Năm 1986, bà mối bảo anh ấy chê tôi đen, nào ngờ anh quay lại đối đầu nhà bà mối vì tôi.

Bà mối Vương lúc nào cũng bụi bặm, xơ x/á/c, mấy ngày liền chẳng dám bước chân ra khỏi nhà. Thỉnh thoảng gặp tôi trong làng, bà cũng lảng tránh, ánh mắt lấm lét. Nhìn dáng vẻ ấy của bà, lòng tôi chẳng chút thương hại. Người đáng thương ắt có chỗ đáng gi/ận. Đây là tự bà chuốc lấy.

Từ sau lần ấy tới nhà, Lục Xuyên đến nhà tôi càng ngày càng nhiều. Hắn không còn tay không tới nữa. Khi thì xách theo hai bắp cải nhà máy phát, lúc lại dúi vào tay tôi mấy chiếc bánh bao nóng hổi. Thậm chí có lần, hắn còn đem tặng tôi một cây bút máy và cuốn vở mới tinh.

- Hình như... cô thích viết lách vẽ vời. - Hắn đưa đồ cho tôi, mặt đỏ bừng lên tận cổ. - Nhà máy phát, tôi chẳng dùng tới, cô cầm đi.

Tôi cầm cây bút máy, lòng ấm áp lạ thường. Người đàn ông này ít nói, nhưng từng hành động nhỏ của tôi đều được hắn khắc ghi. Quả thật tôi có thói quen ghi chép. Không phải nhật ký, mà là những thứ hữu ích. Như loại thảo dược nào chữa bệ/nh gì. Thứ rau dại nào mùa nào mọc tốt nhất. Mẹ tôi bảo tôi chẳng lo việc chính đáng, suốt ngày lăng xăng. Vậy mà Lục Xuyên lại để ý, lại ghi nhớ. Hắn còn tặng tôi thứ đồ xa xỉ như cây bút máy này. Với một cô gái quê thời buổi ấy, bút máy là món đồ xa xỉ. Hà Thào còn thèm muốn đứng ngắm nghía cây bút cả buổi.

- Chị ơi, sau này lớn lên em cũng ki/ếm tiền m/ua cho chị cây bút máy đẹp hơn! - Tôi mỉm cười xoa đầu nó. - Ừ, chị đợi.

Những lúc Lục Xuyên tới, phần lớn thời gian hắn đều giúp nhà tôi làm việc. Đống củi trong sân được hắn chẻ gọn gàng, chất thành gò nhỏ. Chỗ mái dột, hắn trèo lên sửa lại nhanh thoăn thoắt. Vại nước của mẹ tôi vốn do tôi gánh, giờ hễ Lục Xuyên có mặt thì vại chẳng bao giờ cạn. Làm việc hắn chẳng mấy khi lên tiếng, nhưng nhanh nhẹn lại khỏe khoắn. Mẹ tôi nhìn hắn, miệng không nói nhưng vẻ hài lòng trong mắt chẳng giấu nổi.

Thỉnh thoảng, hắn lúc mẹ tôi không để ý lại lén đưa tôi hai viên kẹo hoa quả. Đúng loại kẹo hắn mang theo lần đầu gặp mặt.

- Cái này... cô cầm ăn. - Hắn dúi kẹo vào tay tôi rồi vội vã bỏ đi như kẻ tr/ộm vừa mò tr/ộm. Tôi nhìn những viên kẹo trong lòng bàn tay, giấy bọc lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tôi vẫn không thích ăn ngọt. Nhưng tất cả những viên kẹo hắn cho, tôi đều cẩn thận cất giữ trong chiếc hộp thiếc nhỏ. Mối qu/an h/ệ của chúng tôi cứ thế, qua những món quà lặng lẽ trao nhận, ngày một gắn kết hơn.

Một lần, hắn lại tới giúp nhà tôi gánh nước. Tôi đưa hắn chiếc khăn lau mồ hôi. Ánh mắt hắn dừng lại trên đôi tay tôi. Đôi tay chai sạn vì quanh năm lao động, bắt cá, loang lổ những vết nứt nhỏ.

- Tay cô... - Hắn nhíu mày. - Sau này những việc này để tôi làm. - Hắn nhìn tôi, giọng đầy xót xa. - Con gái không nên làm mấy việc này.

Lòng tôi ấm áp. - Em quen rồi.

- Từ nay đã có tôi. - Hắn nhìn tôi chăm chú nói. - Tôi sẽ không để em khổ nữa.

Ánh mắt hắn còn nồng ch/áy hơn cả lời nói. Tôi ngại ngùng quay mặt đi.

Ánh mắt tôi lại vô tình lướt qua vết s/ẹo trên mu bàn tay hắn. Vết s/ẹo ấy như chiếc gai nhỏ đ/âm vào tim tôi. Gợi nhớ ý nghĩ đi/ên rồ ngày nào.

- Lục Xuyên. - Tôi bỗng dưng lên tiếng.

- Ừm?

- Anh... anh còn nhớ mình rơi xuống sông khi nào không? - Tôi hỏi dò dẫm.

Hắn gi/ật mình, dường như không ngờ tôi hỏi chuyện này. - Khoảng... mười năm trước. - Hắn nhớ lại. - Lúc đó tôi mới mười mấy tuổi, theo bố tới đây thăm họ hàng. - Ngay bên bờ sông phía tây làng.

Mười năm trước. Con sông phía tây làng. Tim tôi đ/ập thình thịch. Mười năm trước, tôi cũng vừa tròn mười tuổi. Hôm đó, hình như tôi cũng chơi bên bờ sông. Những mảnh ký ức mờ nhạt lóe lên trong đầu. Cậu bé mặc bộ quần áo rộng thùng thình, vật lộn dưới nước. Lúc đó tôi hình như... hình như đã dùng cây sào dài kéo cậu bé lên. Tôi nhớ lúc đó trán cậu bé bị thương, m/áu chảy rất nhiều. Tôi sợ hãi kéo cậu lên bờ rồi hốt hoảng chạy về nhà. Chuyện này tôi chưa từng kể với ai. Vì sợ mẹ m/ắng. Lâu dần, chính tôi cũng suýt quên mất. Nếu không phải Lục Xuyên nhắc tới, nếu không nhìn thấy vết s/ẹo trên tay hắn, có lẽ tôi mãi mãi không nhớ ra. Tôi ngây người nhìn Lục Xuyên. Người đàn ông cao lớn trước mắt dần trùng khớp với hình ảnh cậu bé g/ầy gò, hoảng hốt trong ký ức. Thì ra... đúng là hắn. Thì ra nhân duyên của chúng tôi đã được se từ mười năm trước.

09

Trong lòng tôi dậy sóng ngầm. Tôi há hốc miệng, muốn nói với hắn rằng cô bé c/ứu hắn năm xưa chính là tôi. Nhưng lời tới cổ họng lại nuốt trôi. Giờ nói ra có thích hợp không? Liệu hắn có nghĩ tôi đang lợi dụng ân tình để trói buộc hắn? Hôn sự của chúng tôi vốn là tự nguyện. Tôi không muốn xen tạp bất cứ thứ gì khác. Dù đó là cái duyên trời định.

- Sao thế? - Lục Xuyên thấy tôi im lặng hồi lâu, chỉ chằm chằm nhìn hắn, bèn nghi hoặc hỏi. Ánh mắt hắn trong vắt, thản nhiên. Hoàn toàn không biết trong lòng tôi đang cuộn trào bão tố.

- Không... không có gì. - Tôi trấn tĩnh, nở nụ cười gượng gạo. - Chỉ là thấy thật trùng hợp.

- Ừ. - Lục Xuyên cũng cảm thán. - Nếu không có cô bé đó, mạng tôi đã tắt từ lâu. - Vì vậy suốt mấy năm nay, tôi luôn khắc ghi ân tình này. - Tôi nghĩ, sau này có thành tựu, nhất định phải tìm được cô ấy, báo đáp thật tốt.

Giọng hắn chân thành vô cùng. Nghe vậy, lòng tôi vừa cảm động, vừa chua xót, lại thoáng chút ngọt ngào.

Danh sách chương

5 chương
13/03/2026 15:12
0
13/03/2026 15:12
0
21/03/2026 07:27
0
21/03/2026 07:25
0
21/03/2026 07:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu