Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi là Lâm Tiểu Tịch, năm nay 21 tuổi, đ/ộc thân. Ngày thứ bảy sau khi tận thế ập đến, tôi đưa ra một quyết định trọng đại: Tôi sẽ trở thành một x/á/c sống.
Đừng vội ch/ửi tôi hèn. Nghe tôi giải thích đã.
Hôm tận thế bùng phát, tôi đang ở nhà xem phim. Điện thoại đột nhiên nhảy tin báo về một loại "virus mới", "người nhiễm có tính tấn công cao", "yêu cầu người dân ở nhà không ra ngoài". Lúc đó tôi còn nghĩ, chẳng phải giống như sốt xuất huyết hè nào cũng có sao, kệ x/á/c nó.
Cho đến khi tiếng hét thất thanh dưới lầu kéo tôi dậy khỏi ghế sofa.
Tôi nép vào cửa sổ nhìn xuống - trước cửa tiệm tạp hóa dưới lầu, bà Lưu hay lấy gậy gõ vào chân tôi m/ắng "con bé này đi đứng không để mắt" đang nằm phủ trên người đàn ông, cắn vào cổ anh ta.
M/áu phun cao ba mét!!!
Ừm, được rồi, hơi phóng đại.
Dù sao cảnh đó tôi không dám nhìn, lập tức kéo rèm cửa lại.
Sáu ngày tiếp theo, tôi sống nhờ vào chút đồ tích trữ trong nhà.
Nhưng vấn đề là.
Ăn hết rồi thì sao?
Tôi là người có lòng tự biết mình. Chạy 800 mét có thể lấy mạng tôi, mở nắp chai phải dùng răng cắn, thấy con gián có thể hét đến mức hàng xóm báo cảnh sát. Người như tôi muốn sống sót trong tận thế, tỷ lệ ngang trúng giải đ/ộc đắc.
Chưa kể những người sống sót tôi quan sát được qua khe cửa mấy ngày qua!
Từng người dữ dằn như bước ra từ game, cầm d/ao phay ch/ém ngã ba x/á/c sống, chạy nhanh hơn cả tôi đi xe điện.
Tôi không làm được.
Tôi đến cả 🔪 gà còn không dám nhìn.
Nhưng tôi cũng không muốn ch*t, với lại ch*t chắc đ/au lắm nhỉ, hu hu...
Làm sao đây? Làm sao đây???
Bỗng nhiên, tôi chợt nghĩ ra điều gì?
Tôi nhìn chằm chằm vào vũng chất lỏng đen đỏ thấm qua khe cửa, chìm vào trầm tư.
Đó là m/áu của lão Vương hàng xóm bị nhiễm bệ/nh hôm qua b/ắn vào. Gã này là huấn luyện viên thể hình, lúc rảnh rỗi hay gõ cửa hỏi tôi "em ơi có muốn tập squat cùng anh không", phiền ch*t đi được.
Hôm qua hắn bị x/á/c sống cắn trong hành lang, vật lộn chạy về nhà, đến trước cửa tôi thì gục luôn, m/áu từ khe cửa thấm vào thành một vũng nhỏ.
Lúc đó tôi sợ đến nỗi trốn sau ghế sofa r/un r/ẩy nửa tiếng.
Nhưng hôm nay, tôi nhìn vũng m/áu đã khô đọng kia, đột nhiên nảy ra ý nghĩ.
Giả sử, tôi chỉ nói giả sử thôi, nếu tôi biến thành x/á/c sống, có phải sẽ không phải ch*t?
X/á/c sống không ch*t, chỉ tồn tại mãi thôi. Tuy hơi gh/ê t/ởm, nhưng bản chất chẳng phải là một dạng tồn tại khác sao?
Hơn nữa, tôi lại không cắn người.
Tôi có thể tự nh/ốt mình trong nhà vệ sinh, yên lặng làm một x/á/c sống vô hại. Đợi đến khi thế giới bên ngoài yên ắng, biết đâu một ngày nào đó loài người nghiên c/ứu ra vaccine, tôi chẳng phải được c/ứu sao?
Nhỡ không nghiên c/ứu ra... thì cũng chẳng sao, dù gì tôi vốn cũng không sống được bao lâu nữa.
Logic hoàn hảo.
Quyết định vậy.
Tối hôm đó, tôi lục ra gói khăn ướt cuối cùng trong nhà, bịt kín từng khe cửa nhà vệ sinh cẩn thận - không phải tôi làm màu, mà phòng hờ sau khi biến thành x/á/c sống không kh/ống ch/ế được bản thân, ngửi thấy mùi người sống chạy ra ngoài thì làm sao? Phải đề phòng chính mình.
Sau đó tôi mở tủ quần áo, chọn chiếc đầm ưa thích nhất. Màu trắng sữa, cổ áo có viền ren nhỏ, lúc m/ua nhân viên bảo đây là "nét dịu dàng kiểu Pháp". Tôi nghĩ, làm x/á/c sống cũng phải làm một x/á/c sống chỉn chu, không thể mặc bộ đồ ngủ nhăn nhúm đón chào cuộc đời mới.
Tô chút phấn nhẹ, thoa son tôi thích nhất - màu cà chua chín của YSL, 320 tệ một cây ở quầy hàng, vừa m/ua trước tận thế, mới dùng hai lần.
Nhìn vào gương, cũng tạm được.
Chỉ là mắt hơi đỏ.
Không sao, Lâm Tiểu Tịch à, đây gọi là chuyển đổi chiến lược thôi.
Cô chỉ đang sống theo một cách khác mà thôi.
Tôi mang toàn bộ đồ ăn còn lại trong nhà chất trước cửa thành một đống nhỏ. Lẩu tự sôi, mì gói, nước khoáng, bánh quy nén, xếp ngay ngắn.
Rồi lấy tờ giấy, viết một dòng chữ:
"Cứ tự nhiên lấy, đừng mở cửa nhà vệ sinh là được."
Nghĩ một chút, lại thêm câu:
"Bên trong là x/á/c sống, không cắn người, không cần quan tâm."
Đặt mẩu giấy dưới thùng mì gói, tôi hít một hơi thật sâu, quay người bước vào nhà vệ sinh.
Khóa cửa cẩn thận.
Ngồi trên nắp bồn cầu, tôi nhìn con d/ao nhỏ và cây tăm bông dính m/áu x/á/c sống trên tay, tay hơi run.
Nói thật là, tôi sợ đ/au.
Nhưng còn sợ ch*t hơn.
"Lâm Tiểu Tịch, cô làm được mà." Tôi tự động viên mình, "Nghĩ mà xem, sau này khi loài người nghiên c/ứu ra vaccine, tỉnh dậy cô còn có thể viết sách, tựa đề là 'Những Năm Tháng Làm X/á/c Sống Của Tôi Trong Tận Thế', chắc chắn nổi tiếng."
Hít một hơi thật sâu, tôi vén tay áo, dùng d/ao nhỏ rạ/ch một đường trên cánh tay trái.
"Xoẹt—"
Đau thật là đ/au.
Tôi nghiến răng, cầm cây tăm bông dính m/áu chà lên vết thương.
Lần thứ nhất, không cảm giác gì.
Lần thứ hai, xung quanh vết thương bắt đầu tê lại.
Lần thứ ba, mắt tối sầm.
Trong giây cuối mất ý thức, ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi là—
Mẹ kiếp, biết đ/au thế này nên tích trữ nhiều th/uốc giảm đ/au hơn.
2.
Lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang lơ lửng giữa không trung.
Không phải ẩn dụ, mà thật sự lơ lửng - cả người bay lơ lửng dưới trần nhà vệ sinh, như một quả bóng bay chứa đầy khí heli.
Nhìn xuống, cơ thể tôi vẫn ngồi trên nắp bồn cầu, đầu nghiêng, mắt lim dim, khóe miệng chảy một dòng chất lỏng đáng ngờ - có lẽ là nước dãi.
"Vãi."
Tôi muốn hét, nhưng không phát ra tiếng.
Tôi muốn cử động, nhưng không có sức.
Tôi cứ thế lơ lửng, nhìn "bản thân" phía dưới, đầu óc trống rỗng.
Một lúc lâu sau, tôi mới dần hiểu ra tình huống trước mắt: Tôi đã biến thành x/á/c sống, nhưng dường như không phải loại thông thường. Ý thức của tôi thoát ra khỏi cơ thể, giờ đang tồn tại dưới dạng... thể linh h/ồn?
Tôi thử lơ lửng xuống thấp, tiến gần hơn đến bản thân đang ngồi trên nắp bồn cầu.
Quả nhiên, vừa đến gần cơ thể, tôi cảm nhận được một lực hút, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị hút vào. Nhưng tôi không dám đến quá gần - nhỡ bị hút vào thì sao? Nhỡ sau khi bị hút vào không thoát ra được nữa thì làm thế nào?
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 15
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook