Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Như thể trước đây hắn đã có một phán đoán mơ hồ về tôi, đến lúc này phán đoán ấy coi như được x/á/c nhận.
"Trước kia cậu không phải quân y." Hắn nói.
Đây không phải câu hỏi.
Tôi không đáp.
"Hệ thống đào tạo ngoại khoa của quân khu không có kiểu huấn luyện xử trí cấp c/ứu như vậy. Động tác của cậu quá nhanh, không phải do luyện tập, mà là do đã dùng thành thạo."
Hắn dừng lại một nhịp.
"Đã dùng rất nhiều lần."
Tôi phải thừa nhận, khả năng quan sát của hắn khiến tôi hơi bất ngờ.
"Anh đang điều tra tôi?"
"Không cần điều tra." Hắn đáp: "Chỉ cần nhìn là đủ."
Hành lang chỉ còn lại hai người. Tiếng mưa lọt qua khung cửa sổ khiến không gian càng thêm tĩnh lặng.
"Tay cậu rất vững." Hắn nói, như đang kết luận: "Nhưng lúc rửa tay ban nãy, cậu chà tới ba lần."
Tôi vô thức liếc xuống đôi tay mình.
"Lần đầu đã rửa sạch rồi, hai lần sau là thừa." Giọng hắn hạ thấp hơn: "Cậu đang có thói quen kiểm tra xem tay mình có run hay không."
Tôi im lặng.
Hắn cũng không hỏi thêm.
Vài giây sau, hắn quay người rời đi.
Tôi nhìn theo dáng đi có phần vướng víu của hắn, không phải chân bị thương, chỉ là bộ đồ bệ/nh nhân quá dài.
"Về thì cuộn ống quần lên, đừng để vấp."
Hắn cúi nhìn ống quần, không làm theo, vẫn tiếp tục bước đi.
Tôi đứng trong hành lang, nghe tiếng mưa hòa cùng nhịp chân hắn xa dần.
Hắn nói đúng.
Tôi đã chà tay ba lần.
Những tháng cuối cùng của kiếp trước, trực cường độ cao liên tục khiến tay tôi bắt đầu xuất hiện những cơn run nhẹ, khó kiểm soát. Không ảnh hưởng đến thao tác, nhưng tôi biết rất rõ.
Mỗi lần xử lý xong bệ/nh nhân, tôi đều rửa tay, lần đầu để rửa sạch m/áu và dung dịch sát khuẩn, những lần sau là để trấn an chính mình.
Tôi tưởng thói quen này sẽ ở lại với thân x/á/c cũ.
Nhưng không.
Nó theo tôi đến tận đây.
Nhưng hôm nay, tay tôi không run.
Một lần cũng không.
Tôi cử động các ngón tay, quay về phòng làm việc.
Trên bàn là đơn xin hội chẩn mới, khu bệ/nh số 3, Bùi Trưng. Khoa đề nghị ghi "Ngoại khoa". Ở mục bác sĩ đề nghị, bên cạnh chữ ký của Trần Khắc có thêm một dòng chữ nhỏ:
"Đề nghị bác sĩ Tống Dã chịu trách nhiệm theo dõi."
Tôi cầm bút ký vào mục bác sĩ tiếp nhận.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.
Ngày Bùi Trưng xuất viện, tôi đang ký hồ sơ theo dõi cuối cùng ở quầy y tá.
Vết thương của hắn lành tốt, nhiễm trùng đã được kiểm soát, c/ắt chỉ sớm hơn dự kiến hai ngày. Trần Khắc ghi một loạt chỉ dẫn trong tóm tắt xuất viện, cuối cùng thêm dòng "tái khám định kỳ" với tần suất hai tuần một lần.
Hợp lý, thậm chí có phần thận trọng.
Bùi Trưng thay lại quân phục khi nhận giấy xuất viện.
Nói thật, đây là lần đầu tôi thấy hắn đứng chỉnh tề như vậy. Trước giờ chỉ thấy hắn mặc đồ bệ/nh nhân hoặc áo sơ mi, lúc nào cũng mang vẻ mệt mỏi của người bị thương. Giờ khoác quân phục, cầu vai ngay ngắn, khí chất khác hẳn mọi ngày.
Mọi người trong hành lang tự động dạt sang hai bên. Không hẳn vì tin tức tố, dù yếu tố đó chắc chắn có… mà phần nhiều là bản năng mách bảo: người này không dễ đụng vào.
Hắn bước tới quầy y tá. Lúc đó tôi đang cúi đầu viết.
"Hoàn thành thủ tục xuất viện rồi?"
"Xong rồi."
"Đã đọc chỉ dẫn chưa?"
"Đọc rồi."
"Có vấn đề gì thì liên hệ khoa ngay."
Tôi đưa thẻ theo dõi cho hắn. Quy trình tiễn bệ/nh nhân tiêu chuẩn, không khác gì những người khác.
Hắn nhận lấy, cúi xuống xem.
"Hai tuần nữa gặp lại."
"Ừ."
Hắn rời đi.
Hành lang lại trở nên trống trải. Dải cảnh báo khu bệ/nh số 3 đã được dỡ bỏ. Các y tá thở phào, có người còn đề nghị tối nay đi ăn mừng.
Trở về phòng làm việc, tôi phát hiện trên bàn thiếu một thứ.
Chiếc cốc sứ tráng men đã biến mất.
Tìm một lúc, tôi thấy nó nằm trên nóc tủ. Bên cạnh là một chiếc cốc mới cùng bình giữ nhiệt inox, không nhãn mác nhưng nhìn là biết đồ tốt.
Trong bình là nước ấm, nhiệt độ vừa uống.
Không có giấy nhắn, không ký tên.
Tôi nhấp một ngụm.
Ừm, nước.
Không có gì đặc biệt.
Nhưng cái cốc sứ tráng men của tôi giữ nhiệt kém thật, mùa đông đổ nước nóng vào, chưa đầy mười phút đã ng/uội.
Tôi rửa sạch bình giữ nhiệt, đặt vào chỗ của chiếc cốc sứ.
Hai tuần sau, Bùi Trưng xuất hiện đúng giờ ở phòng khám.
Đúng theo nghĩa đen. Hẹn ba giờ chiều, hắn đến lúc hai giờ năm mươi tám, đứng đợi trước cửa hai phút, đúng ba giờ thì gõ cửa.
"Mời vào."
Hắn bước vào, ngồi xuống.
Tôi lật bệ/nh án, bắt đầu kiểm tra định kỳ. Vết thương lành tốt, không có dấu hiệu nhiễm trùng, vận động bình thường.
"Có chỗ nào khó chịu không?"
"Không."
"Đau?"
"Không."
"Giấc ngủ?"
Hắn ngập ngừng: "Tạm được."
"Tạm được là tốt hay không tốt?"
"... Như trước."
Tôi ghi chú vào bệ/nh án. Bệ/nh nhân rối lo/ạn tin tức tố thường gặp vấn đề về giấc ngủ, không có gì lạ.
"Hai tuần sau đến tái khám, cùng giờ."
"Được."
Hắn đứng dậy, đi đến cửa rồi dừng lại.
"Bình giữ nhiệt dùng ổn chứ?"
"Ổn, cảm ơn."
Hắn gật đầu, rời đi.
Lần tái khám thứ hai là hai tuần sau, ba giờ đúng, tiếng gõ cửa vang lên.
Kết quả bình thường.
"Hai tuần sau đến tái khám lần nữa."
"Được."
Lần thứ ba, hai tuần sau, ba giờ đúng, tiếng gõ cửa vang lên.
Vẫn bình thường.
Đến lần thứ tư, tôi thấy cần phải nói:
"Bùi Trưng, vết thương của anh đã hoàn toàn bình phục."
"Ừ."
"Có thể đổi sang tái khám mỗi tháng một lần."
"Ừ."
"Thậm chí hai tháng một lần cũng được."
"Ừ."
Tuần sau, hắn lại đến.
Không phải ngày tái khám.
Hắn xuất hiện ở hành lang khu điều trị trong bộ đồ ngày thường, tay xách một túi giấy, hỏi thăm tôi ở quầy y tá.
Cô y tá chạy đến báo với vẻ mặt rất khó tả:
"Anh Tống, cái… trưởng quan Bùi đến rồi."
"Không phải tuần sau mới tái khám sao?"
"Anh ấy nói không phải đến để tái khám, mà là… mang đồ đến."
Tôi bước ra.
Bùi Trưng đưa túi giấy cho tôi.
Bên trong là một hộp trà.
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook