Tôi là bạn gái chuyên nghiệp.

Tôi là bạn gái chuyên nghiệp.

Chương 3

21/03/2026 19:20

Chúng tôi cãi nhau kịch liệt, buông ra những lời đ/ộc địa nhất.

Không còn khả năng quay lại.

Tôi đổi số điện thoại, chuyển nhà, biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của anh.

Tôi không trách anh.

Người ta có nghĩa vụ gì phải cho tôi mượn mười vạn? Tôi là cái gì của anh đâu?

Tôi không xứng.

Nhưng tôi vẫn đ/au lòng lắm.

Giá như lúc ấy có mười vạn, có lẽ mẹ tôi đã sống thêm được vài tháng nữa.

Những ngày cuối, bà g/ầy trơ xươ/ng, đ/au đến mức thâu đêm không ngủ được, nhưng chưa bao giờ than thở với tôi.

Bà chỉ nói: 'Con gái, mẹ làm khổ con rồi.'

Tôi đáp: 'Không có đâu ạ.'

Bà thở dài: 'Th/uốc đó đắt lắm, đừng dùng nữa. Mẹ sống đủ lâu rồi.'

Tôi gật đầu: 'Vâng ạ.'

Thực ra tôi cũng không m/ua nổi nữa rồi. Tôi không có mười vạn.

Đêm bà ra đi, tôi nắm bàn tay lạnh dần của bà.

Sau này tôi nhận hũ tro cốt, đặt trong chiếc hộp nhỏ, để trên tủ quần áo trong phòng trọ.

Tôi không có tiền m/ua đất nghĩa trang.

Khu ngoại ô rẻ nhất cũng phải tám vạn.

Nên giờ tôi làm bạn gái thuê.

Một ngày một vạn, tiền lì xì tự giữ.

Chỉ cần ngoan ngoãn, cười duyên, gọi vài tiếng anh yêu là lại gần hơn tám vạn một chút.

Mẹ tôi đang nhìn tôi từ trên tủ quần áo.

Tôi nghĩ bà sẽ không trách mình đâu.

***

Cố Nhiên nhanh chóng dọn thức ăn lên bàn.

Sáu món mặn một canh, bày la liệt.

Anh xới cơm cho tôi, đưa đũa, rồi lại dúi thìa vào tay.

'Nếm thử món này xem.'

Anh gắp miếng sườn kho cho vào bát tôi: 'Anh hầm cả buổi chiều đấy.'

Tôi cúi đầu ăn, im lặng.

Cố Sâm ngồi đối diện, cầm đũa trên tay nhưng không động vào thức ăn.

Cố Nhiên lại gắp thêm rau cho tôi: 'Món này cũng ngon, em thử đi.'

Nhìn đống thức ăn chất đầy trong bát, tôi khẽ nói: 'Đủ rồi, em ăn không hết đâu.'

'Cứ ăn từ từ.'

Cố Sâm bất ngờ cất tiếng: 'Anh, cô ấy không ăn ngò rí.'

Tôi gi/ật mình.

Cố Nhiên cũng ngẩn người, nhìn xuống bát tôi.

Món vừa được gắp có rắc ít ngò rí vụn.

Cố Sâm nhìn tôi, mép khẽ nhếch lên không nói.

Nhưng tôi cảm nhận rõ sự khiêu khích trong đó.

Cố Nhiên không hỏi thêm.

Anh thẳng thừng gắp miếng rau đó bỏ vào bát mình, rồi gắp món khác cho tôi.

'Sau này anh sẽ không cho ngò vào nữa.'

'Không cần đâu.' Tôi lắc đầu: 'Khẩu vị em thay đổi rồi, giờ em ăn được.'

Tôi cúi xuống, đưa món đó vào miệng.

Sắc mặt Cố Sâm tối sầm.

Anh ta đặt đũa xuống: 'Anh biết em với Trình Âm có qu/an h/ệ gì không?'

'Biết.'

'Biết ư?'

'Ừ.' Giọng Cố Nhiên bình thản: 'Em ấy kể với anh rồi.'

Cố Sâm chằm chằm nhìn anh trai: 'Vậy mà anh vẫn...'

'Vẫn sao?'

Cố Sâm im bặt.

Cố Nhiên nhìn em trai: 'Cố Sâm, anh biết hai người từng hẹn hò, nhưng anh không để tâm.'

Cố Sâm há hốc mồm, lắp bắp: 'Anh thật hào phóng.'

Cố Nhiên mỉm cười: 'Âm Âm rất tốt.'

Cố Sâm không đáp lại.

Bàn ăn chìm vào yên lặng.

Tôi cúi đầu ăn cơm, liếc thấy bàn tay Cố Sâm nắm ch/ặt đũa đến trắng bệch.

Sau đó anh ta không nói thêm lời nào.

Bữa cơm kết thúc, Cố Sâm đứng dậy: 'Em về.'

'Vội thế?' Cố Nhiên cũng đứng theo.

'Ừ, về nhà cùng bố mẹ.'

Anh ta bước đến cửa, dừng lại khi xỏ giày, không quay đầu.

'Trình Âm.'

Tôi ngẩng lên.

Anh ta ngoảnh lưng về phía tôi: 'Mười vạn đó... sau này anh định chuyển khoản cho em, nhưng không liên lạc được nữa.'

Cánh cửa mở rồi khép lại.

Tiếng xe n/ổ máy dưới phố xa dần.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, ngẩn người.

Cố Nhiên đã bắt đầu dọn dẹp bát đĩa.

Tôi bừng tỉnh, bước lại phụ giúp.

Tiếng nước chảy rào rào trong bếp.

Tôi đứng cạnh anh, nhận từng chiếc bát đã rửa để lau khô.

'Trình Âm.' Anh đột ngột lên tiếng.

'Vâng?'

'Lúc nãy... có làm em khó chịu không?'

Tay tôi khựng lại.

Anh quay lưng rửa bát, không nhìn rõ biểu cảm.

'Không có.' Tôi đáp: 'Anh không cần... quan tâm cảm xúc của em thế đâu, bởi vì...'

'Bởi vì sao?'

Tôi im lặng.

Anh khóa vòi nước, lau tay, rồi rút từ túi tạp dề ra một phong lì xì.

Dày hơn hai phong trên bàn nhiều.

'Chúc mừng năm mới.' Anh đưa cho tôi.

Tôi nhìn phong bì màu đỏ, không đón lấy.

'Nhiều quá.'

'Cứ cầm đi.'

'Nhưng hợp đồng...'

'Hợp đồng là hợp đồng.' Anh nhét lì xì vào tay tôi: 'Còn đây là tấm lòng anh.'

Tôi nắm ch/ặt phong lì xì, dày cộp, cạnh giấy cứa vào lòng bàn tay.

Tôi hít mạnh: 'Anh không cần phải thế đâu.'

Anh nhìn tôi không nói.

Tôi cúi xuống nhìn phong bì đỏ: 'Em đến đây chỉ để ki/ếm tiền, anh đối tốt như vậy em không xứng đáng.'

Anh im lặng vài giây, rồi xoa đầu tôi.

'Đây chỉ là lì xì năm mới, không có chuyện xứng hay không.'

Không để tôi phản ứng, anh quay lưng tiếp tục rửa bát.

'Lúc nãy hai người nói chuyện, anh nghe được rồi.'

'Lúc đó... em rất khổ phải không?'

Tôi không kìm được nữa.

Nước mắt rơi xuống mà bản thân còn chưa kịp nhận ra.

Đến khi ý thức được thì mặt đã đầm đìa.

'Trình Âm?'

Cố Nhiên quay lại, nhìn mặt tôi mà ngẩn người.

'Xin lỗi anh.' Tôi vội lau nước mắt: 'Em...'

Chưa nói hết câu, nước mắt lại trào ra.

Cố Nhiên đứng như trời trồng, tay giơ lên rồi lại hạ xuống.

'Đừng khóc nữa.' Giọng anh có chút hoảng hốt: 'Anh nói sai điều gì sao?'

Tôi lắc đầu.

Anh do dự một chút, bước tới vỗ nhẹ lưng tôi.

'Không sao đâu.' Anh nói.

Tôi càng khóc to hơn.

'Ổn cả thôi.' Anh thì thầm: 'Sẽ ổn thôi.'

***

Tôi khóc rất lâu.

Cố Nhiên cứ thế ôm tôi đứng trước cửa bếp, tay vỗ về nhẹ nhàng.

Đột nhiên ngoài cửa sổ rực sáng.

Tiếng pháo hoa vang lên từ xa.

Tôi ngẩng đầu nhìn qua khung cửa nhỏ.

Từng chùm pháo hoa nở rộ trên nền trời đêm.

Mười hai giờ.

Năm mới rồi.

Tôi chợt nhận ra trước áo len Cố Nhiên ướt đẫm.

Tôi vội lùi lại: 'Xin lỗi anh.'

Anh lắc đầu: 'Không sao.'

Tôi cúi mặt, giọng còn nghẹn ngào: 'Chỉ là lâu lắm rồi em không...'

'Ừm?'

'Sau khi mẹ bệ/nh, em luôn ở một mình.'

'Vừa đi làm, vừa chăm mẹ, vừa loay hoay gom tiền.'

'Rồi bà mất, em vẫn một mình.'

'Muốn khóc mà không khóc được, không hiểu sao hôm nay lại...'

Tôi không nói nổi nữa.

Cố Nhiên nhìn tôi chăm chú.

Trong mắt anh có thứ tôi hiểu được.

Là xót thương.

Tôi gi/ật mình, vội quay mặt đi.

Tiếng pháo hoa vẫn n/ổ rền ngoài kia.

'Em phải về rồi.' Tôi nói.

Cố Nhiên ngơ ngác: 'Muộn thế này cơ à?'

'Ừ, hợp đồng chỉ đến hôm nay thôi.'

Tôi đưa lại khăn cho anh: 'Cảm ơn anh nhiều lắm, Cố Nhiên.'

Danh sách chương

5 chương
14/03/2026 15:33
0
14/03/2026 15:33
0
21/03/2026 19:20
0
21/03/2026 19:18
0
21/03/2026 19:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu