Bị Bạn Cùng Phòng Coi Như NPC Trong Game Thay Đồ

Dù cô giáo đã giáo huấn một tràng, tôi vẫn chẳng gặp lại chàng trai ấy lần nào nữa.

Nhạo báng, m/ắng nhiếc, bệ/nh hoạn - đó là ấn tượng ban đầu của tôi về xu hướng tình cảm này.

Giờ đây nhìn anh khóa trên không chút ngại ngần nắm tay một anh khác bước đi, trong lòng tôi chợt nảy sinh nhận thức mới. Có chút gh/en tị với thứ tình cảm như thế.

Ngoảnh đầu, tôi phát hiện Ng/u Miên cũng đang dõi theo bóng lưng họ.

Nhận ra ánh mắt tôi, anh quay sang mỉm cười:

- Họ hạnh phúc thật, gh/en tị quá đi.

Nghe vậy, tôi không khỏi nghĩ: Ng/u Miên thích con trai hay con gái?

Bởi trước giờ anh luôn lạnh lùng, xa cách, đúng chuẩn kiểu người vô tính.

Trí tò mò thúc giục tôi lên tiếng:

- Ng/u Miên, sao anh lại chơi trò đó?

Đôi khi tôi cũng nghe bạn bè gọi nhân vật trong game là "chồng ơi", "vợ ơi". Liệu anh cũng thế chăng?

Ng/u Miên đáp ngay:

- Vì thích em.

Lại nữa rồi.

Những lời dễ gây hiểu lầm này nghe nhiều đến nỗi tôi suýt tin, nhưng lại hiểu rõ đối tượng không phải mình.

- Còn gì nữa không?

Anh suy nghĩ hồi lâu, vẫn giữ nguyên quan điểm:

- Gặp em là anh có cảm hứng bất tận.

Hóa ra anh thật sự rất thích NPC đó.

- Ng/uồn cảm hứng của anh quả là đ/ộc đáo.

Anh cong môi lên vẻ đắc ý:

- Đương nhiên! Sáng nào anh cũng đến lớp sớm nhất cũng vì lý do này!

Tôi nhịn cười. Đến lớp tìm cảm hứng? Hấp thu tinh hoa nhật nguyệt chăng?

Không nỡ dập tắt nhiệt tình của anh, tôi đưa tay xoa đầu Ng/u Miên. Rốt cuộc là nhân vật game nào khiến anh say mê đến thế?

Trong lòng dậy sóng, không rõ là gh/en tị hay thèm muốn.

13

X/á/c định xu hướng tính dục là việc hệ trọng. Mấy ngày liền tôi tìm cách thăm dò.

Khi Ng/u Miên bướng bỉnh không chịu uống th/uốc, tôi chủ động chọn quần áo đặt trước mặt, nhờ anh giúp tôi thay.

Không tránh né những cử chỉ thân mật của anh, để mặc anh vui đùa.

Cốt để xem bản thân tiếp nhận được đến đâu.

Lo sợ đây chỉ là cảm xúc nhất thời dành riêng cho anh, tôi còn cầm cốc nước thử nghiệm với Jerry.

Đúng như dự đoán, thằng bạn nhỏ dãi nước miếng như thằng ngốc nhà giàu.

Tôi lập tức x/á/c nhận được hai điều.

Vui vì sau hơn hai mươi năm đ/ộc thân, cuối cùng cũng có người khiến tim đ/ập lo/ạn nhịp.

Nhưng lại lo lắng người ấy có thể thay lòng đổi dạ bất cứ lúc nào, tỉnh táo lại còn muốn khử khẩu tôi.

Đáng buồn hơn, dạo này Ng/u Miên bận rộn vì bài vở.

Chẳng còn bám tôi nữa.

Thôi không sao, anh không tới thì tôi tới vậy.

Hôm đó đúng ngày nghỉ, tôi đến khoa Thiết kế tìm anh.

Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy Ng/u Miên đang nói chuyện với một chàng trai.

Hai người gần như chạm đầu vào nhau.

Sao Ng/u Miên lại gần người khác thế?

Sau đó tôi nhận ra khoảng cách giữa họ vẫn an toàn, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi tôi khoác vai Ng/u Miên, gã kia ngước mắt nhìn tôi một cái đầy ẩn ý.

Tôi mặc kệ, chỉ tập trung phát đồ ăn vặt cho mọi người.

Trong lớp có người cảm ơn, có kẻ trêu đùa:

- Nhờ có Ng/u Miên mà bọn em được ăn vặt uống trà sữa miễn phí, lại còn được ngắm trai đẹp nữa!

- Nói gì thế! Rõ ràng là khí chất người nhà tỏa ra tứ phía mà!

Tôi không đáp ngay, liếc nhìn phản ứng của Ng/u Miên.

Thấy anh hiếm hoi cười thành tiếng trước mặt người lạ.

Quan trọng hơn, anh không phủ nhận!

Trong lòng bỗng rộn ràng.

Ít nhất lúc này, người anh công nhận là tôi.

Ai mà chẳng thích được khẳng định, được thừa nhận, được yêu thương.

14

Đúng lúc ấy có người lên tiếng:

- Dư Giản Minh, cậu không lấy à?

Tôi ngoảnh lại, chính là gã vừa nói chuyện với Ng/u Miên.

Dư Giản Minh chẳng thèm ngẩng đầu:

- Ừ, tôi không thích đồ ăn vặt.

Ôi dào, tình tiết này sao giống phim tâm lý tình cảm mẹ tôi hay xem thế?

Đang định hỏi thăm Ng/u Miên về mối qu/an h/ệ này thì bên kia có người mở nước ngọt, bọt trào ra tứ tung, một phần dính lên người tôi.

Tôi đành vào nhà vệ sinh lau quần áo, từ chối đề nghị đi cùng của Ng/u Miên.

Đang cúi đầu chăm chú lau vết bẩn, ngẩng lên đã thấy bóng người trong gương.

- Có chuyện gì à? - Ánh mắt Dư Giản Minh âm trầm khiến người ta khó chịu.

- Cậu và Ng/u Miên đang hẹn hò?

Hay nói đúng hơn, nhân lúc cậu ta bị rối lo/ạn trí nhớ, cậu lợi dụng điểm yếu này để lừa cậu ta đến với mình?

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Sao hắn biết chuyện Ng/u Miên mất trí nhớ?

Tôi chưa từng nói với ai kể cả Jerry, cũng chưa ai phát hiện ra Ng/u Miên có vấn đề về đầu óc.

Rốt cuộc hắn muốn gì?

Hắn thích Ng/u Miên? Định dùng chuyện này đe dọa tôi?

Muốn nói ra sự thật để Ng/u Miên xa lánh tôi?

Bản thân tôi không sợ hắn bịa chuyện, chỉ lo việc Ng/u Miên mất trí bại lộ sẽ ảnh hưởng x/ấu đến anh.

Thấy tôi im lặng, Dư Giản Minh tưởng tôi h/oảng s/ợ:

- Muốn biết sao tôi đoán ra không? - Tôi giữ bình tĩnh chờ xem hắn còn bài gì.

Ánh mắt sau cặp kính của hắn như rắn đ/ộc, dán ch/ặt vào tôi như muốn thấy tôi hoảng lo/ạn để thỏa mãn:

- Vì trò chơi đó là do tôi giới thiệu, mà cậu ta đã có người thích từ trước.

- Cậu ta chơi game này là vì người ấy. - Hắn cười quái dị:

- Cậu nghĩ xem, nếu biết cậu chiếm chỗ của mình, cậu ta sẽ gh/ét cậu đến mức nào? Sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa?

Người thích? Hắn muốn nói ai?

Vẩy nước trên tay, tôi cười lạnh:

- Muốn nói thì cứ nói, xem anh ấy tin ai? Nếu muốn chờ đến sau này... - Tôi liếc hắn một cái, ánh mắt sắc lạnh:

- Cứ thử xem.

Tưởng rằng cảnh cáo xong người ta sẽ biết điều, nào ngờ vẫn có kẻ thích thử thách giới hạn.

15

Vài ngày sau, diễn đàn trường bùng n/ổ bài viết:

[Tin chấn động! Nhân vật nổi tiếng được tung hê là trong sạch hóa ra là đồng tính, còn giẫm hai thuyền!! Vừa yêu đương trên mạng vừa công khai tán tỉnh ở trường! Mọi người cảnh giác kẻo thành cá trong hồ thả của người ta lúc nào không hay!]

Danh sách chương

5 chương
20/03/2026 17:13
0
20/03/2026 17:14
0
24/03/2026 23:48
0
24/03/2026 23:47
0
24/03/2026 23:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu