An La Phúc Tinh

An La Phúc Tinh

Chương 4

26/03/2026 00:53

Chàng phẩy tay ta ra, rút khăn tay chấm khóe miệng, tấm lụa liền thấm đỏ một vũng. Ta đứng như trời trồng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Ngó quanh quất, thoáng thấy ấm trà trên bàn, vội chạy tới, nhón chân rót chén nước dâng lên.

- Thế tử, xin ngài dùng.

Hắn cúi nhìn chén trà trong tay ta, chau mày:

- Ngươi tên gì?

- Thần An La.

- Mệnh ta đã định, lão bà bà chỉ lo lắng thái quá. Nếu muốn ch*t, cứ ở lại. Biết đâu ngày nào bị ta bóp cổ mà ch*t.

Ở lại còn sống được, còn đổi bạc cho Đinh Đại Cường chữa bệ/nh cho Kiều Kiều. Chứ bỏ đi, ắt phải ch*t thật.

- C/ầu x/in thế tử lưu lại tiện nữ.

Gương mặt hắn thoáng nghi hoặc.

- Song thân ngươi đâu?

- Phụ thân săn thú, bị gấu m/ù vồ ch*t. Mẫu thân đi tìm phụ thân... rơi xuống vực.

- Ngươi biết ta đã siết cổ bao nhiêu người chưa?

Chu Đàm Uyên nhìn ta, nụ cười nơi khóe miệng khiến lòng dạ bồn chồn.

- Năm mươi tên.

Ta run lẩy bẩy, suýt khuỵu chân, chợt nghĩ ra.

Hắn bịa chuyện.

Đinh Đại Cường từng nói, hắn chỉ dữ tợn chứ chưa từng sát nhân.

- Thế tử.

- Ừm?

- Ngài nói dối.

Nụ cười hắn đông cứng.

- Ngài mới mười bốn, mỗi năm bóp năm mạng thì cũng phải từ lúc lên bốn. Lên bốn tuổi, ngài bóp ch*t được ai?

- Vả lại lúc nãy đ/ập chén trà, tay ngài còn run. Chén trà còn chẳng đ/ập trúng, huống chi siết cổ người?

Chu Đàm Uyên thở gấp:

- Vậy nơi này cũng không nuôi đồ vô dụng!

Ta cuống quýt:

- Tiện nữ không vô dụng, vừa rót nước xong! Còn có thể rửa chân, đút cơm, lau bàn, quét nhà, tưới hoa... tiện nữ biết nhiều lắm!

Hắn bật cười gi/ận dữ:

- Ta cần ngươi đút cơm sao?

- Nhưng mà...

- Thấy ngươi hao hao giống cô ta.

- Muốn ở thì ở, đừng hối h/ận là được.

Ta thở phào, sợ hắn đổi ý, lập tức tìm việc làm ngay.

......

10

Để thế tử không đuổi đi, ta tự biến mình thành con quay. Khi dùng cơm, đứng bên hầu, chuyên tâm gỡ xươ/ng cá. Nhưng hắn ăn quá nhanh. Ta chưa gỡ xong, hắn đã dùng bữa xong. Chu Đàm Uyên đặt đũa xuống, liếc nhìn ta:

- Thôi gỡ làm chi, ngươi tự ăn đi.

- Xem cách gỡ xươ/ng của ngươi, con cá này ch*t không nhắm mắt nổi!

Ta vừa mừng vừa sợ, ngồi xuống, nhấm nháp từng chút cá. Đang ăn, cổ họng chợt đ/au nhói. Một cái xươ/ng mắc ngang. Ta ôm cổ, nước mắt lưng tròng, không dám kêu sợ hắn phiền. Chu Đàm Uyên thấy dáng vẻ ta, nhíu mày:

- Mắc xươ/ng rồi?

Ta gật đầu, mắt ngân nước. Hắn chép miệng:

- Chà, thật vô dụng!

Hết rồi, hắn ắt chán ta phiền phức, muốn đuổi đi. Nhưng ta lại nghe hắn sai người bưng bát giấm đến, đưa tận miệng ta:

- Uống đi.

Ta ngửa cổ uống ừng ực, chua đến nỗi mặt nhăn như bị, răng ê buốt, hồi lâu chưa hết. Khóe miệng hắn động đậy, như đang nén cười. Sau đó, ta cả ngày không ăn gì, răng ê chẳng nhai nổi.

......

11

Lão phu nhân mắt kém, nhưng cách vài ba ngày lại đến thăm cháu. Mỗi lần đến, đều ngồi lâu trong phòng Chu Đàm Uyên, nói lảm nhảm không ngừng. Có lần, bà nhận nhầm ta là Chu Đàm Uyên:

- Uyên nhi, sao đứng đây? Sao thấp bé thế?

Ta vội đáp:

- Lão phu nhân, tiện nữ là An La.

Bà lại gần nhìn kỹ, chợt hiểu ra:

- Ồ, là An La à. Lùn đậm thế, ta tưởng là Uyên nhi.

Lần khác, bà đứng ngoài cửa, nhìn ta hồi lâu, chợt nói:

- Ai đem cây phát tài đến đây? Không sợ người ta vấp phải, mau dời đi.

Ta: "..."

- Lão phu nhân, là tiện nữ.

- Ồ, An La à. Quả giống cây phát tài thật.

Từ đó về sau, cây phát tài thành biệt hiệu của ta trong phủ hầu.

......

12

Từ khi vào phủ, Tiền m/a ma nhìn ta bằng ánh mắt kỳ lạ. Đôi lúc đang làm việc, ngẩng đầu đã thấy bà nhìn chằm chằm. Chiều hôm ấy, ta nhặt hoa quế dưới gốc cây. Định làm túi thơm cho thế tử, nghe nói hoa quế an thần, hắn đêm hay mất ngủ. Ngồi xổm nhặt từng bông, đầy cả giỏ nhỏ. Đứng lên chợt hoa mắt, ngã ngửa ra sau. Một bàn tay đỡ lấy ta. Là Tiền m/a ma. Bà đỡ ta ngồi lên ghế đ/á, định hỏi han thì ánh mắt dừng lại nơi gáy ta. Bỗng sững sờ. Nơi ấy có vết bớt hình bướm, từ nhỏ đã có.

- An La, ngươi sinh nhật ngày nào?

- Mồng sáu tháng năm.

- Cha mẹ nuôi luôn cho tiện nữ ăn mừng ngày đó.

Nghĩ nghĩ lại bổ sung:

- Nhưng tiện nữ là đứa nhặt được, ngày thật ắt không rõ.

Tiền m/a ma gi/ật mình, mặt thoáng xúc động:

- Vậy bên người có ngọc bội gì không?

Ngọc bội?

- Không có, nhà nghèo, đâu có vật quý như thế.

Nét mặt bà thoáng tiếc nuối, bất đắc dĩ. Tối hôm ấy, lão phu nhân đột nhiên đưa lang trung đến xem mạch. Lang trung bắt mạch, hỏi han triệu chứng, rồi thưa với phu nhân:

- Phu nhân, tiểu cô nương thể trạng yếu, nguyên khí hao tổn nghiêm trọng. Cần dùng th/uốc quý điều dưỡng từ từ, ít thì ba năm, nhiều thì...

Chu Đàm Uyên nghe vậy, cười lạnh:

- Cái cây phát tài này, lại còn là đồ đựng th/uốc?

- Bà nội nghe xem. Đây nào phải mệnh mang phúc khí? Rõ ràng giống ta, mệnh mang bệ/nh tật.

- Biết đâu còn đoản thọ hơn ta, ta hối rồi, mau đuổi nó đi!

Ta: "..."

Hắn nói đúng, ta đến đây chẳng bổ mệnh, chỉ thêm phiền phức. Lão phu nhân trợn mắt:

- Nói bậy!

Chu Đàm Uyên không để ý, tiếp tục dọa ta:

- Bà nội không đuổi An La đi, định cho nó theo ta xuống mồ sao?

Theo mồ?

Ta run lên.

- Cây phát tài, đợi ta ch*t, bảo người đóng hòm nhỏ bên cạnh. Ngươi muốn hầu hạ ta thế, vậy xuống đó tiếp tục hầu đi.

Ta nuốt nước bọt, nước mắt lăn dài. Lão phu nhân quát:

- Không được hù dọa!

- Tiểu Uyên, con sẽ không ch*t. An La cũng không ch*t. Cả hai đều phải bình an.

Bà sai lang trung kê thang th/uốc thượng hạng, nhất định phải dưỡng tốt cho ta. Ta vội quỳ xuống:

- Lão phu nhân, tiện nữ không đền nổi...

Lão phu nhân muốn sờ mặt ta, lại chạm nhầm vào mặt Chu Đàm Uyên:

- Không sao, ta nuôi nổi ngươi!

Danh sách chương

5 chương
23/03/2026 17:50
0
23/03/2026 17:50
0
26/03/2026 00:53
0
26/03/2026 00:52
0
26/03/2026 00:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu