Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Lục Cảnh Xuyên, ngươi nằm mơ chăng? Đừng nói bình thê, dẫu chính thất của ngươi, ta cũng chẳng muốn.”
“Công tử tự xưng quân tử, hôm nay làm chuyện như thế này cũng gọi là quân tử phong độ sao? Ta không dám đảm bảo, người bên cạnh ta có buông lời đồn đại hay không.”
Lục Cảnh Xuyên người cứng đờ, sắc mặt khó coi.
Hắn nhíu mày, giọng lạnh băng:
“Thôi Minh Nguyệt, ngươi nhất định phải giở thói tiểu tính như thế này sao? Trúc Nghi đã nói với ta, ngươi biết chuyện của hai chúng ta.”
“Trước đây vì ngươi, ta không dám bộc lộ, giờ ngươi còn như thế, đừng trách ta vô tình.”
Ta giơ tay, t/át mạnh vào mặt hắn.
Nhìn gương mặt kinh ngạc cùng má đỏ dần của Lục Cảnh Xuyên, trong lòng ta mới hả hê, cười nói:
“Công tử sợ là mắc dịch chứng rồi, ta giúp ngươi trị bệ/nh.”
Lục Cảnh Xuyên gi/ận đến ng/ực phập phồng, vung tay áo bỏ đi.
“Thôi Minh Nguyệt, ngươi đừng hối h/ận!”
7
Ngày tháng ở chùa Thiên Phật vừa buồn tẻ vừa yên tĩnh.
Dù không ở Thượng thư phủ, ta vẫn nghe được tin tức của Thôi Trúc Nghi và Lục Cảnh Xuyên.
[Nữ phụ vừa đi, nữ chính đã không cần che giấu ánh sáng, mấy ngày nay dự khắp thi hội, đã nổi danh tài nữ!]
[Ngay cả Di nương cũng dỗ được Thôi Thượng thư đồng ý nâng nàng làm bình thê, chỉ đợi trung thu cung yến tháng sau, nữ chính tìm cơ hội hiến khúc cô tịch, cha ruột có thể chính thức nâng địa vị cho nữ chính rồi, vì bước này nữ chính đã chuẩn bị lâu lắm rồi.
[Hoàng đế dẫn người đến chùa Thiên Phật rồi, ngài sai Hoàng hậu tìm người cho th/uốc giải hôm ấy không thấy, đang bực bội lắm, đây chẳng lẽ là tình tiết ẩn sao, sao cứ xuất hiện mãi thế?]
Ta dừng tay chép kinh, gọi thị nữ:
“Đi thay y phục.”
Trong gương, ta không son phấn nhưng mặt đã tựa đào hoa, tóc tựa mây chiều.
Nửa canh giờ sau.
Ta áo trắng mặt mộc quỳ giữa chính điện, lẩm bẩm:
“Thiếp không cầu được ở bên Bệ hạ, chỉ mong ngài thân thể khang kiện, tuế tuế bình an.”
“Chỉ là hoàng tự trong bụng, cầu Phật tổ chỉ bảo nên làm thế nào.”
Bóng người áo hoàng bào chính lúc ấy hiện ra trước mặt.
Đồng tử ngài mở to, giọng run run đầy vui mừng:
“Hoài Châu? Ngươi khiến trẫm tìm mãi.”
Ta gi/ật mình r/un r/ẩy, vội mở mắt, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đen láy.
Tiêu Mộc Bạch lên ngôi từ trẻ, giờ mới ba mươi.
Mặt mũi tuấn lãng, giữa chặng mày toát lên uy nghi không thể nghi ngờ, ánh mắt sắc như ki/ếm, giờ từng chút một tan ra.
Ta vội quỳ xuống, cúi đầu tạ tội:
“Bệ hạ, thần nữ không biết Bệ hạ ở đây, xúc phạm long nhan, xin Bệ hạ trị tội.”
Nói đến cuối, giọng ta nghẹn lại, càng thêm ấm ức.
Tiêu Mộc Bạch đỡ ta dậy, thở dài nói nhẹ:
“Trẫm không trách ngươi, sao nhát gan thế?”
Má ta ửng hồng, bị Tiêu Mộc Bạch kéo vào lòng.
Ngài sai người điều tra chuyện đêm ấy.
Ta chỉ nói tiểu tự Hoài Châu, không nói là con nhà nào, tên họ gì.
Tiêu Mộc Bạch tìm mãi không thấy.
Ta bình thản kể chuyện xảy ra sau đêm đó, không chút gợn sóng.
Chỉ khi nói đến việc đến chùa Thiên Phật, giọng mới thoáng bi thương bất lực:
“Chuyện đêm ấy, Nguyệt nhi sợ đồn ra làm tổn hại thanh danh Bệ hạ, không dám nói ra, chỉ là hoàng tự trong bụng không biết phải làm sao.”
“Bèn thuận nước đẩy thuyền đến chùa tu hành…”
Tiêu Mộc Bạch mừng rỡ: “Ngươi có th/ai rồi?”
“Trẫm sẽ sớm đón ngươi vào cung, ngươi và con đều không phải chịu oan ức.”
Ta gật đầu từ từ.
Ngài ngoài ba mươi, chỉ có hai con trai, một là nhị hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra, hai là đại hoàng tử do Lân quý nhân sinh, tiếc là nàng mất ngay sau khi sinh.
Tử tức ít ỏi.
Hài nhi trong bụng ta tự nhiên khiến ngài vui mừng.
Nhưng chỉ như thế vẫn chưa đủ.
Ta do dự nhìn Tiêu Mộc Bạch: “Bệ hạ, thiếp có một thỉnh cầu khó nói.”
“Có thể đợi thêm thời gian nữa vào cung không? Thiếp dù sao cũng là con gái Thượng thư phủ, ở chùa Thiên Phật bị Bệ hạ đón vào cung truyền ra ngoài nghe không hay.”
Tiêu Mộc Bạch xoa xoa ngón tay ta, trầm ngâm gật đầu.
“Cũng phải, trẫm sẽ tìm lý do.”
“Nhưng muộn nhất trung thu cung yến, ngươi phải vào cung hầu trẫm.”
Ta nhếch mép cười, cúi người tựa vào lòng ngài.
Cha ta muốn nâng Di nương làm bình thê, cho Thôi Trúc Nghi làm đích nữ.
Ta xem đây, địa vị đích nữ ta dám cho, nhưng họ có nhận nổi không?
[Trời đất, con của nữ phụ là của hoàng đế??????]
[Tình tiết gì thế này, lỡ mất đoạn nào chăng? Lẽ nào đêm đó nàng thật sự đến chỗ hoàng đế bị hạ th/uốc, còn có th/ai, thật hay giả?]
[Ha ha ha ta sướng quá, nóng lòng xem nữ chính biết chuyện này rồi mặt mũi thế nào! Leo cao không x/ấu, nhưng hại người vô tội có gh/ê t/ởm không?]
8
Tháng sau đó, ta vẫn ở trong chùa.
Thỉnh thoảng Tiêu Mộc Bạch đến thăm, ta giọng dịu dàng giảng kinh Phật, bàn chuyện thiên nam địa bắc.
Dù chưa từng đi, nhưng ngoại tổ, mẫu thân ta đều đã đi qua.
Tiêu Mộc Bạch luôn ôn hòa nhìn ta, cười phụ họa, rồi đưa ra kiến giải riêng.
Ngài đúng là minh quân tốt, rất biết cách lắng nghe.
Sự ngây thơ chất phác ta biểu hiện ra, cũng vừa đúng ý ngài.
Ban đầu ta còn lo, không thể hành sự, khó bồi dưỡng tình cảm trong thời gian ngắn.
Nhưng đúng lúc bình luận nói không cần làm vậy cũng được…
Má ta đỏ bừng khi đẩy Tiêu Mộc Bạch ra, hơi thở gấp gáp của ngài phả vào tai.
“Không được, ngươi còn mang th/ai…”
Về sau ngài không nói năng, dù ta thế nào cũng không thốt lời.
[Gì thế, cho chúng ta xem với!!! Nghiêm túc nghi ngờ nữ phụ nhìn thấy bình luận!!!]
[Đồng ý, nhìn cô nương háu ăn này, nếu thấy được, lần sau thử trói buộc xem, có thú vị khác lạ đấy.]
[Đúng vậy, đừng thấy hoàng đế bề ngoài nghiêm nghị, ngài thích đến ch*t đi được, trước kia trên giường như hoàn thành nhiệm vụ, giờ mới tìm được thú vui!]
Sau đó Tiêu Mộc Bạch nhìn ta đầy ý vị:
“Nguyệt Nhi hiểu biết không ít.”
Má ta đỏ ửng, lao vào lòng ngài:
“Bệ hạ thích là được, lúc nãy ngài không gọi thiếp như thế này, rõ ràng đã gọi thiếp là…”
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook