Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không rõ tỉnh lại từ lúc nào, tôi nằm trên chiếc giường cứng đơ. Trần nhà xa lạ, không khí lẫn mùi th/uốc sát trùng và chút tanh gỉ của kim loại.
Chiếc chăn màu xanh quân đội được gấp vuông vức. Trên tủ đầu giường đặt một chiếc cốc sứ tráng men, in năm chữ: “Vì nhân dân phục vụ”.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu.
Không phải vì xúc động, mà vì đang tự hỏi… có phải mình bị bệ/nh viện quân đội nào đó nhặt về không.
Rồi ký ức ập tới.
Không phải của tôi.
Mà là của một bác sĩ quân y trùng tên, hai mươi sáu tuổi, Beta, thuộc khoa ngoại của bệ/nh viện quân khu. Đánh giá chuyên môn: “đạt chuẩn”. Qu/an h/ệ xã hội: “tồn tại mờ nhạt”. Nhận xét hằng năm: “Làm việc nghiêm túc, không có gì nổi bật”.
Tôi thầm ch/ửi một câu.
Gộp ba cái nhận xét lại, chẳng khác nào nói người này có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Mất thêm nửa ngày, tôi mới tiêu hóa xong một sự thật khác...
Thế giới này chia thành Alpha, Beta và Omega. Có thứ gọi là tin tức tố quyết định địa vị xã hội, xu hướng chọn bạn đời, cùng một loạt cơ chế sinh lý mà tôi nghe xong chỉ thấy nhức đầu.
Alpha đứng trên đỉnh, Omega được bảo vệ như báu vật, còn Beta là số đông bình thường nhất.
Tôi, Tống Dã, cũng là Beta.
Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị ảnh hưởng bởi nó. Trong hệ thống này, theo lời đồng nghiệp, tôi là “tấm khiên an toàn di động”.
Đánh giá của tôi về việc này là: Khá tốt.
Kiếp trước dị ứng phấn hoa, kiếp này bớt một tác nhân dị ứng, hời rồi.
Tôi ngồi dậy, lật lịch trực đặt trên đầu giường.
Tuần này chỉ có năm ca ban ngày. Không có ca đêm.
Tôi nhìn lại lần nữa, chắc chắn mình không hoa mắt.
Năm ca ngày.
Không ca đêm.
Kiếp trước tôi làm bác sĩ cấp c/ứu, lịch trực chính là thứ tr/a t/ấn tinh thần tôi. Mỗi lần mở ra, bạn không bao giờ biết sẽ thấy kiểu sắp xếp vô lý đến mức nào.
Còn tờ này… gọn gàng sạch sẽ, như một bài thơ ngắn chỉnh tề.
Tôi đặt nó lại chỗ cũ, đầy trịnh trọng.
Dù chưa biết vì sao lại tới đây, nhưng ít nhất — kiếp này tôi không phải trực ba mươi sáu tiếng nữa.
Mặc quân phục chỉnh tề xong, tôi mới bước ra ngoài.
Trên hành lang gặp vài đồng nghiệp.
“Bác sĩ Tống, chào buổi sáng.”
“Chào.”
“Hôm nay nhà ăn có thịt rán giòn.”
“Ừ.”
“À… dạo này đừng tới khu bệ/nh số ba nhé.”
Tôi dừng lại: “Sao vậy?”
Cô y tá hạ giọng, vẻ mặt như kể chuyện m/a:
“Bên đó có một Alpha, tin tức tố có vấn đề. Ai lại gần cũng sẽ…”
Cô ấy làm động tác khoa trương,
“…buồn nôn, chóng mặt, chân run. Lần trước bác sĩ Lưu vào thăm bệ/nh, không chịu được, tý nữa thì nôn ra ngoài hành lang.”
“Phản ứng dị ứng à?”
“Không phải dị ứng bình thường… mà giống như sợ theo bản năng. Kiểu cơ thể tự cảnh báo — tránh xa hắn ra, càng xa càng tốt.”
Nói xong, cô ấy rùng mình, dặn thêm một lần “đừng lại gần”, rồi vội vàng chạy đi.
Tôi cầm đĩa ra nhà ăn lấy bữa sáng.
Thịt rán giòn, đúng là ngon thật.
Vừa ngồi ăn, tôi vừa nghe bàn bên cạnh bàn tán về Alpha ở khu số ba.
“Nghe nói là nhân vật lớn, quân hàm cao lắm.”
“Cao thì có ích gì, tin tức tố thế kia ai chịu nổi?”
“Đúng đấy, lịch trực y tá xếp không nổi, chẳng ai muốn vào.”
“Thế vết thương của hắn thì sao?”
“Dù sao cũng không phải việc của tôi.”
Tôi ăn nốt miếng cuối cùng, mang khay đi trả.
Không phải việc của tôi.
Câu này… kiếp trước tôi nghe quá nhiều rồi.
Phòng cấp c/ứu đẩy vào một người đầy m/áu. Không phải khoa của tôi, không phải ca của tôi, không phải việc của tôi.
Nhưng người đó nằm ngay trước mặt bạn.
Tôi rửa tay, quay lại làm việc.
Khu bệ/nh số ba nằm ở cuối dãy nội trú, cách hẳn các khu khác một hành lang dài.
Cuối hành lang có căng dây cảnh báo, bên cạnh dựng bảng: “Khu vực tin tức tố nguy hiểm – không phận sự miễn vào”.
Lúc đi ngang qua, tôi vốn không định vào.
Thật đấy.
Nhưng tôi nghe thấy tiếng máy theo dõi.
Chính x/á/c là tiếng báo động.
Âm thanh “bíp bíp” ngắn và dồn dập — dân y chỉ cần nghe là lập tức căng thẳng. Nó báo hiệu chỉ số sinh tồn đã vượt ngưỡng an toàn.
Tôi đứng ngoài vạch cảnh giới, lắng nghe ba giây.
Không có tiếng bước chân. Không ai đáp lại. Không có bất kỳ động tĩnh nào của nhân viên y tế.
Thêm hai giây nữa.
Tiếng báo động vẫn vang.
Tôi nhìn hai đầu hành lang — trống trơn.
Rồi đưa tay kéo dây cảnh giới ra.
Cửa phòng không khóa.
Đẩy cửa vào, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một mùi khó chịu nào đó — vì ai cũng nói tin tức tố của người này đ/áng s/ợ đến mức nào.
Nhưng chẳng có gì.
Không khí khô, thoang thoảng mùi m/áu — mùi vết thương, lẫn chút mùi tanh kim loại mà th/uốc sát trùng không che hết được.
Ngoài ra… không có gì khác.
À, phải.
Tôi là Beta.
Lúc này, việc không ngửi được tin tức tố lại trở nên cực kỳ hữu dụng.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường bệ/nh.
Rèm kéo kín, ánh sáng lờ mờ.
Người trên giường tựa nửa người vào đầu giường. Áo khoác quân phục vắt bên cạnh. Chiếc sơ mi trắng bên trong thấm một mảng đỏ sẫm ở vai trái.
Vết thương đã tái phát.
Chỉ số trên máy nhảy lo/ạn: nhịp tim tăng cao, oxy m/áu giảm. Chưa tới mức nguy kịch, nhưng nếu tiếp tục bỏ mặc… tình hình sẽ x/ấu đi nhanh chóng.
Khi tôi bước đến cạnh giường, người đó mở mắt.
Phải nói sao nhỉ…
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook