Ngoan nào, đừng khóc nữa con.

Ngoan nào, đừng khóc nữa con.

Chương 6

20/03/2026 17:53

Tôi ngồi nép vào góc sofa, ôm đầu gối nhìn theo bóng lưng mẹ đang bận rộn trong bếp. Ánh nắng xuyên qua cửa kính phủ bụi chiếu vào người mẹ, khoác lên bà một đường viền vàng mờ ảo. Tiếng trứng chiên xèo xèo vang lên, mang theo hơi ấm đặc trưng của cuộc sống đời thường.

Một cảm xúc lâu rồi không gặp, xa lạ đến mức khiến tôi gần như r/un r/ẩy. Tựa dòng suối mùa xuân tan chảy, bắt đầu len lỏi thấm vào mảnh đất tim tôi đã khô cằn nứt nẻ suốt hai mươi năm. Là bình yên. Là tĩnh lặng.

Bữa sáng nhanh chóng được bưng lên bàn. Là món mì trộn trứng chiên mà tôi thích. Hóa ra mẹ vẫn luôn nhớ rõ sở thích của tôi. Chỉ có tôi, tự nh/ốt mình trong thế giới của riêng mình. Không nhìn, không nghe. Cũng chẳng đáp lời. Để rồi đẩy mẹ ngày càng xa.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn ăn nhỏ, lặng lẽ dùng bữa. Mẹ nhiều lần đặt đũa xuống, lén nhìn tôi, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

"Mẹ ơi," tôi khẽ gọi, "Hình như... con ổn rồi."

Mẹ nắm ch/ặt đôi đũa, ngây người nhìn tôi: "Thật sao?"

Giọng điệu thận trọng ấy lại khiến lòng tôi ấm áp. Tôi đã cảm nhận được. Nỗi lo lắng của mẹ.

Tôi nhếch mép cười, gật đầu mạnh: "Đây là món quà bà ngoại để lại cho con. Bà... đã sửa chữa con rồi."

Mắt mẹ đỏ hoe ngay lập tức: "Vậy thì tốt quá, tốt quá... Dương Dương của mẹ, ổn rồi là tốt rồi."

**15**

Sau ngày hôm đó, tôi dọn về nhà sống. Cuộc sống như dòng sông lâu ngày bị tắc nghẽn, bắt đầu cố gắng chảy trở lại. Cả mẹ và tôi đều đang cẩn thận thích nghi với nhau. Thích nghi với sự gần gũi đã chậm trễ hai mươi năm này.

Điện thoại nhận được thông báo đ/á/nh giá từ đơn đặt hàng khóc thuê lúc nửa đêm. Là đ/á/nh giá năm sao.

Nhấn vào trang bình luận, một dòng chữ chúc phúc khiến tôi nghẹt thở:

"Cháu gái ngoan của bà~ Được gặp lại cháu, bà rất vui, cháu cũng phải vui lên nhé, bà sẽ mãi yêu cháu."

Chiếc điện thoại rơi xuống đất, phát ra tiếng "cộp". Thì ra đơn đặt hàng lúc nửa đêm đó. Chính là do bà ngoại tự đặt. Là bà, không thể chịu được việc tôi trốn tránh suốt hai mươi năm, thậm chí cả đời. Bà buộc phải dùng cách này để "gọi" tôi trở lại trước m/ộ phần của bà!

Tôi vội bịt miệng, không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào: "Bà ơi... cháu xin lỗi, xin lỗi... Bà ơi, cháu cảm ơn bà."

Nước mắt như chuỗi ngọc đ/ứt dây, từng giọt nặng trịch rơi xuống màn hình điện thoại. Làm nhòe đi dòng chữ ấm áp kia. Nhưng lại đ/ốt lòng tôi nóng hổi.

**16**

Tôi thử "học" lại cách sống. Bằng cảm nhận chân thực, chứ không phải quan sát và bắt chước.

Khi chạy bộ buổi sáng, cơn đ/au nhẹ do phổi giãn nở và không khí trong lành tràn vào cơ thể. Từng tia nắng đều mang nhiệt độ vừa phải. Nhìn thấy mèo con đ/á/nh nhau bên đường, khóe miệng tự động nhếch lên. Nghe câu chuyện buồn, lòng dâng lên sự tiếc nuối nặng trĩu.

Mỗi cảm giác đều mới mẻ và lạ lẫm. Khiến tôi lúc bối rối, lúc thì thầm vui sướng.

Tôi thậm chí còn hoàn thành công việc "người khóc thuê" tốt hơn - nhờ món quà bà ngoại trao cho tôi - khả năng "đồng cảm".

Bà giúp tôi cảm nhận chân thực hơn suy nghĩ và cảm xúc của mọi người. Thậm chí, tôi còn có thể cảm nhận được những nuối tiếc của người đã khuất.

Có người nuối tiếc vì một câu chưa kịp nói. Có người vì một tâm nguyện dang dở. Những nuối tiếc ấy là nỗi ám ảnh của họ, cũng là sự c/ứu rỗi cho người đang sống.

Tôi từng tận mắt chứng kiến một người đàn ông mất vợ. Chỉ vì một câu tôi thay lời chuyển đạt:

"Anh yêu à, em yêu anh lúc mười tám tuổi ngông cuồ/ng, cũng yêu anh lúc ba mươi tuổi chín chắn điềm đạm, nhưng duy nhất không yêu anh lúc suy sụp như bây giờ."

Người đàn ông ấy đã khóc nức nở trước mặt tôi. Rồi hai tháng sau, vào một ngày nọ, ông ấy gửi tôi một bó hoa. Lúc đó, vẻ suy sụp đã biến mất. Ông mặc vest chỉnh tề, dáng đứng hiên ngang.

Ông nói: "Cô Ngụy, cảm ơn cô."

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra câu nói của bà ngoại: "Phải sống tốt nhé, có gì phải nói ra đấy".

Hóa ra sức mạnh của một câu nói thật sự có thể lớn đến thế. Nó có thể khiến người bên bờ tuyệt vọng lại bùng lên ý chí. Khiến kẻ đang chới với tìm lại phương hướng.

Như hai mươi năm mẹ con tôi lạnh nhạt nhau. Giá như chúng tôi sớm nói ra suy nghĩ của mình. Liệu có khác đi hoàn toàn?

May thay, bây giờ vẫn chưa muộn. Tôi hít một hơi thật sâu, bước đi trên con đường về nhà trong làn gió nhẹ.

Tương lai có lẽ vẫn còn chông gai. Nhưng tôi biết, dù phía trước còn mưa gió không ngừng. Tôi sẽ không còn một mình. Có mẹ ở bên cạnh. Lại còn có bà ngoại trên trời dõi theo, cổ vũ tôi.

Bà dùng món quà cuối cùng để sửa lại cây cầu cảm nhận thế giới cho tôi. Còn mẹ. Đang dùng đôi tay chậm trễ nhưng vô cùng kiên định, xây dựng lại bến cảng cho tôi.

Đường đời còn dài. Có tình yêu ta sẽ đi xa. Cuối cùng tôi cũng có thể mang theo nỗi buồn vui chân thực, bước vào tương lai của chính mình.

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
20/03/2026 17:53
0
20/03/2026 17:51
0
20/03/2026 17:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu