Lằn Sóng

Lằn Sóng

Chương 7

21/03/2026 10:18

Tôi bình thản đón nhận cuộc sống mới.

Giang Đảo đợi tôi trước cửa.

"Xong rồi?"

"Xong rồi."

Anh đưa tay ôm lấy tôi.

Tôi không cựa quậy, cũng chẳng nói gì, để mặc anh ôm như thế.

Một lúc lâu sau, tôi gọi: "Giang Đảo."

"Ừm?"

"Công ty có điều động, em có lẽ phải sang công ty mới ở Hải Nam nhận chức."

Anh buông tay ra, nhìn thẳng vào mắt tôi:

"Thế em có về không?"

"Có, nhưng không biết phải ở đó bao lâu."

Giang Đảo thở phào nhẹ nhõm: "Bao lâu cũng được, đây là chuyện tốt mà."

"Anh sẽ đợi em chứ?"

"Anh đợi."

Một năm sau, tôi được thăng chức, trở về tổng công ty nhậm chức Phó tổng giám đốc nghiệp vụ.

Về Bắc Kinh, tôi m/ua căn hộ mới, còn nuôi một chú mèo mun vàng.

Chính là con mèo của Giang Đảo.

Anh mở studio riêng, biến thành kẻ cuồ/ng công việc, ngày ngày bận rộn hơn cả tôi.

Thấy anh ở nhà tôi còn nhiều hơn về căn hộ của mình, tôi đành bế luôn mèo về nuôi.

Còn chuyện của hai chúng tôi, vẫn như xưa, lúc rảnh rỗi cùng nhau ăn cơm, xem triển lãm, rồi anh lẽo đẽo theo tôi về nhà.

Sau đó tìm đủ lý do làm nũng đủ kiểu, dụ dỗ tôi đủ cách để được ở lại qua đêm.

Chúng tôi chẳng ai nhắc đến chuyện "bên nhau", nhưng mọi người xung quanh đều mặc định chúng tôi là một cặp.

Riêng Lục Thừa Hiên nghe nói không được tốt.

Chuyện ngoại tình khi đã kết hôn của hắn rốt cuộc cũng bị phanh phui.

Đứa con của người phụ nữ kia cũng không giữ được, vì tiền, cô ta đến tận công ty gây rối.

Nghe nói hôm đó Lục Thừa Hiên đang tiếp đón một đối tác nước ngoài mới.

Vì vụ náo lo/ạn này, phía đối tác tỏ ra rất bất mãn với phong cách quản lý của công ty hắn, cả dự án đổ bể.

Tổng công ty điều Lục Thừa Hiên khỏi vị trí then chốt, giờ hắn sống lay lắt ở một công ty con.

Bố mẹ hắn tức đến mức nhập viện, sau này còn mai mối vài lần nhưng đều thất bại.

Bạn bè kể cho tôi nghe những tin này, lòng tôi chẳng chút gợn sóng.

Kỳ nghỉ cuối năm, tôi và Giang Đảo ra đảo du lịch.

Chiều tà, nước thủy triều rút đi, bãi cát lưu lại những vệt dài.

Tôi ngồi xổm xuống, tay sờ lên những đường vân ấy, vết triều ăn sâu, như khắc trên cát.

Giang Đảo đang chụp ảnh gần đó, xong liền bước đến đứng cạnh tôi.

"Nghĩ gì thế?"

Tôi nhìn những vệt triều, nói: "Anh xem, thủy triều qua đi để lại dấu vết. Nhưng rồi những vết tích ấy sẽ bị lớp sóng mới xóa nhòa."

Anh ngồi xuống bên tôi, cùng ngắm bãi cát, giọng đầy ẩn ý: "Ý em là cái mới sẽ thay cái cũ?"

Tôi quay sang nhìn anh.

"Giang Đảo."

"Ừm?"

"Anh nói đúng."

Giang Đảo khựng lại, rồi đưa tay nắm lấy bàn tay tôi.

Tôi siết ch/ặt tay anh.

Chúng tôi tay trong tay, ngắm mặt trời từ từ chìm vào biển khơi.

Thủy triều rút đi, những vết hằn trên cát bị xóa nhòa hết lớp này đến lớp khác.

Ngày mai lại có những con sóng mới vỗ về.

Nhưng nỗi đ/au rồi cũng qua đi.

Tôi vẫn thành công trong sự nghiệp, hạnh phúc trong cuộc sống.

Danh sách chương

3 chương
21/03/2026 10:18
0
21/03/2026 10:15
0
21/03/2026 10:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu