Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Xuyên truyện rồi, anh trai ruột là nam phụ quý tộc giới thượng lưu Bắc Kinh.
Người hâm m/ộ truyện bảo anh ấy chung tình mạnh mẽ, trầm mặc ít nói.
Kỳ thực tất cả đều không phải anh ấy, anh ta chỉ là đồ bỏ đi.
Nữ chính làm thêm anh ta gửi tiền, nữ chính yêu sớm anh ta canh gió, nữ chính sinh con anh ta đỡ đẻ.
Nhưng tất cả thay đổi kể từ ngày tôi xuất hiện.
Tôi sinh ra đã có tính cách công kích, không nịnh đàn ông, không xu nịnh phụ nữ, không kính già không yêu trẻ.
Nữ chính tìm anh tôi mượn tiền đẻ con, anh tôi động lòng trắc ẩn, bị tôi t/át ngược cái bốp.
Anh ruột: "Thanh Thanh cô ấy có khó khăn riêng, chỉ cần chút tiền thôi, anh đưa cô ấy là được."
Tôi: "Ch*t đi."
Nữ chính: "Cô không thấy mình quá ích kỷ sao? Anh trai cô giúp tôi chỉ đơn thuần là tình bạn thôi, thật sự không chịu nổi kiểu làm em gái như cô."
Tôi: "Không chịu nổi thì cô cũng ch*t luôn đi."
Dù sao tính cách công kích của chúng tôi là vậy.
1
Anh trai tôi lại bị nữ chính lừa.
Nửa đêm nhận điện thoại nữ chính s/ay rư/ợu khóc lóc nói lòng đ/au khổ, anh tôi trong tiết trời âm 10 độ Bắc Kinh, áo ngủ chưa kịp thay đã lao đi đón người.
Người chưa đón được, xe thể thao kẹt cứng trong ngõ hẻm, nhìn nữ chính được nam chính bế công chúa bước ra, hai người giằng co kéo kéo, cuối cùng trao nhau nụ hôn say đắm.
Anh nhát cáy đứng xem suốt hai tiếng đồng hồ.
Cuối cùng rút điếu th/uốc, vướng vào giờ cao điểm sáng Bắc Kinh, lại kẹt thêm một tiếng mới về đến nhà.
Lúc về người lạnh ngắt, đem đến Cáp Nhĩ Tân có thể đóng băng thành tượng băng ngay lập tức.
Mùa đông chính là thời điểm thích hợp để ăn khoai lang nướng.
Sáng sớm, bác quản gia nướng cả lò khoai lang thơm phức vừa ra lò, nóng hổi vô cùng.
Tôi sờ sờ cơ thể lạnh ngắt của anh trai, lấy khoai lang bọc khăn nhét vào lòng anh để hạ nhiệt.
"Cố Miên Miên em còn có lương tâm không, anh trai thảm thế này em không an ủi thì thôi, còn dùng thân thể anh làm mát khoai lang."
Cố Kỳ bị khoai nóng làm tỉnh táo lại, oán h/ận nhìn tôi đang ăn sáng ngon lành.
Anh thật sự không hiểu nổi, đứa em gái trắng trẻo mềm mại ngày nhỏ luôn miệng gọi "anh trai anh trai", tại sao lớn lên đột nhiên biến thành chiếc áo bông lòe xòe.
Tôi lau tay, bực dọc đảo mắt:
"Thì sao, người lớn đầu to mà óc không dùng được, hạ nhiệt khoai lang còn không xong, vậy thì khác gì đồ bỏ đi."
"Ai... ai bảo anh óc không dùng được."
Cố Kỳ lập tức dựng lông, chỉ muốn dán băng dính vào miệng em gái lắm lời.
"Óc dùng được nên nửa đêm mặc áo ngủ lái xe 20 cây số đi xem người ta hôn nhau."
"Em... em biết thế nào?
Cố Kỳ như bị sét đ/á/nh, bao buồn tủi vứt hết, chỉ còn toàn ngượng chín mặt.
Anh nhớ rõ mình chưa kể gì, sao em gái đã biết rồi?
Tôi cười bí ẩn, xách cặp ra cửa, bỏ lại sau lưng nghi vấn của anh.
Tôi biết thế nào? Vì từ ngày chào đời, tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết n/ão tàn này đã tròn 18 năm.
Anh tôi là nam phụ chung tình, vì nữ chính xả thân liều mạng, cuối cùng nhận được vị trí danh dự ngồi bàn chính trong tiệc cưới nữ chính.
Ngoại truyện công ty nam chính gặp vấn đề, anh tôi thậm chí xuất gia, để lại toàn bộ gia sản khổng lồ cho nữ chính.
Nhỏ tôi từng muốn đi con đường ôn nhu, nghĩ dù cha mẹ không còn, mình ở bên Cố Kỳ chu đáo, sao anh ấy lại có thể vì chút quan tâm của nữ chính mà hiến dâng tất cả.
Về sau tôi tận mắt chứng kiến anh gặp nữ chính như chó li /ếm gắn GPS.
Nữ chính làm thêm anh gửi tiền, nữ chính yêu sớm anh canh gió, nữ chính bị thương anh chăm sóc.
Mấy lần suýt đ/ứt mạch m/áu n/ão khiến tôi trực tiếp hóa đen.
Ôn nhu cái con khỉ, thiếu tình thương cái củ chuối, không làm nữa.
Thế giới đối xử với tôi bằng anh trai thảm hại, tôi đ/á bay hắn hai dặm.
Từ nay về sau không kính già, không yêu trẻ, không nịnh đàn ông, không xu nịnh phụ nữ, công kích bình đẳng mọi đối tượng.
2
Chương trình lớp 12 dồn dập, tôi đặt cặp xuống, đứa bạn cùng bàn nhờn nhợt đang giả vờ ngủ lấy từ ngăn bàn ra hộp sữa dâu tây, quẳng lên bàn tôi.
"Không thích uống, cho cậu đấy."
Tôi không thèm nhìn, tay trái cầm sách tiếng Anh vả vào mặt hắn: "Cút."
Cô bạn cùng lớp mặt búp bê ngồi trước tức gi/ận quay đầu, ánh mắt lướt qua hộp sữa, thoáng chút phức tạp chua xót.
"Bạn Cố Miên Miên, Hạ Thịnh cũng có ý tốt, cậu không thích cũng không cần th/ô b/ạo thế chứ."
Tôi không thèm đáp, tay phải cầm sách toán vả thẳng mặt cô ta: "Không ưa thì cút luôn đi."
Quên nói, thế giới này vốn là bộ truyện series.
Anh tôi là nam phụ chung tình trong tiểu thuyết tình cảm đô thị, còn tôi là bạch nguyệt quang mà nam chính nhất định sẽ xuất ngoại trong tiểu thuyết học đường.
Nữ chính là cô bạn mặt búp bê ngồi trước, từ cấp hai đã thầm thích nam chính, chứng kiến mọi hành động si tình của nam chính với bạch nguyệt quang rồi quyết định buông xuôi.
Tốt nghiệp đại học gặp lại nam chính, hai người giằng co kéo kéo tái hợp, còn không quên giẫm lên tôi đang ở nước ngoài.
Hai cuốn sách đáng gh/ét vả hai khuôn mặt đáng chán, sướng.
Nhóm cựu học sinh cá biệt ngồi cuối lớp thì thầm.
"Hoa khôi hôm nay lại đ/á/nh người rồi, nghe nói kỳ nghỉ đông cô ấy tìm thầy chuyên nghiệp luyện võ, một đ/á/nh tám, cái lực vả đó chắc đ/au lắm."
"Tốt quá, vả chúng nó rồi thì không vả bọn mình nữa nhỉ, mặt em bé này không chịu nổi đâu."
Phải, sau khi hóa đen để phòng ngừa tương lai không thể đỡ được cốt truyện n/ão tàn, tôi đặc biệt bỏ tiền mời đại sư võ thuật huấn luyện bản thân.
Ra nghề không chỉ vả bạn cùng bàn bạn ngồi trước, còn vả anh trai.
Vốn dưới sự phòng thủ nghiêm ngặt của tôi, mọi thứ đều diễn ra thuận lợi.
Cho đến năm Cố Kỳ học cấp ba tham gia hội thao về, đột nhiên phải lòng nữ chính.
Không có tuổi thơ thiếu tình thương, Cố Kỳ thích nữ chính đơn thuần vì trên đường chạy anh đột nhiên tụt đường huyết, nữ chính kịp thời đưa cho anh thanh sô cô la.
"Em biết không, lúc ấy bao nhiêu người có mặt, chỉ có Thanh Thanh thấy anh khó chịu, đưa cho anh thanh sô cô la, lũ bạn thân anh toàn ngồi cười như đi/ên."
Tôi tức đến phát cười.
Lũ bạn anh cười như đi/ên vì anh thường thích chơi trừu tượng, chúng nó còn tưởng anh lảo đảo trên đường chạy là đang diễn nghệ thuật sắp đặt.
Chương 16
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 22
Chương 45: Tầng trời Ly Hận Thiên
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook