Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cô ấy định kéo cả Lý Tuấn xuống nước.
Lý Tuấn gãi đầu cười ngây thơ, lộ hàm răng trắng tinh: "Bác ơi, nói thật chứ dạo trước cháu đi giao hàng cũng gặp nhà có người bệ/nh y chang. Nghe bảo mắc cái gọi là... gọi là..."
Hắn giả vờ suy nghĩ mãi rồi đ/ập đùi đ/á/nh bộp một cái: "Hội chứng sốc ngắt quãng! Đúng rồi, tên này! Phát bệ/nh thì y như anh Kiều nhà mình, mặt tái nhợt, chân tay lạnh ngắt, lát sau lại hồi phục. Bệ/nh mới nổi ở nước ngoài, hiếm lắm!"
Lão ta bịa chuyện có đầu có đuôi, đến tôi cũng suýt tin sái cổ.
Mẹ tôi nghi ngại: "Lại có bệ/nh lạ vậy sao?"
"Chuẩn đét ạ!" Lý Tuấn khẳng định chắc như đinh đóng cột, "Nhà người ta còn dặn bệ/nh này kỵ tỏi lắm, ngửi phát là phát bệ/nh ngay!"
Nói rồi hắn liếc mắt ý nhị về đĩa dưa chuột trộn tỏi trước mặt Kiều Man.
Mặt Kiều Man xanh lè như tàu lá.
4.
Thuyết "hội chứng sốc ngắt quãng" của Lý Tuấn tạm thời hù dọa được Kiều Man.
Nhưng rõ ràng mụ ta chưa buông tha.
Bữa tiệc họ hàng tan tành trong bất hòa. Mẹ tôi mặt mày ủ rũ, cả đường về chẳng buồn hé răng nửa lời.
Tôi biết, lời đ/ộc địa của Kiều Man như mũi d/ao đ/âm thẳng vào tim bà.
Đêm đó, tôi ngồi thẫn thờ bên cửa sổ ngắm trăng. Không cần ngủ nghê, những đêm dài vô tận với tôi là cực hình. Tai tôi văng vẳng tiếng mẹ tôi khẽ khàng gọi điện trong phòng khách.
Bà đang liên hệ với "đại sư" mà Kiều Man nhắc đến.
Cả người tôi căng cứng.
Không được, tuyệt đối không để mấy ông thầy bùa bước vào nhà. Bộ dạng giả làm người của tôi đầy sơ hở, gặp kẻ chuyên nghiệp ắt sẽ lộ tẩy ngay tức khắc.
Sáng hôm sau, đợi mẹ đi chợ, tôi nhảy cẫng sang nhà ông lão Trương.
Ông cụ đang tưới lan quý trên ban công. Tôi gầm gừ giải thích tình hình.
Ông lão Trương nhíu ch/ặt mày, đi tới đi lui mấy vòng.
"Khó đây. Giờ mẹ cháu như gà mắc đẻ, thấy đâu cũng tưởng c/ứu tinh. Cái mụ Kiều Man đó, giỏi xúi bẩy lắm."
Đang bàn bạc, Lý Tuấn hớt hải chạy vào.
"Ông Trương! Anh Kiều! Không ổn rồi! Cháu đi giao hàng thấy Kiều Man dẫn một tên mặc đạo bào đang tiến vào khu ta!"
Tim tôi chùng xuống.
Nhanh thế!
"Bình tĩnh." Ông lão Trương vẫn điềm nhiên, "Bác Vương đâu?"
"Bác Vương đang chặn ở cổng, bảo không có chủ nhà dẫn thì không cho vào. Nhưng chắc cản không được lâu đâu."
"Không kịp nữa rồi." Ông lão Trương quyết đoán, "Tiểu Lý, cháu làm thế này..."
Ông áp sát tai Lý Tuấn thì thầm vài câu.
Lý Tuấn mắt sáng rực, gật đầu lia lịa: "Rõ! Cháu đi ngay!"
Ông lão Trương quay sang tôi: "Tiểu Kiều, cháu lập tức về nhà, trốn trong phòng khóa trái cửa. Dù ai gọi cũng đừng ra. Nhớ kỹ, tuyệt đối không để mẹ cháu nhìn thấy."
Tôi hiểu ý ông. Chỉ cần tôi không xuất hiện, tên đại sư kia sẽ vô phương "trừ tà".
Tôi phóng về nhà với tốc độ cao nhất, chui tọt vào phòng, khóa ch/ặt cửa.
Chẳng mấy chốc, tiếng mở khóa vang lên. Mẹ tôi đã về. Theo sau là giọng chói tai của Kiều Man.
"Nguyệt Hoa, cô về rồi à. Tôi mời được Hoàng đại sư tới đây. Đại sư xem giúp, cháu trai tôi có phải bị tà ám không?"
Một giọng khàn khàn như vịt đực cất lên: "Không sao. Để lão đạo mở thiên nhãn xem thử."
Tôi nín thở (dù chẳng cần thở), tim nhảy lên cổ họng.
Phòng khách chìm trong yên lặng. Rồi giọng mẹ tôi lo lắng vang lên: "Đại sư, thế nào ạ?"
"Yêu khí xông trời!" Hoàng đại sư hét lên kinh hãi, "Nhà bà có x/á/c sống trăm năm trú ngụ!"
Toàn thân tôi đờ ra.
Toang rồi, lộ tẩy rồi.
"Cái gì?!" Giọng mẹ tôi nghẹn ngào, "Đại sư c/ứu con tôi với!"
"Đừng hoảng!" Hoàng đại sư quát, "Để ta bày trận bắt nó hiện nguyên hình!"
Tôi nghe phòng khách vang lên tiếng leng keng, hình như đang bày bố trận đồ.
Kiều Man đắc chí: "Nguyệt Hoa, tôi nói có sai không? May mà mời được đại sư tới."
Tôi dựa vào cửa, đầu óc trống rỗng. Làm sao giờ? Xông ra? Hay tiếp tục trốn?
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
"Mở cửa! Mở cửa! Đoàn từ thiện phát trứng gà miễn phí!"
Là Lý Tuấn. Hắn dùng loa phóng thanh gào thét, cả tòa nhà nghe rõ mồn một.
"Kẻ nào! Dám quấy rầy lão đạo trừ tà!" Hoàng đại sư gi/ận dữ.
"Kệ nó đi, đại sư cứ tiếp tục đi!" Kiều Man sốt ruột.
"Không được đâu," Lý Tuấn vẫn gào, "Mỗi người một thùng trứng gà ta! Quá giờ hết đấy! Bà chủ ơi, không mở cửa là bọn tôi đi đấy!"
Mẹ tôi do dự: "Hay là... tôi ra xem đã?"
"Nguyệt Hoa đừng mắc lừa!" Kiều Man gắt lên, "Chắc là đồng bọn của thằng nhóc đó!"
Giữa lúc cãi vã, hành lang vang lên tiếng quát oang oang của bác Vương: "Ai nhà bị xì nước? Tầng 5! Có phải nhà cô không? Tầng dưới ngập như thác đổ rồi! Mở cửa kiểm tra ngay!"
Mẹ tôi nghe thế cuống quýt: "Nhà tôi làm gì có nước xì!"
"Trời ơi đất hỡi!" Tiếng ông lão Trương thất thanh dưới tầng, "Tivi LCD mới m/ua của tôi! Chìm nghỉm rồi! Tầng 5 xuống đây mau!"
Chỉ trong chớp mắt, tiếng loa, tiếng quát, tiếng kêu c/ứu hỗn độn ngoài hành lang.
Mẹ tôi không chịu nổi, lao ra ngoài.
Kiều Man và Hoàng đại sư ngơ ngác đuổi theo.
Tôi nghe tiếng ồn ào hỗn lo/ạn dần khuất ngoài hành lang.
Dựa vào cánh cửa, thân thể căng cứng của tôi từ từ thả lỏng.
Tôi biết, những người hàng xóm của mình lại một lần nữa giải vây cho tôi.
5.
Màn kịch rối ren kết thúc bằng cảnh Hoàng đại sư bị coi là l/ừa đ/ảo, được bác Vương "mời" ra khỏi khu dân cư.
Kiều Man mặt trắng bệch, chỉ tay vào ông lão Trương và bác Vương không nói nên lời, cuối cùng cũng lủi thủi bỏ đi.
Gia đình tôi trở lại yên bình.
Nhưng trái tim tôi mãi không thể an ổn.
Kiều Man như quả bom hẹn giờ, lần này chưa n/ổ, lần sau thì sao? Liệu tôi có mãi may mắn như vậy?
Mẹ tôi trầm cảm hẳn. Bà không nhắc đến chuyện đại sư nữa, nhưng nỗi lo lắng khắc sâu trên đuôi mắt.
Bà bắt đầu chăm sóc tôi cẩn thận hơn bao giờ hết.
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook