Bướm bạch tạng

Bướm bạch tạng

Chương 6

20/03/2026 21:15

Đôi cánh của hắn bị cắn đ/ứt tận gốc, ngoài đôi râu và mái tóc bạch kim, trông chẳng khác gì một con người thực sự.

Tôi thực sự muốn t/át cho hắn một cái.

Cứ biết cười ngố thôi!

Nhưng đồng thời cũng muốn tự t/át mình luôn.

Đồ phế vật!

Hắn giục tôi: "Mau lên mau lên."

Tôi thở dài: "Cậu có biết điều này nghĩa là gì không? Cậu có biết tình trạng cơ thể mình không?..." Cậu có biết họ đã làm gì với cậu không?

Ánh mắt Bướm vẫn dịu dàng, như một bậc trí giả thấu hiểu tất cả.

Nhưng chỉ tôi biết hắn là một thằng ngốc đích thực.

"......"

Trước khi bắt đầu, hắn còn nghiêng đầu cười hỏi tôi: "Không đeo cái đó sao?"

"Cái nào......??"

Ánh mắt hắn ngây thơ mà chân thành: "Vật đính ước!"

Tôi lập tức bịt miệng hắn lại.

Một tiếng sau, tôi cảm thấy có gì đó bất ổn.

"Đã đến giờ như lần trước rồi... vẫn chưa xong sao??"

Bướm lắc đầu vui vẻ.

Hai tiếng sau, tôi không nhịn được nữa phải ngăn hắn lại.

"Còn bao lâu nữa?"

Bướm nghiêng đầu: "Sắp xong rồi."

Tôi hỏi lại: "Sắp là bao lâu?"

Bướm chân thành đáp: "... tiến độ được một nửa."

"Ha ha."

Tôi nuốt nước bọt, hai tay nâng mặt hắn lên, dịu dàng nói: "Lần trước chúng ta chơi trò bịt mắt, lần này đến lượt cậu, được không?"

Bướm cười toe toét: "Không được."

Tôi: "......"

Chẳng biết bao lâu sau, tôi chống eo bò ra cửa, thấy bên cạnh đặt sẵn một chiếc cáng.

Tôi: "... Cảm ơn, chu đáo quá nhỉ."

Lão K mặt mày ái ngại: "Chuyện này bọn tôi cũng lần đầu gặp, cậu cũng khổ sở lắm, cấp trên sẽ phê duyệt tiền thưởng cho cậu."

Tôi bắt đầu khóc nức nở.

Lão K thở dài: "Cho cậu nghỉ thêm ba tháng nữa, đừng có nghĩ quẩn đấy."

Tôi vẫn cắm mặt khóc như mưa.

Lão K bó tay, quay sang nhìn Iluxi.

Iluxi từ từ đảo mắt nhìn chỗ khác, tránh ánh mắt của lão K.

Một lúc sau, tôi ngẩng đầu lên sụt sịt, đôi mắt đỏ hoe hỏi: "Con bướm này... không thể c/ứu thêm lần nữa sao?"

"Không thể để hắn sống sao? Hắn thông minh lắm, xinh đẹp tốt bụng lại dẻo dai, chu đáo dịu dàng chịu khổ chịu khó, còn coi cái trung tâm thí nghiệm tà/n nh/ẫn toàn lũ trâu ngựa này như nhà... Không thể để hắn sống sót, thật sao?"

Lão K và Iluxi thu tay lại nhìn nhau, bốn mắt ngơ ngác.

19

Bướm bị chuyển đi, đến tổng bộ, nghe nói nơi đó có đội ngũ y tế tốt hơn.

Nhưng qua hai tháng, vẫn bặt vô âm tín.

Tôi đến ép lão K hỏi, lão K cũng mặt mày khó xử, nói mình không phụ trách việc này, cũng chẳng quản được tí nào.

Thỉnh thoảng tôi tự hỏi, liệu gửi nó đến tổng bộ có phải sai lầm?

Nếu giữ lại, ít nhất... những ngày cuối này tôi có thể ở bên nó...

Tâm trạng chán nản khiến toàn thân tôi rã rời, may mà có ba tháng nghỉ phép. Iluxi thi thoảng mới về phòng, quầng mắt ngày một thâm, nhìn tôi suốt ngày nằm giường ăn mì gói chẳng biết là gh/en tị hay thèm muốn, cũng chẳng thèm nói với tôi lấy một lời.

Rồi một ngày, hắn bất ngờ chọc tôi: "Này."

Tôi cất điện thoại: "Gì?"

"Ngày mai ngày kia tôi chuyển đi rồi, dọn thẳng đến cạnh đối tượng thí nghiệm. Đợi đồng nghiệp mới đến, cậu nhớ giao tiếp tử tế, đừng có suốt ngày đầu tóc bù xù, ở đây ăn mì chơi điện thoại."

Iluxi hiếm hoi nói được mấy câu nghe được.

Tôi lật người quay lưng lại tiếp tục nghịch điện thoại.

Iluxi: "......"

Cửa mở rồi đóng, đóng rồi lại mở.

Tiếng bước chân lộp cộp hướng về phía tôi.

Tôi bực mình: "Iluxi cậu có xong không——"

Đột ngột dừng lại.

Trước mặt tôi là người có mái tóc dài bạch kim mượt mà, chân dài tay dài, bộ đồng phục công tác nhìn là biết may đo.

Đôi râu trong suốt đung đưa, chạm vào trán tôi.

Tôi há hốc.

Bướm mỉm cười đưa tay ra: "Tân nhân Ngoại giao bộ, lần đầu gặp mặt, mong được chiếu cố."

Tôi đờ người cả lúc.

"Cậu—— vẫn còn sống?"

Câu hỏi nghe thật chẳng hay chút nào.

Bướm dịu dàng cười: "Tôi đã nói là không ch*t mà? Xem ra cậu thật sự chẳng tin tí nào... Cấp trên nói năng lực tiến hóa của tôi rất hữu dụng, được thu nạp, từ nay chúng ta là đồng nghiệp rồi."

Đầu óc tôi chậm chạp xoay chuyển: "Ngoại giao bộ?"

Hắn gật đầu, đôi râu trên đầu đung đưa: "Chuyên phụ trách giao tiếp sóng n/ão với những đối tượng thí nghiệm không nghe lời."

Tôi: "......"

Trên đó có xem qua thành tích cũ của cậu không vậy?

Nói vài câu, Bướm ngồi sát vào tôi, lập tức trở lại bản tính dính người, hai tay ôm lấy tôi, đầu dụi dụi.

"Thế... tên của cậu là gì?"

Bướm ngơ ngác: "Cậu đã đặt cho tôi rồi mà."

Tôi có linh cảm chẳng lành.

"Là Bảo Bảo đó."

Bướm cười toe toét: "Đăng ký xong hết rồi!"

Tôi bật dậy phắt.

Bướm: "? Đi đâu..."

Tôi véo má hắn, nghiến răng từng chữ: "Đi! Đổi! Tên!!"

Bướm: ! Đừng mà!!

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
20/03/2026 21:15
0
20/03/2026 21:14
0
20/03/2026 21:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu