Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tam... Tam điện hạ, tiểu nữ xin hầu hạ ngài.
- Cút ngay!
Hắn chẳng thèm ngoảnh mặt, lại quát lạnh lùng đuổi ta đi.
Ta không cam lòng, liều mạng đặt tay lên vai hắn.
Ai ngờ vừa chạm vào, hắn đã quay người dưới nước, siết ch/ặt cổ tay ta.
Ánh mắt hắn đen kịt phản chiếu bóng đèn dầu chập chờn.
- Tống Như Ương, ngươi thật không biết liêm sỉ!
- Liêm sỉ là gì? Ta sắp ch*t đói rồi, còn quản gì liêm sỉ!
Ta cũng nổi nóng, nắm ch/ặt cánh tay hắn áp lên má mình.
- Ngài xem này, giờ ta g/ầy trơ xươ/ng, mặt còn chẳng bằng bàn tay ngài.
Rồi lại kéo tay hắn sờ lên cánh tay.
- Xem cánh tay này, ngày ngày lao lực, một tay ngài đã ôm trọn.
Tiếp đến lại vuốt xuống eo.
- Eo ta nhỏ thế này, quay người là g/ãy mất.
Hắn như hóa đ/á, đờ đẫn để mặc ta lôi tay sờ khắp người.
Cuối cùng, khi sắp bị ta ép vào ng/ực, hắn gi/ật b/ắn người như bị lửa đ/ốt, rụt tay lại chìm xuống nước, quay lưng chẳng thèm nhìn.
- Cầm quần áo trên đất đi giặt, xong về sẽ có cơm ăn.
- Vâng ạ!
Ta chờ chính là câu này, hớn hở ôm đống quần áo hắn thay ra chạy biến.
Tiếc thay, giặt xong áo quần, bữa cơm ngon lành chẳng được ăn.
Bởi ta bị gió sông lạnh buốt thổi vào, về đến nơi liền lên cơn sốt.
Mê man cảm thấy có người nâng cổ cho uống th/uốc.
Th/uốc đắng nghét, ta nuốt vào lại trào ra, cứ nôn khan liên hồi mà trong bụng trống rỗng chẳng có gì để tống.
Một lát sau lại có th/uốc đưa tới, ta khóc lóc đòi ăn kẹo.
Kẹo hoa quế, kẹo thông tử, kẹo mai tử, kẹo hoa hồng...
Ta liệt kê cả tràng, nước dãi chảy ròng mà chẳng có thứ gì, chỉ đ/ộc bát th/uốc đắng chát.
Cứ uống rồi nôn, nôn xong lại uống, vật vã nửa đêm, cuối cùng quần áo ướt sũng, chẳng còn chút sức lực.
Cảm giác có người lau mồ hôi, thay áo, vén tóc cho ta.
Nhưng mắt ta dính ch/ặt không mở nổi, chỉ thấy người ôm mình ấm áp, muốn chìm vào giấc ngủ.
Trời sáng tỉnh dậy, ta thấy mình nằm trên giường Diệp Lan, còn hắn ngồi bên tựa trán vẫn đang ngủ.
Ta khẽ động đậy, hắn liền tỉnh giấc.
- Diệp Lan, ta muốn ăn kẹo.
Vừa thốt lời ta tự gi/ật mình, giọng khàn đặc như vịt đực.
Nhưng hắn lại sững sờ, mắt mở to nhìn ta, trong đồng tử ánh lên thứ tình cảm khó hiểu.
Hồi lâu sau hắn mới đáp: - Ngươi đợi chút.
Rồi quay người đi mất.
Một lát sau hắn trở lại, tay cầm túi nhỏ.
- Doanh trại đơn sơ, những thứ kẹo ngươi nói đều không có, chỉ có thứ này.
Ta vội mở ra, bên trong là mấy viên đường thô vàng ốm, lập tức bỏ hết vào miệng.
Ngọt quá, ngọt đến phát buồn nôn, nhưng ta cố nuốt ch/ặt, không nhả ra giọt nào.
Sau trận ốm, đãi ngộ của ta khá hẳn lên.
Ngày ngày no bụng, chẳng phải làm lụng, đêm đến ta nằm giường, Diệp Lan ngủ dưới đất.
Mỗi lần ta lấy giọng khàn khàn nói chuyện, hắn đều ngẩn ra trong chốc lát, ánh mắt trở nên dịu dàng khác thường.
Như thể rất thích nghe thứ thanh âm này của ta.
Ta vô cùng nghi hoặc, nghĩ đi nghĩ lại bỗng vỡ lẽ.
Thì ra giọng ta giờ y hệt lúc dùng th/uốc bí truyền giả giọng để lừa hắn ngày trước.
Không ngờ hắn vẫn nhớ như in bóng hình cô gái tuyệt nhất thế gian do ta hư cấu.
Nhưng bệ/nh tình rồi sẽ khỏi, giọng nói cũng sớm muộn bình thường trở lại.
Để khỏi phải chịu đói khổ, ta nghĩ ra kế.
Là nhân lúc hắn vắng mặt, mặc áo mỏng chạy ra ngoài chịu rét một lúc.
Quả nhiên ngày ngày quấn chăn trên giường, giọng nói mãi khàn đặc.
Diệp Lan rõ ràng lo lắng, đổi mấy lang quân, tự tay xem xét đơn th/uốc rồi mới sai người đi sắc.
Ngày ngày giám sát ta uống th/uốc, đêm thường thức dậy sờ trán, đắp chăn cho ta.
Ta vừa được ăn ngon lại vừa được ốm, tính toán chờ thêm thời gian sẽ xin hắn viết thư cho phụ hoàng, đón ta về Giang Nam.
Vốn dĩ mọi chuyện suôn sẻ, không ngờ hôm ấy lộ tẩy.
Đang lúc ra ngoài chịu rét, Diệp Lan bất ngờ trở về sớm.
Hắn nhìn ta ngỡ ngàng: - Ngươi chạy ra ngoài làm gì?
Ta ngượng ngùng gãi đầu: - Ơ... trong lều hơi nóng, ra ngoài cho mát.
Hắn trầm mặt, nhìn chằm chằm rồi dần lộ vẻ tỉnh ngộ.
- Tống Như Ương, ngươi cố ý đúng không?
- Không... không phải, ngài nghe ta...
Hắn mím môi thành đường thẳng, ánh mắt lạnh như băng, quay người vào trại khóa ch/ặt cửa.
- Đã thích chịu rét thế thì đừng bao giờ vào đây nữa.
- Này, cho ta vào với, ta xin ngài mà!
- Tam điện hạ, Diệp Lan, ta sắp ch*t cóng rồi!
Mặc ta năn nỉ thảm thiết ngoài cửa, hắn nhất quyết không mở.
Kêu mệt, ta đành bỏ cuộc, ủ rũ bỏ đi.
Trời nhá nhem tối, càng lúc càng lạnh, ta phải tìm chỗ trú thân, không thể ch*t cóng ngoài trời.
Đang đi thì thấy đoàn ngựa xa giá tiến vào doanh trại, giữa đoàn có nam tử áo gấm phong lưu ngồi trên lưng ngựa.
Khí thế này nhất định là nhân vật trọng yếu.
- Thái tử điện hạ giá lâm, mau nghênh giá!
Vệ sĩ hộ tống hô to, mọi người xung quanh quỳ rạp đất.
Thái tử nước Lương Diệp Huyền, ta từng nghe danh tiếng hắn.
Người ta đồn hắn ôn hòa nho nhã, quân tử khiêm cung.
Nhìn gương mặt tuy không bì được với Diệp Lan nhưng cũng khá ưa nhìn, ta cắn răng làm bộ yếu ớt chạy tới.
- Kẻ nào? Dám kinh động xa giá Thái tử điện hạ!
Chưa kịp tới gần, ta đã bị kh/ống ch/ế ép sát đất.
- Điện hạ, xin c/ứu tiểu nữ!
Diệp Huyền trên ngựa phất tay tha cho ta, cúi người nhìn rồi mỉm cười.
- Bệ/nh mỹ nhân nào đây, thân liễu bồ lả lướt thật khiến người động lòng.
Thái tử nước Lương quả nhiên thức thời, trong lòng mừng thầm nhưng mặt vẫn ủ ê thê lương.
- Tiểu nữ Tống Như Ương, nguyên là Chiêu Dương công chúa nước Tề, ngày thành vỡ bị bắt về đây...
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook