Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

“Vì tôi không ngửi thấy tin tức tố của anh.”

“Tôi biết. Nhưng đó là lần đầu tiên có người nhìn tôi mà trong mắt không có gì cả. Không sợ hãi, không cảnh giác, cũng không phải kiểu bình tĩnh giả vờ. Thật sự là… chẳng có gì. Như đang nhìn một người bình thường.”

Hắn ngừng lại một chút.

“Em không biết điều đó có ý nghĩa thế nào với tôi đâu.”

“Kể từ khi tôi phân hóa, ánh mắt người khác nhìn tôi lúc nào cũng mang theo một thứ gì đó. Người sợ thì đầy vẻ kinh hãi, kẻ muốn lợi dụng thì ánh lên tính toán, người thương hại thì lại chất chứa xót xa. Thẩm Ngạn Châu và Cố Tình có lẽ đã là tốt nhất rồi, nhưng khi nhìn tôi, họ vẫn giữ một khoảng dè chừng.”

“Chỉ có em… là không mang theo bất cứ điều gì.”

“Em nhìn tôi như nhìn một bệ/nh nhân cảm sốt bình thường. Cần đo nhiệt độ thì đo, cần kê đơn thì kê, cần m/ắng vì tôi không chịu ăn uống tử tế thì cứ thẳng thắn m/ắng.”

“Anh đúng là không chịu ăn uống cho ra h/ồn.”

Tôi chen vào, nhưng hắn không để ý.

“Sau đó tôi bắt đầu tìm đủ lý do để đến bệ/nh viện. Ban đầu còn tự nhủ là do quen rồi, do chỗ em yên tĩnh, do ở cạnh em tôi mới ngủ được.”

“Tất cả đều là thật.”

“Nhưng không phải toàn bộ.”

Hắn tiến thêm nửa bước.

Khoảng cách ấy khiến tôi nhìn rõ những bông tuyết còn đọng trên hàng mi hắn.

“Sự thật đầy đủ là… tôi muốn ở bên cạnh em. Không phải vì em không ngửi thấy tin tức tố của tôi, không phải vì em là bác sĩ của tôi, cũng không phải vì em có thể chữa bệ/nh cho tôi.”

“Mà vì em là Tống Dã.”

“Em sẽ nắm cổ tay tôi khi tôi mất kiểm soát, nhẹ nhàng giữ lại, nói với tôi rằng em đang ở đây. Em sẽ hạ nhỏ âm thanh bàn phím khi tôi ngủ. Em dùng băng cá nhân hình khủng long dán vết thương cho tôi, rồi còn nghiêm túc nói là em không chọn hình.”

“Em gói sự quan tâm thành công việc, biến để tâm thành tiến độ điều trị, lấy chuyên môn để giải thích mọi sự gần gũi.”

“Nhưng tôi biết không phải vậy.”

“Ngay từ lúc em đặt chiếc bình giữ nhiệt vào chỗ cái cốc sứt kia… tôi đã biết rồi.”

Gió lặng hẳn.

Rừng cây im đến mức nghe rõ tiếng tuyết tan nhỏ giọt trên lá khô.

Tôi đứng đó nhìn hắn.

Khoảng cách gần đến mức, dù hoạt tính thụ thể chưa đạt 0,8, tôi vẫn cảm nhận được hơi thở mang theo cái lạnh mùa đông từ người hắn.

Hoặc có lẽ… đó vốn không phải tin tức tố.

Chỉ là hơi ấm của chính hắn.

“Bùi Trưng.”

“Ừ.”

“Anh nói xong chưa?”

“Xong rồi.”

“Vậy để tôi nói một câu.”

“Nói đi.”

Tôi đưa tay phủi lớp tuyết trên vai hắn.

Đầu ngón tay chạm vào vải áo hoodie, chạm vào đường nét bờ vai dưới lớp vải, chạm vào hơi ấm đang lan ra.

“Bình giữ nhiệt tôi không trả đâu.”

Hắn khẽ sững lại.

“Khăn quàng cũng không trả.”

Môi hắn khẽ động.

“Còn mấy thứ anh để ở phòng làm việc của tôi... áo khoác, sách, kẹp tài liệu, cục sạc cũng đừng mang đi.”

“Mang đi rồi, chỗ tôi sẽ trống lắm.”

Hắn đưa tay đặt lên tay tôi đang đặt trên vai hắn, nắm lại.

Lòng bàn tay ấm, các khớp ngón rõ ràng. Lực nắm không còn là sự siết ch/ặt tuyệt vọng như hôm ở phòng trị liệu, mà là một sự khẳng định.

Rằng tôi đang ở đây.

Rằng tôi sẽ không rời đi.

“Không mang đi.” Hắn nói.

“Ừ.”

“Sau này còn để thêm.”

“Đừng để nhiều quá, phòng làm việc của tôi có hạn.”

Hắn cười.

Lần thứ hai tôi thấy hắn cười như vậy.

Gần hơn lần hôm qua trong tuyết... gần đến mức tôi nhìn thấy nếp nhăn nơi khóe mắt, lớp da khô trên môi, và cả hình ảnh mình phản chiếu trong đồng tử hắn.

“Tống Dã.”

“Ừ.”

“Tôi có thể không?”

Tôi biết hắn đang hỏi gì.

“Anh đang xin chỉ dẫn y tế à?”

“Tôi đang xin em cho phép.”

Tôi nhìn vào mắt hắn.

Băng nứt, tuyết tan, mặt sông vỡ ra từng mảng.

Bên dưới không phải nước đục, không phải bùn lầy.

Mà là mùa xuân.

Mùa xuân mà tôi đã nhận ra từ lâu.

“Được.”

Hắn cúi đầu, trán chạm trán tôi.

Không phải hôn.

Chỉ là chạm trán, mũi kề mũi, hơi thở hòa vào nhau thành làn khói trắng mỏng trong không khí lạnh.

Rất gần.

Gần đến mức tôi cảm nhận được hàng mi hắn khẽ chạm vào da.

Gần đến mức tôi cuối cùng x/á/c nhận... cái “hơi thở mùa đông” ấy không phải ảo giác.

“Tin tức tố của anh.” Tôi khẽ nói. “Không đ/áng s/ợ như người ta nói.”

“Vì là em.”

“Có lẽ vậy.”

“Không phải có lẽ.”

Tôi nhắm mắt lại.

Hơi ấm từ trán hắn truyền sang, đều đặn, bền bỉ, không hề tan đi.

Như nước trong chiếc bình giữ nhiệt kia... không bao giờ ng/uội.

Những chuyện sau đó, thật ra rất bình thường.

Không có biến cố kịch tính, không chia lìa sống ch*t, không có người thứ ba xen vào, cũng chẳng bị tổ chức ngăn cản.

Tin tức tố của Bùi Trưng trở lại trạng thái ổn định hoàn toàn sau ba tuần kết thúc điều trị buổi cuối. “Ổn định” ở đây có nghĩa là vẫn rất mạnh - thuộc nhóm Alpha hàng đầu nhưng đã có thể kiểm soát hoàn toàn. Muốn thả thì thả, muốn thu thì thu, như một thanh ki/ếm cuối cùng cũng tìm được vỏ.

Lần đầu hắn tham gia hội nghị tác chiến liên hợp, cả phòng họp đều sững lại.

“Tin tức tố của Trưởng quan Bùi hôm nay…” Có người khẽ nói.

“Sao vậy?”

“Không phải là không có… mà là… bình thường rồi?”

Phó tham mưu trưởng Tần ngồi đối diện nhìn hắn rất lâu, cuối cùng chỉ gật đầu, không nói gì.

Sau đó Thẩm Ngạn Châu nhắn tin cho tôi:

“Cảm ơn bác sĩ Tống.”

Cố Tình chuyển tiếp tin nhắn ấy, thêm vào:

“Hôm nào mời anh ăn cơm, anh chọn chỗ nhé.”

Tôi trả lời:

“Nhà ăn tập thể cũng được, tôi không kén.”

Cố Tình hỏi lại:

“Bùi Trưng có kén không?”

Tôi không trả lời.

Hoạt tính thụ thể của tôi bắt đầu giảm sau khi ngừng tiếp xúc, nhưng chậm hơn dự đoán của Trần Khắc.

Tuần đầu: 0.76.

Tuần thứ hai: 0.72.

Tuần thứ ba: 0.68.

Vẫn giảm, nhưng không nhanh.

Mỗi tuần, Trần Khắc đều kiểm tra dữ liệu một lần. Từ chỗ “giảm bình thường” dần chuyển thành “ừm… vẫn đang giảm”, trong giọng ông có chút lo lắng khó giấu.

Đến tuần thứ sáu, con số dừng lại ở 0.53.

Không nhúc nhích nữa.

Danh sách chương

5 chương
20/03/2026 16:43
0
20/03/2026 16:43
0
20/03/2026 16:43
0
20/03/2026 16:43
0
20/03/2026 16:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu