Một bà lão tầm thường chẳng có gì nổi bật

Vào ngày thất thập đại thọ, Tống Tiểu Đào nhặt được một gã thanh niên hôn mê bất tỉnh trên mảnh vườn rau của mình.

Dựa vào kinh nghiệm bẻ hạt dưa tám chuyện đầu xóm, bà nhận ra ngay tên này chẳng phải hạng lương thiện.

Nhưng bà vẫn cõng hắn về nhà.

Bởi mười năm trước, Tống Tiểu Đào đã tiễn đưa người thân cuối cùng.

Dù có rước họa diệt môn, cũng chỉ diệt mỗi mình bà mà thôi.

Gã thanh niên tỉnh dậy, nhìn thấy khuôn mặt nhăn nheo của Tống Tiểu Đào, hai mắt tối sầm suýt ngất lần nữa.

Trời Phật ơi, đối tượng tình kiếp của hắn sao lại là một lão thái thái!

1

Tống Tiểu Đào là một mụ già tầm thường vô vị.

Thời thanh xuân, bà cũng chỉ là một người đàn bà quê mùa bình thường.

Dĩ nhiên, không có nghĩa thời thiếu nữ bà đã khác thường.

Cả đời Tống Tiểu Đào, thật chẳng có gì đáng kể.

Sinh ra, lấy chồng, đẻ con, hầu hạ ông lão.

Chẳng còn gì khác.

Một ngày của Tống Tiểu Đào cũng tẻ nhạt vô cùng.

Ăn cơm, ngủ nghê, làm lụng.

Ngày này qua tháng nọ, năm này tới năm kia.

Nhưng bà vẫn sống yên ổn tới tuổi thất tuần.

Ông lão nhà bà không có phúc này, con cái bà cũng không.

Bà chẳng mấy khi nghĩ về ý nghĩa cuộc sống, đơn giản bà cho rằng sống là tốt, ch*t là x/ấu, còn rau bị gã hậu sinh này đ/è ch*t thì là chuyện x/ấu tày trời.

Bà ngồi xổm trước mặt hậu sinh, hai tay vung lên t/át cho hắn hai cái bôm bốp.

Câu đầu tiên sau khi đ/á/nh thức hắn là: "Đền tiền!"

Lý Yếm Lai vừa tỉnh dậy chỉ thấy mặt đ/au nhức, khi nhìn rõ khuôn mặt nhăn nheo trước mắt thì tim đ/au, đ/au đến nỗi vỡ vụn.

"Ta biết ngay mà, đời này ta chẳng có vận may gì."

2

Lý Yếm Lai tự nhận mạng mình x/ấu.

Ngày hắn chào đời, mẫu thân khó sinh, phụ thân bị bắt đi tráng đinh, trong nhà chỉ còn mỗi đứa hài đồng thoi thóp.

Nếu không có lão hòa thượng đến khất thực, hắn đã tắt thở từ lâu.

Lão hòa thượng đem hắn về nuôi đến ba tuổi, lúc đùa giỡn bỗng nhiên bất động, hóa ra đã tọa hóa quy tiên.

Lúc ấy hắn chưa biết sinh tử, còn chen vào lòng lão hòa thượng ngủ một giấc, chỉ thấy khác mọi khi, sao càng ngủ càng lạnh?

Lão hòa thượng một mình trông coi ngôi miếu hoang, lão đi rồi, Lý Yếm Lai hoàn toàn không ai quản.

Hắn mơ màng đi xuống trấn dưới núi, mơ màng lọt vào một "bang hội" toàn tiểu cái bang.

Bang chủ tám tuổi dẫn lũ "giá đỗ" nói chưa sõi đi tr/ộm gà móc chó khắp trấn, ki/ếm được đồ ăn chia nhau, đứa may không bệ/nh, đứa khỏe không ch*t, cứ thế sống qua ngày.

Lý Yếm Lai vận x/ấu, nhưng thân thể khỏe mạnh.

Tiểu bang chủ vận tốt, chỉ xui một lần - lúc tr/ộm gà bị chó đuổi, không sống nổi.

Lý Yếm Lai vẫn nhớ, vết thương to bằng nắm tay trên chân tiểu bang chủ, m/áu chảy không ngừng, cả bọn hoảng lo/ạn nhưng không biết làm sao.

Sau m/áu đen kịt, tiểu bang chủ sốt mê man nói nhảm, ngày thường gh/ét nhất kẻ khóc cha gọi mẹ, hôm ấy lại gọi mẹ suốt đêm.

Tiểu bang chủ ch*t, bang hội lập tức tan rã.

Năm ấy Lý Yếm Lai chín tuổi, không nơi nương tựa, thấy người ta chiêu binh liền đi ứng m/ộ.

Thời lo/ạn đã lâu, chư hầu tranh hùng, nhà nào cũng không kén chọn, trẻ con cũng lấy.

Người ta hỏi tên hắn là gì?

Hắn không có tên, đành ứng biến.

"Lý..."

Hắn không nhớ pháp hiệu lão hòa thượng, nhưng nhớ tiểu bang chủ họ Lý.

Còn tên thì... vừa thấy một con én bay qua.

Hắn nói: "Lý Yến Lai."

Người ghi chép lại viết: Lý Yếm Lai.

Chữ Yếm trong yếm khước (gh/ét bỏ).

Chuyện này mãi sau khi Lý Yếm Lai thân thiết với tên thư sinh bỏ bút tòng quân ở cùng doanh mới biết.

Thư sinh lớn hơn hắn vài tuổi, người nhỏ nhắn g/ầy gò, Lý Yếm Lai không hiểu sao hắn lại đi đầu quân.

Nhưng thư sinh nói cho hắn biết chuyện tên họ, còn dạy hắn chữ, dù cao lớn hay nhỏ con, đều là huynh đệ tốt.

Lý Yếm Lai tìm người ghi chép, đòi đổi tên.

3

Kẻ ghi chép liếc nhìn hắn.

"Không đổi được, thẻ bài đã làm xong rồi."

Hụt hẫng trở về, thư sinh an ủi.

"Yếm còn có nghĩa là 'mãn túc'. Đến nơi này đã thỏa mãn, ý nói ngươi sau này gặp toàn chuyện tốt."

Hắn tin.

Mãi đến khi th* th/ể thư sinh bị b/ắn thành rây đ/è lên ng/ười.

Hắn nghĩ, không giống lời thư sinh nói, yếm chính là nghĩa gh/ét bỏ, là hắn không nên đến thế gian này.

Hắn hiểu, không cần đổi tên nữa.

4

Sau trận á/c chiến, khắp nơi là tàn chi đoạn thể, Lý Yếm Lai trúng một mũi tên vào ng/ực, thoi thóp tàn hơi.

Hắn nằm giữa đống x/á/c, mở mắt nhìn trời.

Sau mưa, mây đen tan, ánh mặt trời chói lòa, tiên đồng áo trắng nhảy nhót đến, ngồi xổm bên Lý Yếm Lai hét về phía nam tử áo xanh phía sau: "Sư tôn, còn một người sống!"

Nam tử áo xanh tên Thôi Quan, là tu tiên giả, nói Lý Yếm Lai có linh căn, có thể tu tiên, đưa hắn về tu chân giới.

Lý Yếm Lai tưởng lần này hẳn là khổ tận cam lai, cá chép hóa rồng. Nào ngờ Thôi Quan nói hắn có linh căn chỉ đúng theo nghĩa đen.

Đúng là có, nhưng rất tầm thường; có thể tu luyện, nhưng chẳng tương lai.

Nhưng Thôi Quan không hiểu sao lại nhận hắn làm đệ tử chân truyền.

Việc này với tu chân giới trọng mạnh kh/inh yếu quả là chuyện x/ấu đức không xứng vị.

Lý Yếm Lai vì thế bị bài xích.

Danh hiệu "phế vật tông môn" đóng đinh trên đầu, ai cũng chê cười, mà hắn lại chẳng khá lên, lần nào khảo hạch cũng đội sổ.

Giờ đây tông môn đệ tử lịch tình kiếp, người khác đều được phối thiên tiên, chỉ có đối tượng của hắn là lão thái thái.

Dù hắn đang ở tu chân giới trăm năm ngàn tuổi, nhưng bản thân hắn là thanh niên hơn hai mươi đúng chuẩn.

Chênh lệch tuổi tác có thể năm trăm, chứ không thể năm mươi.

Trời đất q/uỷ thần ơi!

Lý Yếm Lai lại bị hộc m/áu tỉnh dậy.

Tống Tiểu Đào ngồi bên giường, ánh mắt hung dữ nhìn hắn: "Rau bị đ/è nát, nước nóng vừa cho ngươi uống, cùng căn phòng ngươi đang ngủ, ba thứ cộng lại phải đền ta hai lạng bạc."

Vẫn là lão thái thái tà á/c!

Lý Yếm Lai lục từ giới chỉ trữ vật lấy ra mười lạng bạc đưa Tống Tiểu Đào: "Không cần thối lại."

Danh sách chương

3 chương
14/03/2026 15:38
0
14/03/2026 15:38
0
21/03/2026 21:30
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu