lão hoàng đế.
Vẫn còn sống.
Thành Vương chằm chằm nhìn ta, ánh mắt đ/ộc địa.
- Ngươi dẫn người gi*t thuộc hạ của ta?
- Đúng.
- Ngươi to gan!
- Một tội nữ phạm quan, dám mang tư binh xông cấm cung, s/át h/ại triều thần, ngươi phản nghịch!
Ta im lặng.
Sau lưng vang lên giọng nói:
- Nàng không phản.
Thành Vương sửng sốt.
Ninh Vương bước vào từ cửa.
Ông đi chậm rãi, mặt tái mét.
Nhưng phụ thân đỡ ông, từng bước tới giữa điện.
Thành Vương nhìn ông, đồng tử co rúm.
- Ngươi...
- Nàng là người của ta.
Mặt Thành Vương trắng bệch.
- Ngươi... ngươi có tư binh?
Ninh Vương không đáp.
Ông chỉ nhìn Thành Vương, ánh mắt phức tạp khó tả.
- Nhị đệ, thu tay đi.
Thành Vương lùi một bước.
- Thu tay? Ta vì sao phải thu tay?!
- Ngươi thua rồi.
- Ta chưa thua!
Mặt Thành Vương méo mó.
- Ta còn quân doanh kinh thành! Ta còn...
- Quân doanh kinh thành bị chặn ở ngoài rồi.
Ninh Vương ngắt lời, ho một tiếng.
- Người ngươi mang theo, ch*t kẻ hàng người. Ngươi thua rồi.
Thành Vương sững sờ.
Hắn nhìn Ninh Vương, lại nhìn ta.
Bỗng cười gằn.
Tiếng cười thê lương như cú vọ.
- Tốt, tốt lắm.
Cười đến khàn giọng, hắn đỏ mắt.
- Đại ca, đại ca đúng là đại ca tốt của ta.
Ninh Vương im lặng.
Thành Vương quay sang lão hoàng đế trên long sàng:
- Phụ hoàng, phụ hoàng thấy chưa? Đây là hiền nhi của phụ hoàng, người phụ hoàng muốn truyền ngôi.
- Hắn có tư binh, có th/ủ đo/ạn lớn như vậy. Nhi thần tạo phản, nhưng hắn cũng làm lo/ạn! Ha ha ha trò hề, chúng ta đều là trò hề!
Thành Vương đi/ên cuồ/ng cười lớn, bỗng rút d/ao găm từ tay áo.
Áp vào cổ mình.
- Đại ca, ngươi thắng, nhưng ngươi tưởng mình thắng sao?
- Nhìn cái dáng bệ/nh tật của ngươi.
Thành Vương ấn mũi d/ao mạnh hơn, m/áu rỉ ra ở cổ.
- Ta nguyền rủa ngươi.
Giọng hắn bỗng khẽ đi:
- Nguyền rủa ngươi ch*t không toàn thây!
Dứt lời, Thành Vương đ/âm d/ao vào cổ mình.
M/áu phun tóe.
9
Trong điện tĩnh lặng k/inh h/oàng.
Chỉ còn tiếng thở gấp của lão hoàng đế, từng nhịp một.
Rất lâu sau, lão hoàng đế mở miệng:
Giọng khàn như mài sắt:
- Soạn chỉ... truyền ngôi... truyền cho Ninh Vương...
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook