Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Tôi và anh ấy
- Chương 2
Tần Tầm có chút không hài lòng: "Sao lại nói chuyện kiểu này?"
Tôi chẳng vui chút nào.
"Vậy anh muốn em nói chuyện thế nào?"
Tần Tầm bất lực thở dài, lại quan tâm hỏi: "Mấy năm nay em sống tốt không? Ở showbiz đã quen chưa?"
Tôi cắn ch/ặt răng.
Sao không hỏi sớm đi...
Bây giờ mới quan tâm.
Tần Tầm thấy tôi im lặng, lại gọi tên tôi.
"Tri Ngư."
"Chúng ta nói chuyện tử tế được không?"
Có gì mà nói chứ.
Trong lòng nghĩ vậy nhưng tôi vẫn quay đầu nhìn anh.
"Kỳ Diêm đối với em tốt không?"
Tôi nhíu mày, cảm thấy câu hỏi nghe kỳ cục.
"Tốt lắm, anh ấy là ông chủ tốt."
Ngoại trừ tính tình hơi lông bông.
Rồi tôi nghe Tần Tầm nói: "Kỳ Diêm tuy xuất thân từ gia tộc họ Kỳ, nhưng trên anh ta còn có người anh cả thừa kế tài giỏi."
"Anh ta từ nhỏ được nuông chiều, mọi mặt đều bình thường, tính cách lại bất cần, mở công ty giải trí có lẽ chỉ là nhất thời hứng thú, sau này chắc khó mà kế thừa gia nghiệp..."
Dừng một chút, anh tiếp tục: "Cái anh mặc vest xanh lúc nãy họ Chu, là con thứ nhà họ Chu."
"Cái anh cao cao bên cạnh là con út nhà họ Trịnh, trên còn hai anh trai một chị gái..."
Anh nói liền một mạch, khí thế tựa như tra hộ khẩu, chi tiết hơn nhiều so với phần tự giới thiệu trong phòng VIP ban nãy.
Tôi ngây người nhìn anh.
Không nhịn được, c/ắt ngang: "Anh nói mấy thứ này có ý gì?"
Tần Tầm có lẽ lâu rồi không bị ai c/ắt ngang, vô thức nhíu mày.
Nhưng vẫn nghiêm túc đáp: "Anh chỉ muốn nói với em, mấy người này toàn là lũ công tử ăn không ngồi rồi, trong tay chẳng có chút thực quyền nào."
"Không phải đối tượng đáng để em kết giao."
Vậy ai mới đáng kết giao?
Anh à?
Câu hỏi ngược ấy bị tôi nuốt trọn vào bụng.
Đột nhiên tôi cảm thấy, sau bao năm xa cách, người trước mắt trở nên xa lạ quá.
"Anh không phải bạn của họ sao?"
Có ai lại đi chê bạn mình như thế không?
Tần Tầm ngẩn ra, sau đó bật cười.
"Em không hiểu đâu, khác nhau mà."
Tôi thật sự không hiểu.
Giới nhà giàu các anh phức tạp thật.
4.
Lúc quay về, thấy tôi và Tần Tầm cùng vào, ánh mắt Kỳ Diêm dừng lại trên người chúng tôi, khẽ nheo mắt.
Không cần đoán tôi cũng biết anh ta đang nghĩ gì.
Thế là tôi trực tiếp nói muốn về trước.
Tần Tầm cũng xin lỗi cười nói có việc phải đi trước.
Vẻ ôn hòa lễ độ ấy, hoàn toàn không thể nhận ra chính anh vừa chê bai đám người kia không ra gì.
Hừ, đúng là kẻ hai mặt.
Trước khi rời đi, trợ lý của Tần Tầm chạy tới gõ cửa kính xe, lịch sự đưa danh thiếp, giọng điệu cung kính.
"Thương hiệu trang sức dưới tập đoàn Tần thị dự định ký hợp đồng người đại diện mới vào cuối năm, nếu ê-kíp của tiểu thư ôn hứng thú, xin hãy liên hệ với tôi."
Xe vừa khởi động, điện thoại Kỳ Diêm đã gọi tới.
"Em với Tần Tầm có chuyện gì thế?"
Tôi không biết giải thích từ đâu, đành thở dài.
"Em nói chúng em chỉ là qu/an h/ệ đồng hương bình thường, anh tin không?"
Kỳ Diêm khó mà tin nổi.
Đặc biệt là khi biết trợ lý Tần Tầm đưa danh thiếp cho tôi, giọng anh ta càng trở nên khó hiểu.
"Cái vị trí người đại diện thương hiệu trang sức nhà hắn nổi tiếng thời gian thử thách dài, dù em có đoạt giải anh cũng chẳng dám nghĩ tới."
"Mấy người vừa chúc rư/ợu anh hôm nay, có đứa đã c/ầu x/in hắn mấy lần rồi, Tần Tầm nhìn bề ngoài lịch sự đấy nhưng thực chất chưa từng nhân nhượng."
Kỳ Diêm nói đùa: "Người ta khác xa cái đám sống nhờ tín thác gia tộc như bọn mình, hắn leo lên từng bước một bằng thực lực."
"Tình cảm thuở nhỏ, giờ đặt lên bàn cân chẳng đáng là bao."
Dừng lại, anh ta lại hỏi tôi.
"Nhận không?"
"Nhận."
Tài nguyên tự tìm đến cửa, không nhận phí phạm.
Chỉ là trước khi đến, tôi thực sự không ngờ sẽ dính dáng tới Tần Tầm.
"Anh với Tần Tầm thân thiết lắm à?"
"Cũng bình thường, trưởng bối hai nhà quen biết nhau, hồi cấp ba gặp mặt nhiều, sau này anh ấy xuất ngoại nên ít liên lạc."
Chương 29
Chương 7
Ngoại truyện
17-19
45+Ngoại truyện Triệu Thất
Chương 16
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook