Năm 1986, bà mối bảo anh ấy chê tôi đen, nào ngờ anh quay lại đối đầu nhà bà mối vì tôi.

Hà Vân có nghĩa là, tôi là báu vật của nhà ngoại, giờ đây, phải đích thân trao món báu vật này vào tay anh ấy.

Lục Xuyên khom người trước mặt tôi, lộ ra bờ lưng rộng và vạm vỡ. Tôi nép lên lưng anh, hai tay khẽ vòng qua cổ. Thân hình anh nóng ran, rắn chắc. Chỉ qua lớp vải mỏng, tôi có thể cảm nhận rõ nhịp tim mạnh mẽ của anh. Từng nhịp, từng nhịp, hòa làm một với nhịp tim tôi.

Anh vững vàng cõng tôi bước từng bước ra ngoài. Tôi úp mặt vào hõm cổ anh. Mũi ngửi thấy mùi xà bông dịu nhẹ phảng phất trên người anh, cùng hương vị nắng ấm. Thật an tâm.

Trong sân, mẹ tôi đứng đó nhìn chúng tôi. Nước mắt bà lại lăn dài. Lần này, bà không lau đi.

- Mẹ, chúng con đi nhé.

Lục Xuyên dừng bước, cúi người thật sâu về phía mẹ tôi.

- Mẹ yên tâm.

- Ừ. - Mẹ tôi nghẹn ngào gật đầu, không nói nên lời.

Tôi nằm trên lưng Lục Xuyên, nước mắt cũng rơi theo, thấm ướt cổ áo anh.

- Đừng khóc. - Anh khẽ nói. - Sau này, chúng ta sẽ thường xuyên về thăm mẹ.

Chiếc xe đạp luồn qua con đường làng nhỏ. Phía sau là tiếng chúc phúc của bà con, cùng tiếng gọi 'Chị ơi tạm biệt!' của em trai Hà Thao. Tôi ngồi ở yên sau, một tay nắm ch/ặt vạt áo Lục Xuyên. Gió thổi tung mái tóc tôi. Tôi nhìn bóng lưng rộng của anh, nhìn những cơ bắp cuồn cuộn khi anh dùng sức đạp xe. Trong lòng trào dâng một cảm xúc chưa từng có - hạnh phúc, an tâm, và cảm giác thuộc về.

Từ hôm nay, tôi đã là vợ anh. Hà Vân không còn là 'đứa con đen đủi' không nơi nương tựa nữa. Tôi đã có một mái nhà. Có người đàn ông biết nâng niu tôi như báu vật, sẽ che mưa chắn gió cho tôi.

- Ngồi vững nhé. - Anh đột ngột lên tiếng, giọng bị gió thổi tan.

- Ừ.

- Sau này, em là người của anh rồi. - Tôi nói. Chẳng hiểu sao mình lại bất chợt thốt ra câu táo bạo thế. Vừa dứt lời, mặt tôi đã đỏ bừng.

Thân hình Lục Xuyên khựng lại rõ rệt. Chiếc xe đạp chao nghiêng. Mãi sau, tôi mới nghe giọng anh đặc sệt vang lên:

- Anh cũng là người của em. Tiền anh, phiếu m/ua hàng của anh, cả con người anh, sau này đều là của em.

14

Nhà của Lục Xuyên ở thị trấn là ký túc xá đơn thân do nhà máy gạch phân cho, nằm trong một khu tập thể riêng biệt. Tuy không lớn nhưng sạch sẽ ngăn nắp. Trong sân trồng mấy cây ngô đồng cao lớn. Hàng xóm láng giềng đều quen biết nhau, rất náo nhiệt.

Khi chúng tôi đến, khu tập thể đã có nhiều người đợi sẵn - đồng nghiệp và gia đình của Lục Xuyên ở nhà máy. Thấy chúng tôi, mọi người lập tức vây quanh, cười đùa vui vẻ:

- Ôi, Lục Xuyên đón cô dâu mới về rồi!

- Cho xem nào, con gái nhà ai mà phúc phận thế!

- Cô dâu đẹp quá! Xứng đôi với Lục Xuyên!

Trong tiếng cười và lời chúc đầy thiện ý, tôi ngại ngùng cúi đầu. Lục Xuyên dựng xe, che chắn tôi sau lưng, đỡ hết những ánh nhìn tò mò. Anh lấy từ túi ra những gói kẹo hạt dưa đã chuẩn bị sẵn, phát cho mọi người.

- Cảm ơn mọi người! Trưa nay nhà ăn tập thể, tôi đãi! Mọi người nhớ đến nhé!

Anh ứng phó với khung cảnh này có phần vụng về, nhưng vô cùng chân thành.

Tổ ấm nhỏ của chúng tôi là căn phòng khoảng 20 mét vuông. 'Bé hạt tiêu nhưng có đủ ngũ tạng'. Một chiếc giường gỗ, tủ quần áo lớn, bàn và hai chiếc ghế - đó là toàn bộ nội thất. Nhưng căn phòng được Lục Xuyên dọn dẹp không một hạt bụi. Tường mới quét vôi trắng tinh. Trên cửa sổ dán chữ 'Hỷ' đỏ thắm. Trên giường trải chiếc chăn 'Long Phụng sum vầy' mẹ tôi chuẩn bị. Tất cả tràn ngập không khí hạnh phúc của ngày vu quy.

Đây là nhà của chúng tôi. Khởi đầu mới của đôi ta.

Tiệc cưới trưa tổ chức tại nhà ăn tập thể. Lục Xuyên nhờ đầu bếp nấu tám món, bày năm sáu bàn. Lãnh đạo nhà máy, chủ nhiệm Lý cũng đến, thay mặt công đoòn tặng chúng tôi đôi chậu rửa mặt men trắng in chữ 'Trăm năm hạnh phúc'.

Trong tiệc, Lục Xuyên bị đồng nghiệp ép uống nhiều rư/ợu. Mặt anh đỏ bừng. Nhưng ánh mắt vẫn luôn sáng ngời. Thi thoảng, anh lại đưa mắt nhìn tôi qua đám đông. Trong ánh mắt ấy có nụ cười ngờ nghệch, có niềm vui không giấu nổi. Tôi bị anh nhìn mà trong lòng ngọt như mật ong.

Bữa tiệc ồn ào kéo dài đến chiều mới tan. Khi tiễn hết khách, căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh. Chỉ còn lại hai chúng tôi. Trong không khí thoang thoảng mùi rư/ợu và thứ khí chất khó gọi tên đầy ám muội. Tôi hồi hộp không biết đặt tay chân ở đâu. Lục Xuyên cũng chẳng khá hơn. Anh đứng đó xoa tay, lúc nhìn tôi, lúc lại nhìn xuống đất. Mặt đỏ không biết vì rư/ợu hay ngại ngùng.

- Em... em mệt rồi chứ? - Anh nghẹn lời mãi mới tìm được chủ đề. - Ngồi nghỉ đi.

Anh kéo ghế mời tôi ngồi, rồi đi pha trà nóng.

- Uống nước đi.

Tôi cầm tách trà hơi nóng truyền vào lòng bàn tay. Ấm áp.

- Hà Vân. - Anh đột ngột gọi tên tôi, giọng khàn khàn. - Anh... hôm nay anh rất vui. Anh không ngờ lại cưới được em.

Anh nói nghiêm túc, dồn hết sức như đang tuyên thệ. Tim tôi rung động.

- Em cũng thế. - Tôi khẽ đáp.

Hai chúng tôi ngồi đó, trò chuyện lửng lơ. Không khí dần bớt căng thẳng.

Tối đến, tôi dùng chậu mới múc nước nóng chuẩn bị vệ sinh. Lục Xuyên cũng múc nước đứng cạnh. Thỉnh thoảng cánh tay chúng tôi vô tình chạm nhau. Mỗi lần như thế, như có luồng điện chạy qua khiến tim tôi nhảy lệch nhịp.

Vệ sinh xong, anh lên giường trước, nằm nghiêm chỉnh sát mép trong, cách xa tôi. Tôi thổi tắt đèn rồi cũng lên giường. Trong bóng tối, tôi nghe rõ nhịp tim cả hai. Một cái nhanh hơn một cái.

Danh sách chương

5 chương
13/03/2026 15:12
0
13/03/2026 15:12
0
21/03/2026 07:38
0
21/03/2026 07:36
0
21/03/2026 07:35
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu