Mây Loạn

Mây Loạn

Chương 9

21/03/2026 22:35

Năm đó trong yến cưới nhà họ Thôi, hắn dâng rư/ợu từng mâm, trong rư/ợu đã bị bỏ th/uốc.

Hung Nô cũng do ta sắp đặt, ta đã gi*t người của hắn, giam hắn lại.

Tám năm nay, đây là lần đầu ta gặp hắn.

Tai hắn động đậy.

Miệng há hốc.

Không phát ra âm thanh gì.

"Ngươi đã ch*t tám năm rồi, cha mẹ ngươi cũng đã qu/a đ/ời, ta đã sai người an táng chu đáo cho cả nhà ngươi. Công chúa Vân Hương đã cải giá, lấy Trần An, kiếp trước ngươi còn khen hắn tài trí hơn người, chẳng làm nh/ục nàng."

Hắn đột nhiên lắc đầu dữ dội, chẳng biết muốn nói gì.

"Ta không thành hôn, vì ta đã đăng cơ."

"Giờ đây, ta là hoàng đế."

Thôi Bình Độ đột nhiên sững sờ, khi ta định lại gần thì hắn giãy giụa dữ dội.

May thay việc này chẳng cần hắn hợp tác, trong cung có cách khiến hắn gần tới lúc.

Ta đến để thụ th/ai.

Khi áp sát hắn, ta thấy một giọt lệ từ khóe mắt hắn lăn xuống, thấm ướt vạt áo.

Hai lần ân ái, ta chợt thấy đ/au tức ng/ực.

Hai tháng sau, chẩn đoán có th/ai.

Ta nghĩ hẳn là Hưởng Vân đã trở lại.

Việc ta mang th/ai khiến triều đình dậy sóng. Ta là hoàng đế không sai, nhưng ta là nữ nhi, đàn bà sinh nở tựa như nửa chân bước vào cửa tử, hiện tại hậu cung trống trơn, vẫn chưa lập thái tử, nếu chẳng may ta ch*t thì làm sao?

Tấu chương dâng lên đủ loại - bảo ta mở rộng hậu cung lập hoàng phu, phò mã, bảo ta ph/á th/ai, bảo ta sớm định thái tử để tránh hậu họa...

Lúc này chính là chiến trường của Oản nương, nàng chỉ dùng một câu:

"Th/ai này là do trời ban thần trao, trời là cha, hoàng thượng là mẹ, ắt sẽ bình an giáng sinh, thành bậc thánh quân một đời."

Hoàng phu? Hoàng phu nào lớn hơn trời đất!

Thái tử? Đẻ ra thì tự khắc có thái tử!

Ai còn ngăn cản, chính là cản trở thánh quân đời sau giáng thế.

Thế là, ta bình an th/ai nghén mười tháng.

Cuối cùng cũng tới ngày khai hoa nở nhụy.

20

Hôm lâm bồn, trùng hợp cùng ngày kiếp trước, ta đã chuẩn bị chu toàn.

Thái y, bà đỡ, đạo cô, nhũ mẫu bảo vệ ta sinh nở;

Vũ lâm vệ, Oản nương trấn giữ triều đình.

Nhưng khi sinh vẫn suýt nữa cư/ớp đi nửa sinh mạng ta, kiếp trước kiếp này như đèn kéo quân lướt qua trước mắt, hình ảnh cuối cùng trong tâm trí là Hưởng Vân co quắp trong chiếc tủ nhỏ, tắt thở.

"Bệ hạ, gắng lên, đã thấy đầu rồi!" Bà đỡ đẩy bụng ta, dạy ta hít thở.

Hít vào——

Thở ra——

"Oa!" Đứa bé cuối cùng chào đời, oa oa khóc lên.

Bà đỡ bế nàng tới trước mặt ta, cho ta xem: "Là công chúa đấy."

Ta nhìn nàng, nhìn đôi má nhăn nheo, nhìn thân thể hồng hào.

Rồi ta thấy trên lòng bàn tay phải nàng có một vết bớt nhỏ.

Như con cóc.

Ta mỉm cười, nhìn trời quang nắng đẹp ngoài cửa sổ, mây trắng lững lờ trôi, nói:

"Tiếng khóc của nàng vang dội, x/é tan mây trời."

"Tên nàng là——"

"Hưởng Vân."

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
21/03/2026 22:35
0
21/03/2026 22:33
0
21/03/2026 22:31
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu