Trọng Sinh Làm Cún Con

Trọng Sinh Làm Cún Con

Chương 1

21/03/2026 19:05

Sau khi ch*t, Diêm Vương đưa cho tôi hai lựa chọn.

Một là xóa sạch ký ức, luân hồi làm người.

Hai là giữ nguyên ký ức, kiếp sau làm chó.

Tôi suy nghĩ một lát.

"Tôi chọn làm chó."

Một tiếng búa đóng định đoạt.

Tôi bắt đầu cuộc đời mới.

À không.

Kiếp chó mới.

1

Tôi được sinh ra từ bụng chó mẹ.

Những ngày đầu mắt nhắm nghiền, chỉ biết vật lộn với đám anh chị em tranh nhau bú sữa.

Khi mở mắt nhìn thế giới, tôi nhận ra mẹ tôi là chó hoang.

Bộ lông xám xịt bết dính, người đầy vết thương, mảng da bên đùi phải trơ ra thịt đỏ.

Nhưng mẹ vẫn chăm chút đàn con chu đáo.

Mỗi lần về, mẹ li /ếm láp cẩn thận từng đứa chúng tôi.

Ngoài tôi còn bốn anh chị em.

Dựa vào màu lông, tôi đặt tên chúng nó:

Đen, Vàng, Trắng, Hoa.

Tôi định rời đi khi đủ tháng.

Nhưng nhanh chóng nhận ra sự thật phũ phàng:

Chó mẹ không thể nuôi nổi cả đàn.

2

Ngày thứ mười, mẹ g/ầy rộc đi.

Sữa cạn dần.

Hoa - đứa yếu nhất - đã không cựa quậy được nữa.

Mẹ cuống quýt chạy vòng quanh ổ.

Nhưng vô ích.

Mẹ chạy hết thùng rác này sang thùng khác,

chỉ ki/ếm được chút thức ăn ít ỏi.

Nuôi thân còn khó, huống chi năm đứa con.

Tôi đành thay đổi kế hoạch.

Ít nhất phải giúp mẹ và đàn em sống sót.

Nhưng trước khi tôi hành động, mẹ đưa ra quyết định bất ngờ.

3

Đêm thứ mười một, trời lạnh c/ắt da.

Bầu vú mẹ khô khốc.

Mẹ rên lên những tiếng n/ão nề.

Lần lượt đ/á/nh hơi từng đứa con.

Li /ếm qua một vòng.

Rồi như hạ quyết tâm.

Mẹ cắn cổ Hoa lôi đi.

Tôi không biết mẹ mang Hoa đi đâu.

Phải chăng bỏ rơi nó?

Tôi tru lên thảm thiết trong ổ.

Mẹ không ngoảnh lại.

Bóng lưng g/ầy gò khuất vào màn đêm.

4

Mẹ trở về một mình.

Hoa biến mất.

Tôi gào lên hỏi mẹ đã làm gì Hoa.

Mẹ liếc nhìn tôi.

Rồi cắn cổ Trắng lôi đi.

Hết lượt này đến lượt khác.

Đen, Vàng.

Cuối cùng là tôi.

Được mẹ cắn cổ bế đi, tôi thấy thế giới bên ngoài ổ rác.

Từ bãi rác nơi chúng tôi sống,

đến những con phố và cao ốc.

Cuối cùng, mẹ dừng trước tòa nhà hai tầng.

Trên biển hiệu viết: Bệ/nh viện thú y.

5

Khoảnh khắc ấy, tôi muốn tán dương trí thông minh của mẹ.

Có lẽ mẹ không hiểu nơi này là gì.

Chỉ tình cờ thấy lũ chó con trong đó.

Hoặc nghe đồn loài chó truyền tai nhau nơi này chữa lành vết thương.

Nên mẹ mang chúng tôi tới.

Hoa và những đứa khác được đặt trên bậc thềm.

Co ro r/un r/ẩy trong gió lạnh.

Mẹ vội tha tôi chạy tới.

Lấy thân hình g/ầy guộc sưởi ấm chúng tôi.

Áp tai vào bụng mẹ, tôi nghe tiếng bụng đói cồn cào.

Cố lên mẹ ơi.

Khi bệ/nh viện mở cửa, sẽ có người tốt cho mẹ ăn.

Nhưng mọi chuyện lại vượt quá dự tính.

6

Trời vừa hửng sáng, mẹ li /ếm thức tôi dậy.

Ti/ếng r/ên rỉ đầy lưu luyến.

Mẹ li /ếm qua từng đứa con lần cuối.

Đến khi phố xá bắt đầu nhộn nhịp.

Khi các cửa hàng lần lượt mở cửa.

Mẹ ngoảnh nhìn chúng tôi lần chót.

Bất chấp tiếng kêu thảng thốt.

Quay lưng bỏ đi.

Mẹ đang... bỏ rơi chúng tôi?

Có lẽ do mang ký ức kiếp người, tôi nghĩ theo logic con người.

Tôi không hiểu tại sao mẹ làm vậy.

Mẹ có thể ở lại đây chờ bệ/nh viện mở cửa để được cho ăn mà.

Nhưng mẹ chọn rời đi.

Phải chăng mẹ thích cuộc sống lang thang hơn?

Không lâu sau, cửa bệ/nh viện mở ra.

Một cô y tá thú y bước ra.

Thấy chúng tôi, cô kêu lên kinh ngạc.

Nhẹ nhàng bế cả đàn vào trong.

Khi cửa đóng lại,

tôi thoáng thấy bóng mẹ lẻn sau góc phố.

7

Chúng tôi được chăm sóc chu đáo.

Cô y tá cho bú sữa dê mỗi ngày.

No bụng, chúng tôi lớn nhanh như thổi.

Ngay cả Hoa yếu ớt cũng khỏe mạnh hẳn.

Mọi thứ dường như đang tốt đẹp.

Nhưng lòng tôi vẫn canh cánh nhớ mẹ.

Ngày thứ hai mươi, chúng tôi đã nhảy nhót khắp nơi.

Và bắt đầu ăn dặm.

Tôi cũng giao tiếp được với anh chị em.

Ngoại trừ Trắng, những con khác chỉ biết ăn và chơi.

Trắng khác biệt - nó mang ký ức kiếp trước.

Kiếp trước nó cũng là chó.

Tên cũ là Mèo Mèo do một cô bé hay khóc đặt cho.

8

Cô y tá bàn với đồng nghiệp:

sẽ tìm chủ nhận nuôi khi chúng tôi đủ tháng.

Mèo Mèo ủ rũ:

"Tao không muốn được nhận nuôi."

Tôi thở dài:

"Tao cũng vậy."

"Sao thế?"

Đen và lũ kia ngây ngô không hiểu "nhận nuôi" là gì.

Ánh mắt Mèo Mèo lấp lánh:

"Tao phải tìm chủ nhân kiếp trước, đã hứa với cô ấy rồi."

Tôi vỗ chân trước lên đầu nó:

"Tao phải tìm con gái và mẹ già, chắc giờ họ khóc hết nước mắt rồi."

9

Ngày thứ hai mươi tám, tôi và Mèo Mèo "vượt ngục".

Bọn tôi vốn bị nh/ốt trong lồng.

Kiếp trước làm người, mở khóa lồng chẳng khó gì.

Trước khi đi, tôi hỏi Mèo Mèo:

"Sống lang thang như mẹ ta, mày chắc chứ?"

Ở đây được nuôi nấng, ít nhất no cơm ấm áo.

Danh sách chương

3 chương
21/03/2026 19:07
0
21/03/2026 19:06
0
21/03/2026 19:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu