Anh, được không?

Anh, được không?

Chương 2

26/03/2026 11:54

Trong đống cánh thiên thần trắng muốt, cậu ấy lục lọi một hồi lâu, cuối cùng lại chọn một chiếc vòng đội đầu có sừng q/uỷ đen nhánh. Đôi mắt cậu ấy sáng lấp lánh, lè lưỡi trêu tôi:

“Anh ơi, em muốn cái này. Thiên thần yếu đuối quá, em muốn làm á/c q/uỷ.”

Ánh mắt bướng bỉnh ấy khiến tôi chợt nhận ra... nhóc con này, không hề đơn giản.

Kể từ hôm đó, tôi x/é bỏ hoàn toàn kịch bản nguyên tác, bắt đầu một chế độ huấn luyện nghiêm ngặt.

Tôi thuê huấn luyện viên riêng, dạy Mạnh Khả tập gym, quyền Anh và võ thuật.

Mỗi tuần ba buổi, đều đặn không lệch một ngày.

Lần đầu dẫn cậu ấy đến phòng tập, tôi nghiêm giọng nói:

“Cơ thể em là của riêng em. Chỉ em mới có quyền quyết định ai được chạm vào nó, trong hoàn cảnh nào, bằng cách nào. Nếu có kẻ dám động vào em mà chưa được phép…”

“Thì đ/á/nh ch*t hắn?” Mạnh Khả ngẩng đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên, để lộ chiếc răng khểnh.

Tôi gật đầu:

“Đúng. Cứ đ/á/nh ch*t hắn đi, anh đầy tiền.”

Mạnh Khả bật cười:

“Anh đúng là đại gia nứt đố đổ vách.”

“Nuông chiều em thì có là gì.”

Từ một đứa trẻ đến một cái chống đẩy cũng không làm nổi, giờ đây Mạnh Khả có thể hoàn thành ba mươi cái liền một mạch.

Cơ thể cậu ấy dần săn chắc, chiều cao tăng vọt. Khung xươ/ng g/ầy gò năm nào nay đã nở nang, vai rộng ra, eo thon lại.

Song song đó, tôi cũng thúc Mạnh Khả học hành, sắp xếp cho cậu ấy quay lại trường cấp ba.

Trong nguyên tác, Mạnh Khả bị giam giữ, chưa từng được học hành tử tế, kiến thức nghèo nàn đến đáng thương.

Còn bây giờ, cậu ấy làm bài đầy đủ, ngày nào cũng bám lấy tôi hỏi bài. Thành tích từ đáy lớp vọt thẳng lên nhóm đầu.

“Anh ơi, lần này em đứng thứ ba toàn trường.”

Mạnh Khả đưa bảng điểm, lè lưỡi chờ khen.

Tôi xoa đầu cậu ấy:

“Muốn thưởng gì nào?”

Mạnh Khả nghĩ một lúc, rồi ghé sát tai tôi, thì thầm:

“Anh đi xem phim với em nhé. Chỉ hai anh em mình thôi.”

Tối hôm đó, hai chúng tôi cuộn mình trên sofa, xem một bộ phim khoa học viễn tưởng cũ.

Xem được nửa chừng, Mạnh Khả tựa đầu lên vai tôi, khẽ nói:

“Giá mà… có thể mãi như thế này.”

“Sẽ được thôi.” Tôi đáp.

Kỳ thi đại học kết thúc, Mạnh Khả đỗ vào một trường top đầu trong tỉnh.

Thực ra điểm số đó đủ để cậu ấy đi xa hơn, nhưng cậu ấy nhất quyết ở lại.

“Em không nỡ xa anh.”

Lúc nói câu đó, Mạnh Khả đã cao hơn tôi nửa cái đầu, vẫn ôm eo tôi, đặt cằm lên vai tôi như ngày bé.

Tôi bất lực vỗ lưng cậu ấy:

“Tùy em. Đồ quấn người.”

Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ — đại học là bước ngoặt.

Những tình tiết trong nguyên tác vẫn đang âm thầm chờ đợi.

Đám người kia rồi sẽ xuất hiện, tìm cách kéo cậu ấy trở lại quỹ đạo cũ.

Tôi… phải bảo vệ cậu ấy.

Hôm nay là thứ Sáu.

Đáng lẽ Mạnh Khả đã về nhà từ sớm.

Tôi dặn người giúp việc chuẩn bị một bàn đầy món cậu ấy thích.

Nhưng đợi từ sáu giờ chờ đến bảy giờ.

Từ bảy giờ chờ đến tám giờ.

Vẫn không thấy bóng dáng người đâu.

Không ổn.

Khi kim đồng hồ chỉ tám rưỡi, tôi cầm điện thoại lên.

Không ai bắt máy.

Tôi nhíu mày, chợt nhớ ra điều gì, vội lật lịch.

Ngày 15 tháng 9.

Trong nguyên tác, ngày này được đ/á/nh dấu rất đậm.

Chính hôm nay, khi Mạnh Khả đang cầm que kem đi trên phố, cậu ấy bị cặp song sinh họ Tần để ý, rồi kéo vào rạp chiếu phim…

Tim tôi thắt lại.

Tôi chộp lấy chìa khóa xe, lao ra ngoài. Trong đầu quay cuồ/ng nhớ lại chi tiết.

Rạp phim tên Thiên Thiên, nằm ở khu thương mại phía bên kia thành phố.

Vượt hai đèn đỏ, mười lăm phút sau, tôi phanh gấp trước cổng rạp.

Bên trong đại sảnh hỗn lo/ạn.

Hai gã đàn ông mặc đồ hiệu nằm dưới đất rên rỉ, xung quanh là mấy tên vệ sĩ đứng vây.

Ở giữa vòng người là Mạnh Khả.

Áo sơ mi bị x/é toạc, để lộ xươ/ng quai xanh thanh tú. Gương mặt lạnh tanh, đôi mắt thường ngày luôn mang ý cười, giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

Một tên vệ sĩ bất ngờ đ/á/nh lén từ phía sau.

Mạnh Khả không quay đầu, chỉ nghiêng người tránh, rồi tung một cú đ/á gọn gàng khiến hắn gục xuống.

Nhân vật yếu ớt trong nguyên tác… giờ đã trở thành một người biết tự bảo vệ mình.

Tôi không khỏi thấy tự hào.

“Mạnh Khả!”

Tôi gọi lớn.

Mạnh Khả gi/ật mình quay lại.

Nhìn thấy tôi, vẻ lạnh lẽo trong mắt lập tức tan biến, thay bằng chút hoảng hốt:

“An… anh…”

Một trong hai gã họ Tần lồm cồm đứng dậy, chỉ vào cậu ấy:

“Thằng đi/ên! Bọn tao chỉ mời mày xem phim...”

Chưa dứt câu, Mạnh Khả đã đ/á hắn một cái, khiến hắn im bặt.

Tôi nhướng mày.

Mạnh Khả quay sang tôi, giọng lập tức dịu xuống:

“Anh à, bọn họ ra tay trước. Em chỉ tự vệ chính đáng thôi.”

Tôi bước lại gần, quan sát Mạnh Khả từ đầu đến chân.

Ngoài cổ áo bị rá/ch, thì không thấy vết thương nào khác.

Tốt.

“Anh biết.” Tôi nói, kéo cậu ấy ra sau lưng, rồi nhìn hai tên kia:

“Biến.”

Chúng liếc nhau, rõ ràng đã nhận ra tôi.

Mạnh gia ở đây không phải dạng dễ chọc.

Dù không cam tâm, chúng vẫn phải rút đi.

Khi mọi người giải tán hết, Mạnh Khả liền khoác tay tôi, giọng mềm hẳn:

“Anh ơi… kem của em rơi mất rồi.”

Tôi nhìn xuống đất, thấy chiếc kem ốc quế đã tan chảy thành 1 bãi.

“M/ua cái khác.”

Đúng là lớn x/á/c rồi mà vẫn mê đồ ngọt.

Trên đường về, Mạnh Khả ngồi ghế phụ, chậm rãi ăn chiếc kem mới.

Gương mặt cậu ấy giờ đã mang nét trưởng thành, đường nét tinh xảo như gốm sứ, nhưng vóc dáng lại cao lớn, vững chãi.

Khác hẳn nguyên tác.

Nhưng… vẫn rất dễ khiến người khác chú ý.

“Tiểu Khả,” Tôi nhìn thẳng phía trước, hỏi như vô tình, “Em thấy hai tên lúc nãy có gì khác đám c/ôn đ/ồ bình thường không?”

“Ánh mắt bọn họ nhìn em… không đúng.”

Mạnh Khả li /ếm vệt kem nơi khóe môi, động tác vô thức lại mang theo chút quyến rũ.

“Không đúng thế nào?” Tôi hỏi tiếp.

Thế giới này có quá nhiều kẻ nguy hiểm, mà tất cả dường như đều nhắm vào cậu ấy.

Mạnh Khả im lặng vài giây.

Rồi bỗng bật cười.

“Có hơi giống… ánh mắt em nhìn anh.”

Danh sách chương

4 chương
26/03/2026 11:54
0
26/03/2026 11:54
0
26/03/2026 11:54
0
26/03/2026 11:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu