Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện. Đầu óc tôi như một mớ bòng bong, vô số mảnh vụn lởn vởn khiến tôi không thể sắp xếp được suy nghĩ. Đầu đ/au như búa bổ.
Người đàn ông hôm nay rốt cuộc vì sao lại đến nhà tôi? Hắn cầm d/ao găm, định gi*t tôi sao? Nhưng tại sao chứ? Tôi chỉ là một nữ sinh cấp ba bình thường, không một xu dính túi, tại sao phải hại tôi?
Mặc dù tôi ch*t ba lần, nhưng đều bị Thiên Sát Cô Tinh khắc chế. Khoan đã!!!
19.
Nếu tôi không phải bị Thiên Sát Cô Tinh khắc ch*t thì sao? Càng nghĩ tôi càng thấy bất ổn.
Lần ch*t đầu tiên, đống củi ướt sũng kia sao có thể dễ ch/áy đến thế?
Lần ch*t thứ hai, bố bảo phanh xe hỏng. Chiếc xe đó bố nâng niu lắm, hơn nữa bạn bố còn mở tiệm sửa xe. Bố thường xuyên đến chơi nhờ bạn kiểm tra xe. Chạy bao năm chưa từng hỏng hóc, sao hôm đó lại đột nhiệt trục trặc?
Kỳ lạ hơn, tại sao bạn của mẹ lại vừa vặn mời cả nhà đi ăn đúng lúc đó? Nhà tôi nghèo, cả năm chẳng mấy khi ra tiệm ăn.
Còn lần thứ ba... Lần thứ ba là anh trai và chị gái bỏ th/uốc đ/ộc vào thức ăn. Nhưng tôi nhớ rõ th/uốc trừ sâu trong nhà đã hết từ lâu.
Nếu ba tai họa này đều do người ta sắp đặt thì sao? Thực ra chẳng có Thiên Sát Cô Tinh nào cả. Có kẻ luôn muốn mượn danh nghĩa này để gi*t cả nhà chúng tôi. Ngay cả thầy bói có lẽ cũng do hắn thuê.
Người này... rốt cuộc là ai? Bóng lưng người đàn ông nãy sao quá đỗi quen thuộc. Hắn cao lớn khác thường, vai rộng, dáng người như vậy ở đây hiếm thấy. Tôi chắc chắn đã gặp hắn.
20.
Mãi đến khi trời gần sáng, tôi mới thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu đ/au như muốn nứt ra, mở miệng thì giọng khàn đặc. Có vẻ đêm qua tôi bị cảm lạnh rồi.
Bà Trần lo lắng nhắc nhở: "Tiểu Tuyết à, bị cảm thì nằm nghỉ đi, cố ra ngoài làm gì?"
Tôi cười cảm ơn bà: "Bà ơi, nhà cháu còn việc, cháu phải đi tìm bố mẹ."
Nhà cũ của ông bà nằm cuối làng. Làng ngoại mẹ tôi cách khá xa, phải đi xe buýt. Mà tôi thì không một xu dính túi. Vì vậy tôi quyết định tìm bố trước.
"Con nói cái gì? Thiên Sát Cô Tinh là giả, có người muốn gi*t cả nhà mình?"
Bố nghe xong liền trợn mắt tỏ vẻ kh/inh thường: "Từ nhỏ đến giờ mày đứa ng/u nhất nhà, anh chị mày học hành đâu ra đó. Còn mày, cố gắng bao nhiêu vẫn học dốt. Mày bảo Thiên Sát Cô Tinh là giả, thế còn chuyện trọng sinh? Trọng sinh cũng giả à?"
Tôi không hiểu hai chuyện này liên quan gì nhau, đâu phải Thiên Sát Cô Tinh khiến chúng tôi trọng sinh.
"Đi đi, cút ngay khỏi mặt tao."
Tôi ương ngạnh đứng giữa sân không chịu đi: "Con không đi. Một mình con sẽ bị gi*t mất. Hơn nữa... con không có lấy một đồng."
Bố giơ tay định đ/á/nh, tôi ưỡn cổ đưa mặt về phía ông: "Sớm muộn gì cũng bị gi*t, bố đ/á/nh đi, đ/á/nh ch*t con luôn cũng được."
21.
Bố bất lực buông tay xuống: "Mày dùng cái óc lợn của mày nghĩ xem, ai rảnh hơi tốn công gi*t nhà mình? Không th/ù không oán, nhà lại nghèo rớt mồng tơi. Thôi được rồi, đi đi, tao cho mày một ngàn tệ."
Thái độ của bố như vậy, chắc mẹ cũng chẳng khá hơn. Tôi đột nhiên quyết định không tìm họ nữa. Tôi phải đi tìm thầy bói đó.
Trong thị trấn có công viên Tháp Sơn, nơi này thường tụ tập nhiều thầy bói. Người đoán chữ, bói quẻ, xem tướng, coi bát tự... Có lẽ họ sẽ biết thông tin về hắn.
Cầm tiền, tôi nhịn đói bắt xe buýt lên thị trấn. Vì đ/au đầu, tôi ngủ thiếp đi trên xe. Đến công viên Tháp Sơn đã hơn 9 giờ sáng.
Những người tập thể dục buổi sáng đã giải tán, chỉ còn vài bà mẹ đẩy xe nôi đi dạo.
"Ôi trời, số cô khổ thật."
Một tiếng thở dài quen thuộc vang lên không xa. Đám đông tụ tập quanh ngọn tháp cổ đang xem chuyện gì đó. Tôi nhón chân nhìn vào - chính là thầy bói đó!
Hắn bày gian hàng bói toán, đối diện là người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi.
"Cả đời cô ít nhất phải lấy bốn đời chồng. Đời nào cũng tiêu tiền của cô, lại đối xử tệ bạc. Ôi, nỗi khổ đời cô đều do đàn ông mang lại."
Người phụ nữ nghe xong bật khóc nức nở.
22.
"Thưa thầy, con chỉ muốn có một mái ấm, một người biết quan tâm, không cầu anh ta giàu sang. Lẽ nào như vậy cũng không được sao?"
Thầy bói lắc đầu đầy thương cảm: "Hoa đào trong mệnh cô đều mang sát khí đỏ, chỉ chuốc họa vào thân."
Bà hàng xóm bên cạnh vừa nghe chăm chú vừa xen vào: "Cô em, ông ta đoán có đúng không?"
Người phụ nữ trung niên đỏ mắt gật đầu: "Đúng lắm. Chồng đầu của tôi lười biếng ăn bám, s/ay rư/ợu còn đ/á/nh vợ. Chồng thứ hai sau khi cưới mới phát hiện hắn n/ợ đầm đìa c/ờ b/ạc, tôi làm osin ki/ếm tiền trả n/ợ cho hắn. Giờ là chồng thứ ba, nhà ở quê xây bằng tiền của tôi. Nhưng giờ hắn ngoại tình, đòi ly hôn, hu hu..."
Bà hàng xóm sửng sốt hỏi câu mà mọi người đều nghĩ: "Sao cô không sống một mình? Ở đây lương osin cao lắm, hơn một vạn một tháng. Cô ki/ếm được tiền, sống một mình sướng hơn."
Người phụ nữ nhăn mặt: "Sống một mình sao được? Đàn bà không có đàn ông thì ra thể thống gì, có chồng mới thành gia đình."
Bà hàng xóm bực mình đảo mắt: "Thảo nào cô khổ, đáng đời!"
Người phụ nữ tức gi/ận cãi nhau với bà ta, suýt nữa lật cả gian hàng bói toán. Thầy bói sợ liên lụy bỏ cả gian hàng chạy mất.
23.
Tôi lẽo đẽo đuổi theo, đợi lúc hắn không để ý liền túm lấy ống tay áo: "Đứng lại!"
Thầy bói quay đầu nhìn thấy tôi, gi/ật mình: "Cô bé này từ đâu chui ra thế?"
Tôi trừng mắt, siết ch/ặt vạt áo hơn, sợ hắn lại bỏ chạy.
Chương 6
Chương 12
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook